Thập Niên 60: Đại Tiểu Thư Xã Hội Đen Thức Tỉnh, Xuống Nông Thôn Đánh Khắp Quân Khu - Chương 319: Nước mắt rơi thật vui vẻ
Cập nhật lúc: 2026-04-03 15:25:17
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cô quả nhiên hành động."
Lục Nhiêu thầm nghĩ trong lòng.
"Để em xem thử, sẽ ngay."
Cô chào bà đại nương Chu một tiếng, đeo chiếc gùi lên lưng lặng lẽ bám theo.
Phía cánh rừng.
Bọn La Thiết Trụ thấy bóng dáng trí thức Lục lướt nhanh như bay, cả đám đều vươn dài cổ .
La Thiết Trụ phấn khích kêu gào.
"Đây mới là tốc độ thực sự của trí thức Lục ? Nhanh quá mất."
"Hóa đây cô chơi đùa với chúng là bảo lưu thực lực, trí thức Lục mà chạy hết tốc lực thì e là đội trưởng cũng đuổi kịp nhỉ?"
"Chao ôi, đội trưởng đây, trí thức Lục chạy nhanh thế đuổi kịp ."
"Ơ, gì thế..."
La Thiết Trụ đầu .
Xung quanh gì còn bóng dáng ba vị đồng đội nào nữa!
Tất cả đều biến mất sạch sẽ.
Anh vội dậy ngó nghiêng, chỉ thấy bóng lưng ba đang đuổi theo trí thức Lục mà chạy thục mạng.
"Lũ súc sinh!"
La Thiết Trụ tức đến phát .
Họ chạy hết cả , để một canh giữ ở đây, căn bản dám rời .
Nếu lỡ bỏ trống chỗ , đội trưởng thì chắc chắn sẽ phạt cho nhừ t.ử.
"Mình nhất định tìm đội trưởng báo cáo!" La Thiết Trụ nuốt trôi cơn giận, thổi còi gọi con Nữu Nữu của họ.
"Lệ!"
Trên trung nhanh ch.óng vang lên tiếng đại bàng rít dài đầy oai dũng.
Cùng với một tiếng kêu chiêm chiếp còn khá non nớt, đó là con chim ưng non của Lục Nhiêu.
La Thiết Trụ ngẩng đầu lên, thấy con Hải Đông Thanh oai phong lẫm liệt của họ đang đuổi theo con chim ưng non, cũng bay theo hướng trí thức Lục mà , ngay cả cái liếc mắt về phía cũng .
"Cái đồ ranh con !"
La Thiết Trụ cảm thấy thật là ủy khuất hết mức.
Anh bỏ rơi !
Nữu Nữu chẳng thèm quan tâm đến .
Con Hải Đông Thanh đuổi theo con chim ưng non, bay lượn vô cùng vui sướng.
Phía , bọn Mao Thiết Đản ba cũng đuổi theo hớn hở.
Họ vòng qua phía rừng cây, đợi đến khi Lục Nhiêu mò tới chuồng bò thì họ cũng vặn chui từ ngọn núi nhỏ chỗ căn nhà gỗ.
"Trí thức Lục." Vương T.ử Định nhe hàm răng trắng nhởn với Lục Nhiêu, khẽ vẫy tay chào.
"Chào ." Lục Nhiêu cũng vẫy tay với họ, hiệu cho họ gần nấp kỹ.
Mao Thiết Đản nhanh như sóc lủi tới.
Vương T.ử Định và Vương Thiết Lư cũng vội vàng mò tới, lòng tràn đầy kích động.
Họ cái gã mồm loa mép giải La Thiết Trụ kể về việc theo trí thức Lục đãi ngộ thế nào .
Họ mong chờ từ lâu, cuối cùng cũng tìm cơ hội.
Ba ăn ý lấy từ trong túi món quà chuẩn cho trí thức Lục.
Một nắm kẹo ngọt.
Một quyển sách.
Và một con thỏ béo mầm còn sống nguyên, trói c.h.ặ.t c.h.â.n tay.
"Cảm ơn ."
Lục Nhiêu nhận lấy tất cả.
Sau đó cô lôi từ trong gùi bốn chiếc chậu than, cùng một bọc lớn thịt khô, một ít xúc xích luộc chín và một bình gừng lớn.
"Cô qua đây tìm Kiều Thuật Tâm ?" Ba lính mỗi bưng một chén gừng nóng hổi, nấp ở nơi kín đáo bên ngoài túp lều tranh, khẽ hỏi.
"Ừm, lẽ là để tiếp đầu." Lục Nhiêu .
Lúc gọi điện thoại , Lục Nhiêu từng ám chỉ với Chúc Tương Quân.
Bây giờ cô còn là đại tiểu thư nhà họ Lục nữa, Kiều Thuật Tâm mới , mà cô chuyện cần tìm nên là Kiều Thuật Tâm mới đúng.
Hệ thống: [Chủ nhân, xem trong cốt truyện Chúc Tương Quân và Kiều Thuật Tâm hợp tác với ?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-dai-tieu-thu-xa-hoi-den-thuc-tinh-xuong-nong-thon-danh-khap-quan-khu/chuong-319-nuoc-mat-roi-that-vui-ve.html.]
Tiểu hệ thống hỏi.
Hệ thống: [Khó lắm, nhưng thể khẳng định là khi Chúc Tương Quân xuống nông thôn ở đại đội Đại Sơn Ao chắc chắn đặc biệt tiếp xúc với Kiều Thuật Tâm.]
Hệ thống: [Chỉ là trong cốt truyện, Kiều Thuật Tâm việc đều thuận lợi, Chúc Tương Quân cần đích tay mà thôi.]
Hệ thống: [Từ những lời moi từ Chúc Tương Quân đó thể , mục đích chính của cô là bí mật ẩn giấu trong kho báu nhà họ Lục, chứ là vật chất thực tế.]
Bí mật.
Chỉ cần nắm là .
Vì trong cốt truyện, Chúc Tương Quân mới thể luôn ẩn nấp phía , từng lộ diện.
hiện tại, cốt truyện đổi, nhiệm vụ của Kiều Thuật Tâm thất bại.
Chúc Tương Quân mới buộc tự nhảy ngoài.
Và .
Cô lấy cớ đến thăm lão trung y Ngô Quân Ngọc để ghé qua đây.
"Bà Ngô, sắp đến Tết , cháu đặc biệt xin phép đại đội trưởng để đến thăm bà."
Chúc Tương Quân đưa một chiếc áo lót bông đang mặc bên trong cho Ngô Quân Ngọc: "Cái tặng bà, ở đây lạnh lắm, bà thể mặc bên trong áo ngoài."
Cô ho khù khụ đầy yếu ớt, bày cái vẻ mặt khiến thương xót.
Ngô Quân Ngọc cô với ánh mắt phức tạp.
Bà sớm Chúc Tương Quân là hạng gì, nhớ những tình cảm đối với nhà họ Chúc và đối với cô , bà chỉ thấy bàng hoàng.
Mà lúc , bà Chúc Tương Quân đến đây là mục đích khác, chẳng qua lợi dụng bà mà thôi.
"Không cần , cháu cứ giữ mà mặc." Ngô Quân Ngọc từ chối món đồ của cô .
"Bà Ngô, bà hiểu lầm gì với cháu ?" Nước mắt Chúc Tương Quân lập tức lã chã rơi xuống.
Hôm nay Nhạc Thanh Thanh cùng, cô sợ rơi nước mắt.
Nghĩ đến những khổ cực chịu trong thời gian qua, Chúc Tương Quân lúc thật lòng, nước mắt rơi như mưa.
Ngô Quân Ngọc quen cô như từ nhỏ.
Trước đây bà nghĩ đứa trẻ bậc trưởng bối trong nhà coi trọng nên thấy cô thật đáng thương, hết lòng thương xót.
giờ đây khi thấu chân tướng, tâm cảnh của bà khi cô cũng khác xưa.
"Thanh Thanh ?" Ngô Quân Ngọc thản nhiên chuyển chủ đề.
Chúc Tương Quân ngẩn , lau nước mắt : "Cậu cảm , đang nghỉ ở trong phòng nên đến."
Thực tế là cô nhân lúc Nhạc Thanh Thanh ngủ để trói cô .
Trước đây cô còn đóng kịch chị em tình thâm mặt dân làng Đại Sơn Ao để giữ hình tượng .
giờ đây da mặt xé rách , cô còn quan tâm đến những thứ đó gì?
Cô thuần hóa Nhạc Thanh Thanh, sẽ dung túng cô nữa.
Vốn nghĩ Ngô Quân Ngọc tin Nhạc Thanh Thanh cảm nặng sẽ mủi lòng, kết quả bà chỉ thản nhiên gật đầu một cái.
Chúc Tương Quân còn cách nào, chỉ đành ho van nài: "Bà Ngô, cháu và Thanh Thanh đều cảm , tiền của chúng cháu đó cũng trộm mất. Thanh Thanh gây chuyện cháu còn đền bù nhiều tiền cho , giờ cháu còn đồng nào cả."
"Bà thể xem bệnh giúp cháu , cháu sợ sẽ để di chứng."
Ngô Quân Ngọc chậm rãi lắc đầu: "Bà bây giờ chỉ là một tội nhân đưa xuống đây để cải tạo, thể khám bệnh , cháu hãy nghĩ cách khác ."
"Bà Ngô, ngay cả bà cũng quản cháu nữa ?" Chúc Tương Quân .
"Cháu đến đây sẽ liên lụy đến cháu đấy, về ." Ngô Quân Ngọc xong liền đóng cửa .
Chúc Tương Quân ngơ ngác cánh cửa đóng sầm mặt, tức đến mức bật .
", cứ thế mà từ chối ?"
Cô nhắm c.h.ặ.t mắt đầy giận dữ.
Trước khi xuống nông thôn, cô bao giờ chịu sự ghẻ lạnh như thế .
Hệ thống: [Cũng may, chỉ là ngẫu hứng bà già xem bệnh giúp , kiếm chút t.h.u.ố.c uống.]
Hệ thống: [Bà giúp, cũng chẳng buồn, vốn dĩ hôm nay đến đây là vì mục đích khác.]
Chúc Tương Quân âm thầm ghi nhớ chuyện trong lòng, lặng lẽ mò đến túp lều tranh của Kiều Thuật Tâm ở chính giữa.
Vừa mới mở cửa, cô cảm nhận một luồng nguy hiểm.
Phía xa.
Bốn Lục Nhiêu đang nấp nơi kín đáo, khoảnh khắc cũng đều nâng cao cảnh giác.