Thập Niên 60 Cường Thủ Kiếm Tiền - Chương 49: Mua Nồi Sắt Lớn
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:30:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
◎ Tiêu Chuẩn Sở Thấm ◎
Về đến thôn, Sở Thấm rẽ đến nhà thím Sở , đưa hai nắm rau dớn cho bà.
Lúc thím Sở nấu cơm xong, đang ăn , thấy Sở Thấm chút kinh ngạc: “Cháu đây là từ về, ở kiếm nhiều rau dớn thế ?”
Sở Thấm đặt rau dớn lên bệ cửa sổ, : “Hái từ sườn dốc phía đông núi Hồ Lô, cháu hái đầy một gùi tre đấy.”
Nói xoay , lộ cái gùi tre rau dớn nhét đầy ắp .
Thím Sở vội vàng nhớ kỹ vị trí, thầm nghĩ hôm nào rảnh cũng dành chút thời gian hái.
Chỉ là nơi đó thực sự xa, thím Sở cũng ngờ Sở Thấm sẽ dạo đến núi Hồ Lô.
Nghĩ nghĩ chi phí thời gian, nghĩ nghĩ những nơi khác cũng thể hái rau dớn, bà liền do dự.
Sở Thấm ngược sợ ruộng khoai lang hoặc rừng trúc khác phát hiện, vì núi Hồ Lô là thật sự xa.
Hơn nữa nơi hái rau dớn coi như là phần rìa ngoài của núi Hồ Lô , nếu từ đó đến ruộng khoai lang, còn leo gần hai tiếng đồng hồ đường núi dốc , ai nguyện ý .
Đi rừng trúc thì gần hơn chút, nhưng cô bắt chuột tre dựa chuột tre trong rừng trúc nhiều ?
Đương nhiên , dựa là đôi tai thính nhạy .
Sở Thấm về đến nhà, hái rau dớn tươi mới, đương nhiên là xào ít rau dớn ăn.
Rau dớn cô thích dùng bã rượu xào, khéo năm nay bã rượu trong nhà nhiều, Sở Thấm xào gì cũng thích bỏ chút.
Cô nhớ nhà thím Sở hình như là hạt giống khoai sọ, bèn nghĩ nên hỏi thím Sở lấy chút về trồng .
Muốn bã rượu xào rau gì ngon nhất, Sở Thấm cảm thấy vẫn là xào sợi khoai sọ ngon nhất.
Có điều thứ mùa xuân trồng là nhất, bây giờ qua mùa trồng trọt nhất , sản lượng đoán chừng sẽ chịu ảnh hưởng.
Mùa đông năm ngoái ủ một vại rượu, những rượu nếp cô đều dùng vò rượu nhỏ đựng lên bịt kín mít.
Sau đó chỗ thím Sở tặng một vò, chỗ út Dương và dì cả Dương cũng tặng mỗi một vò, trong nhà còn thừa tròn sáu vò.
Ngoài rượu chính là bã rượu, bã rượu hiện nay còn thừa hai vò, cô cũng dùng vò đựng rượu đựng bã rượu, những bã rượu thế nào cũng đủ cô ăn hai năm.
Bất kể là bã rượu rượu nếp đều để , để mấy năm thành vấn đề.
Sở Thấm vườn rau hái ít tỏi tây, phối với rau dớn xào bát rau dớn tỏi tây bã rượu, xào xong màu sắc đỏ ch.ót liền vô cùng đưa cơm.
Lại dùng bí đao nấu bát canh bí đao, hiện nay là đầu hạ, ăn nhiều bí đao cho cơ thể.
Chỉ là bí đao nhà cô trồng, là kỹ thuật viên Mạc cho, cô khi thôn Khê Đầu việc nhét cho cái bí đao, nại hà bản cô liền qua tay nhét cho Sở Thấm.
Mà bí đao nhà Sở Thấm vẫn chín .
Cô trồng ít bí đao và bí đỏ bên hàng rào viện, vì chăm sóc , phát triển tồi.
Nghĩ đến đây, Sở Thấm liền chuẩn ngày mai mang chút hạt dưa cô xào thời gian cho kỹ thuật viên Mạc.
Cô rút hạt giống hướng dương , là rút cùng với hàng rào sắt, cô trồng trong vườn rau.
Hướng dương hổ là hệ thống xuất phẩm, hạt dưa kết hạt nào hạt nấy mẩy, tính đến mắt tổng cộng chín ba lứa, Sở Thấm tích tròn mười hai cân hạt hướng dương.
Haizz! Đồ đạc linh tinh trong nhà thật nhiều.
Sở Thấm càng nghĩ càng vui vẻ, đây cũng là một loại phiền não hạnh phúc a.
Canh bí đao xong, rắc lên chút hành hoa, canh bí đao thanh mát bưng lên bàn.
Cơm cũng ủ xong , vẫn là cơm khoai lang, trải qua mấy ngày tiêu hao, 20 cân khoai lang đổi nhờ bán sói hoang sắp tiêu hao hết.
Ăn uống no say, Sở Thấm xem hai tiếng đồng hồ sách giáo khoa tiểu học lấy từ chỗ Sở Hồng, đó thổi đèn ngủ.
Ngày hôm .
Hôm nay vẫn là ngày nghỉ, chỉ là ngày mai bắt đầu chuẩn thu hạt cải .
Sở Thấm bỏ mấy con chuột tre trong ba lô trung gian trong l.ồ.ng trúc, đạp xe đạp đường nhỏ một mạch đến Tĩnh Thủy Trang.
Tĩnh Thủy Trang ngược đang , khi Sở Thấm đến nhà út Dương trong nhà chỉ bà ngoại Dương và vị em họ hai tuổi .
Bà ngoại Dương mặc bộ quần áo màu chàm, tóc thưa thớt hoa râm, dùng trâm gỗ b.úi gọn gàng ngăn nắp.
Bà giờ phút đang khoanh chân ghế, trong tay cầm kinh điều dùng giấy vàng se , đặt bên miệng dường như là đang niệm kinh.
Người già địa phương thích niệm kinh, sinh nhật thần niệm, ngày sinh phật cũng niệm.
Không những thế, còn niệm cho con cháu nhà , dù quanh năm suốt tháng đều thứ để niệm. Niệm xong đốt kinh điều , dùng cái cầu xin thần phật thể thực hiện mong trong lòng .
Sở Thấm đến từ mạt thế còn từng chuyện niệm kinh , lúc cô mới tò mò cực kỳ, còn tìm thím Sở tìm hiểu niệm kinh là niệm để gì, chẳng lẽ thực sự tác dụng?
Không tác dụng thì tốn tâm tư đó niệm gì?
Sở Thấm là vô cùng hiểu.
Mà thím Sở tuổi già cũng là “nhập cửa phật”, chính xác là lúc trẻ mới tốn công sức niệm, thậm chí tin, nhưng khi về già trở thành t.ử tục gia.
Chủ yếu chính là một cái tuổi già ôm chân phật.
Thím Sở liền hổ mặt : “Đời đời truyền xuống, trẻ con cháu đừng lắm mồm, để khác thấy cẩn thận gọt.”
Sở Thấm sợ gọt bĩu môi, hỏi nữa.
Cô hiểu, các tín đồ chữ, là thế nào học thuộc lòng từng bài kinh văn dài như ?
Ví dụ như bà ngoại Dương hiện tại, bà thấy Sở Thấm nhưng miệng vẫn dừng, niệm thuận lợi trôi chảy đủ một bài kinh văn xong mới chậm rãi bỏ kinh điều xuống, liếc cô một cái: “Là đến tìm út cháu?”
Trong đầu Sở Thấm đều là “A di đà phật” của bà, ngơ ngác gật đầu: “Chào bà ngoại.”
Bà ngoại Dương bỏ chân xuống, chỉnh lý vạt áo : “Cháu trong nhà , bà gọi út cháu.”
Nói gọi vọng phòng: “Đại Bảo, chị con đến , gọi .”
Đại Bảo trong phòng mặc áo ngắn cũ màu xám, khi thấy Sở Thấm thì hổ, chuyện chỉ xổm bên cửa phòng.
Bà ngoại Dương ngoài , Sở Thấm dỗ trẻ con a, sờ sờ túi, kẹo bánh quy, ngược tìm nửa nắm hạt hướng dương, thế là cô dùng tay bóc một nhân hạt, Đại Bảo liền lấy một cái từ trong lòng bàn tay cô, chuyện, nhưng ăn ý.
Mãi đến khi thấy ngoài cửa tiếng bước chân Sở Thấm mới thở phào nhẹ nhõm, cũng may đứa bé .
Cậu út Dương về , thấy l.ồ.ng trúc trong nhà chính liền cẩn thận lùi về một bước hỏi: “Khoan , cháu chẳng lẽ săn cái gì chứ?”
Cái l.ồ.ng trúc đó còn động đậy, rõ ràng bên trong đồ.
Cậu út Dương cháu gái hố sợ hiện tại đề phòng Sở Thấm đề phòng ghê gớm, sợ gặp vấn đề khó khăn ở chỗ cô.
Cậu út Dương trừng lớn mắt: “Sau đó chuẩn tìm giúp cháu bán ?”
Sở Thấm hổ : “ ạ, út .”
Cô năm bảy lượt tìm út Dương giải quyết vấn đề lắm, nhưng hết cách, bên cạnh chỉ một thể giúp cô giải quyết đầu sẽ tố cáo cô như .
Sở Thấm bộ dạng đầy mặt đề phòng của út Dương, vội vàng : “ yên tâm! Lần thứ linh tinh gì nữa, là mấy con chuột tre cháu bắt trong rừng trúc.”
Nghe thấy là chuột tre, út Dương mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó l.ồ.ng trúc, xuyên qua khe hở kín mít trong, quả nhiên là mấy con chuột tre coi như hoạt bát.
Anh nữa vận may và năng lực của Sở Thấm thuyết phục , những thể kiếm heo rừng sói hoang, còn thể kiếm chuột tre khó bắt.
Dọa c.h.ế.t .
Cậu út Dương lập tức hứng thú, gọi Sở Thấm sân chuyện, hỏi cô: “Cháu đổi cái gì? Lương thực là phiếu?”
Sở Thấm vội : “Đổi phiếu công nghiệp.”
Cậu út Dương buồn bực: “Nhà cháu còn thiếu gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-cuong-thu-kiem-tien/chuong-49-mua-noi-sat-lon.html.]
Sở Thấm rầu rĩ : “Cháu mua thêm cái nồi, nhà cháu hai cái bếp lò cơ. Hơn nữa nồi cũ là vá vá , rách nữa e là dễ vá , cho nên mua cái mới.”
Cậu út Dương gật gật đầu, mua nồi là việc chính đáng.
Thế là : “Vậy cháu yên tâm , mấy con chuột tre của cháu là đồ , thấy mấy con cũng khá to, đổi phiếu công nghiệp mua nồi dư dả.”
Sở Thấm lập tức mày mắt mở.
Cậu út Dương hỏi: “Cháu đổi hết ? Hay là chỉ cần đổi đủ phiếu công nghiệp đủ mua thì đổi chút đồ khác?”
Sở Thấm suy tư: “Chuột tre giữ một con ăn , đó đổi hết, khi đổi xong phiếu công nghiệp thì đổi lương thực .”
Đối với Sở Thấm mà , mãi mãi là lương thực quan trọng nhất.
Cậu út Dương kinh ngạc, đó gật đầu: “Vậy lát nữa lấy con nhỏ, thứ hầm ăn ngon.”
Sở Thấm năng lực , út Dương tự nhiên sẽ khách sáo đẩy qua đẩy với cô nữa.
Cậu út Dương còn : “Chuột tre đắt hàng, ước tính chậm nhất ngày mai thể giúp cháu đổi phiếu về.”
Sở Thấm tươi rạng rỡ: “Không , gấp thế.”
Nói xong Sở Thấm ở lâu, mang theo một làn cà tím út Dương cho về nhà.
Trước khi , út Dương hỏi cô: “Cháu chỉ mua nồi đúng ? Cậu đổi xong phiếu công nghiệp nếu thấy nồi ở hợp tác xã mua bán trực tiếp giúp cháu đổi về ?”
Đương nhiên thể!
Sở Thấm vội vàng gật đầu, như còn đỡ cô chạy một chuyến.
Ngày mai bắt đầu bận , đợi rảnh rỗi e là hơn một tháng , vẫn là út Dương giúp mua .
Cậu út Dương gật đầu, vẫy tay bảo cô rời .
Hai trải nghiệm bán sói khiến trong lòng vẫn còn sót chút bóng ma đối với Sở Thấm.
Sở Thấm về đến nhà, ngâm nga điệu hát dân gian bắt đầu suy nghĩ lò sấy khô.
lò sấy khô vội, thế nào cũng đợi cô rút hộp mù rút đủ gạch .
Cô vẽ bản vẽ , b.út trong tay chống cằm, chút khó xử.
Cô vẽ .
Sở Thấm kiếp từng cái lò nướng, chẳng lẽ lò sấy khô và lò nướng cùng một cách ?
Chắc là , Sở Thấm kìm nhớ tới vại dưa chua.
Gạch tạm thời là , cũng vại dưa chua cải tạo cải tạo thể thành lò sấy khô .
Đầu óc Sở Thấm điên cuồng chuyển động, luôn cảm thấy cách mới nghĩ thì khá thái quá, nhưng thật sự bắt tay chừng là đáng tin cậy.
Thử bừa xem , cùng lắm thì hỏng cái vại dưa chua.
Sở Thấm việc lên mục việc cần trong sổ tay, hài lòng gấp sổ dậy, sân xem cây dương mai.
Mùa dương mai chín đến.
Sở Thấm cây dương mai, hít sâu, trong nháy mắt mùi thơm dương mai tràn ngập khoang mũi.
Cô thời gian khi ngủ trong phòng ngủ đều thể xuyên qua cửa sổ ngửi thấy mùi dương mai, khiến cho Sở Thấm mong đợi vô cùng.
Dương mai biến đỏ , cây sai trĩu quả, dáng vẻ qua một tuần nữa là thể thu hoạch dương mai.
Sở Thấm cầu nguyện gần đây nhất đừng mưa, như dương mai mới ngọt hơn chút.
—
Nông bận mùa hè đến.
Sáng sớm ngày , Sở Thấm nhận nồi sắt lớn và lương thực út Dương giúp mua.
Nồi sắt lớn khi đặt lên bếp lò thì khớp kẽ hở với bếp lò, Sở Thấm hận thể lập tức dùng nồi mới nấu ăn.
Mà lương thực đổi là bột mì, tròn chín cân. Trong nhà Sở Thấm bột mì ít nhất, cô cũng thích ăn đồ từ bột mì, cho nên hài lòng.
Cậu út Dương đưa đồ cho cô xong thì vội vã , như giống như từ huyện thành về.
Nhìn bản ăn no ngủ đủ, trong lòng Sở Thấm hiếm khi dâng lên chút tâm hổ, quyết định đợi khi dương mai chín cho út Dương nhiều dương mai chút.
Còi thổi, nông bận bắt đầu.
Sở Thấm đội mũ rơm, mặc quần áo màu nâu nhạt, cổ tay hai tay dùng vải gạc quấn quanh, tay cầm liềm bắt đầu cắt hạt cải.
Nhất thời, khắp thôn đều là tiếng cắt hạt cải.
Hàn Định Quốc bờ ruộng, hạt cải khác năm ngoái là bao, trong lòng cuối cùng thể thở phào nhẹ nhõm.
Năm nay thời tiết rõ ràng bình thường lắm, ông may mắn đầu năm lời Sở Thấm, bắt đầu đào mương nước.
Tuy mương nước còn sửa xong một nửa, nhưng mấy tuyến đường quan trọng đều đào thông thông nước , điều tiết kiệm cho trong thôn ít công sức.
Ít nhất gánh nước cần cố ý sắp xếp hai tổ sông ở xa gánh nữa ?
Những lão nông dân giao thiệp với ông trời cả đời dường như cũng ý thức sự bất thường của thời tiết, bầu khí trong thôn chút căng thẳng.
Không cần Hàn Định Quốc thường xuyên thúc giục, trong thôn năm nay ai nấy đều vô cùng cầu tiến. Có lẽ gieo cày vụ xuân còn ý thức , nhưng bây giờ năm đều sắp qua một nửa , thu hoạch mùa hè đến , thể chứ.
Cầu tiến thế nào?
Sở Thấm là tiêu chuẩn.
Dân làng đồng ruộng đều tự chủ về phía Sở Thấm đang cúi lao động, cô đầu cũng ngẩng, chú ý động tĩnh xung quanh, chỉ thấy tay trái cô gom tay cắt một cái, tốc độ cực nhanh.
Hàn Định Quốc hài lòng gật gật đầu, với mấy đàn ông trẻ tuổi bên cạnh: “Nhìn thấy , các cứ đến mức độ của Sở Thấm là , cùng Sở Thấm tranh thủ thu xong mấy mẫu đất .”
Mấy : “...”
Làm đến mức độ của Sở Thấm là ?
Mức độ của Sở Thấm là bình thường thể ?
Nói thì nhẹ nhàng, ông giỏi ông thử xem.
Hàn Định Quốc chỉ tiếc rèn sắt thành thép, với mấy : “Trước cuốc đất bằng Sở Thấm là con gái thì thôi , cắt hạt cải cũng thể bằng chứ? Các cũng nên chút theo đuổi, coi là mục tiêu đuổi kịp a. Cho dù đuổi kịp, cũng bám sát thể tụt quá nhiều a.”
Trong đó đàn ông trẻ tuổi đầu đinh : “Đội trưởng ông thẳng , cắt mấy mẫu?”
Hàn Định Quốc xa, chỉ đất bên cạnh Sở Thấm: “Mười mẫu đất, mấy các và Sở Thấm cùng năm nay cắt xong, tính cho các mỗi 12 điểm công.”
Ông đến đây, cân nhắc thêm chút điểm công cho Sở Thấm , đứa trẻ thật thà đến mức ông đều ngại hố .
Thời gian bất kể là đào mương nước gieo cày vụ xuân, đều định lượng, mà là Sở Thấm trong một ngày thể bao nhiêu tính bấy nhiêu.
Thực chính là vốn dĩ là tính điểm công theo lượng, Sở Thấm chỉ cần xong việc của là , việc của cô và khác khác biệt lắm, cho dù nhiều cũng nhiều hơn bao nhiêu.
năm nay thời gian gấp, việc còn nhiều a.
Thế là từ tính toán theo lượng biến thành tính toán theo ngày, một ngày mười điểm công, thể bao nhiêu việc xem Sở Thấm tự phát huy.
Hàn Định Quốc vốn tưởng rằng Sở Thấm chắc chắn sẽ thả chậm tốc độ, hoặc giống những khác việc lề mề, thỉnh thoảng lén lười biếng.
Ai ngờ cô nên thế nào vẫn thế , bất luận là đào mương nước gieo cày vụ xuân đều là bỏ sức nhiều nhất, thế mà còn kéo theo bầu khí trong thôn, Hàn Định Quốc liền thể suy nghĩ nhiều chút cho đứa trẻ ngốc Sở Thấm .
Ông suy nghĩ , quyết định chập tối khi ăn cơm tối xong triệu tập thể dân làng họp.
Công phân là c.h.ế.t, là sống, giới hạn cao nhất 10 điểm công quá thấp .
Có lúc nên đổi vẫn đổi, thể cứ bảo thật thà chịu thiệt. Người thật thà ngốc, thiệt thòi ăn nhiều sẽ buông gánh ?
Hàn Định Quốc càng nghĩ càng cảm thấy phương pháp của hữu dụng, chừng còn thể gây cạnh tranh lành mạnh đấy.