Thập Niên 60: Được Sĩ Quan Độc Miệng Bá Đạo Cưng Chiều - Chương 165: Phòng Thí Nghiệm Bị Lộ, Chuyến Đi Sắm Tết
Cập nhật lúc: 2026-04-06 15:59:17
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhóm Trương Xuân Lỗi khi lên núi Đằng, nửa tháng trời cũng xuống, ngày thứ ba bọn họ núi Đằng, một đội ngũ lặng lẽ lên núi Đằng từ con đường nhỏ.
Cuối cùng xác định những thứ chôn giữa hố sâu là đồ vật Oa dùng để thí nghiệm năm xưa, những thứ đó tính ăn mòn mạnh, hơn nữa còn phát tán độc tính.
Không tính lây truyền, chỉ là tiếp xúc đều sẽ trúng độc, đó sưng đỏ, da dẻ lở loét, ngứa ngáy, cuối cùng mất mạng.
Đồ vật chôn bên khá nhiều, mãi đến vài ngày Tết, nhân viên chuyên nghiệp mới đào hết tất cả đồ vật lên, đó mang .
núi Đằng vẫn liệt cấm địa, trong vài năm tới, phương viên vài dặm quanh hố sâu lớn đều cho phép đến gần.
Đội ngũ bí mật do Trương Xuân Lỗi mang đến tìm thấy phòng thí nghiệm do kẻ địch để năm xưa trong ngọn núi lớn phía Cù Gia Loan.
Mà nơi xây dựng hồ chứa nước, cách phòng thí nghiệm đến hai ngọn núi.
Theo kế hoạch ban đầu, vị trí của hồ chứa nước, xây dựng kênh mương.
Một khi khởi công, phòng thí nghiệm sẽ phơi bày mắt .
Khi bọn họ tìm thấy phòng thí nghiệm, mặc dù bên trong còn , nhưng dấu vết sinh sống, còn một mới c.h.ế.t đến nửa năm, cùng với những thí nghiệm mới .
Hài cốt phát hiện , là vật thí nghiệm Oa dùng để thí nghiệm.
Sau khi c.h.ế.t liền chôn cất qua loa trong núi.
Du Uyển Khanh xem, nhưng Hoắc Lan Từ khi nhận một cuộc điện thoại trở về, cả đều chìm im lặng, còn vương vấn một luồng áp suất thấp.
Cô đoán nội dung cuộc điện thoại liên quan đến phòng thí nghiệm mới phát hiện.
Chỉ là Hoắc Lan Từ , Du Uyển Khanh cũng hỏi.
Hăm lăm tháng Chạp, những Cù Gia Loan đào hồ chứa nước cuối cùng cũng trở về, bất kể là thanh niên trí thức xã viên, đều gầy một vòng.
Quách Hồng Anh thấy Trương Hồng Kỳ gầy nhiều như , đen nhiều như , ôm cánh tay cô liền hu hu lên: “Đã bảo các đừng , xem kìa, gầy nhiều như .”
Trử Minh cách đó xa, thấy những lời , : cũng gầy .
Sao thấy Hồng Anh xót xa xót xa cho .
Trương Hồng Kỳ vội vàng dỗ dành Quách Hồng Anh đang thút thít, Vương Ngọc Bình và Hà Tiểu Viện thấy nhịn bật : “Hồng Anh, đừng nữa, lát nữa mời ăn kẹo.”
Quách Hồng Anh trừng mắt Vương Ngọc Bình một cái: “Cậu tưởng là dỗ trẻ con ba tuổi .”
“Dáng vẻ bây giờ của , còn bằng Tiểu Thịnh .” Du Uyển Khanh nhắc nhở một câu: “Quách ba tuổi.”
Mọi chẳng là coi Hồng Anh như trẻ con mà dỗ dành .
Quách Hồng Anh , nhào tới liền cào Du Uyển Khanh: “Được lắm, dám chê tớ.”
Người của điểm thanh niên trí thức đều trở về , quyết định ngày mai cùng lên huyện thành mua đồ.
Hà Tiểu Viện : “Lần chúng kiếm hơn năm mươi đồng, thể đón một cái Tết sung túc .”
Hơn một tháng, kiếm hơn năm mươi đồng, vặn thể mua sắm đồ Tết và quần áo mặc Tết, các cô cảm thấy mãn nguyện .
Cảm giác tự thể kiếm tiền, thực sự giống .
Sáng hôm , đều tìm đại đội trưởng mở giấy giới thiệu, chuẩn ở huyện thành một đêm.
Lấy giấy giới thiệu, một nhóm qua cầu gỗ, liền thấy mấy chiếc xe bò đợi ở đây, đ.á.n.h xe là thợ mộc Trần thất thúc, ông : “Du tri thanh, các cô huyện thành ?”
Du Uyển Khanh gật đầu: “ ạ, Thất thúc, bọn cháu chuẩn huyện thành.”
“Đi, lên xe, mỗi một hào, đưa các cô đến huyện thành.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-duoc-si-quan-doc-mieng-ba-dao-cung-chieu/chuong-165-phong-thi-nghiem-bi-lo-chuyen-di-sam-tet.html.]
Bọn Du Uyển Khanh đều , đến cuối năm bò của đại đội đều xuất động, dùng để kéo xe huyện thành, một một hào, tiền đều thuộc về đại bộ đội, các chú đ.á.n.h xe cũng chỉ là nhận công điểm.
Hoắc Lan Từ bên cạnh Trần thất thúc, giúp cùng đ.á.n.h xe bò.
Mười mấy thanh niên trí thức, chia hai chiếc xe bò, lắc lư về phía huyện thành, lúc mới xe bò sẽ cảm thấy thú vị, thời gian lâu , Du Uyển Khanh chỉ cảm thấy xương cốt đều sắp rã rời.
Giờ phút , Du Uyển Khanh vô cùng hy vọng xe khách mà hai thể xuất hiện sớm một chút.
Đến ngoài cổng thành, là buổi trưa, hai Trần thất thúc thành, thả xuống, dặn dò các thanh niên trí thức hai giờ chiều mai đợi ở ngoài cổng thành.
Cao Thịnh : “Cô ơi, xa quá .”
Mộng Vân Thường
“Ngày mai thể bảo chú Chu đưa chúng về ạ?”
Cao Khánh Mai , vội vàng trả lời: “Không , chú Chu , chúng thể phiền chú Chu .”
Cao Thịnh gật đầu: “Vâng ạ, chỉ là xa thôi.”
Bố ở đây lời cô, cũng thể phiền các chú các cô khác của điểm thanh niên trí thức, bé một đứa trẻ ngoan.
Quý Thanh tiến lên bế Cao Thịnh lên: “Tiểu Thịnh, chúng , để các nữ đồng chí từ từ .”
Lục Quốc Hoa cũng sáp tới, một đám nam thanh niên trí thức nhanh lên phía .
Sau khi Cao Thịnh rời , Cao Khánh Mai thở dài một tiếng: “Tớ hình như nên giữ Tiểu Thịnh ở bên cạnh, so với tớ, thằng bé hẳn là cần bố hơn.”
Cao Thịnh thường xuyên nhắc đến chủ nhiệm Chu, cho nên Cao Khánh Mai ấn tượng đầu tiên, cảm thấy Cao Thịnh nhớ bố bé .
Du Uyển Khanh lắc đầu: “Các chuyện gì giấu Cao Thịnh ? Tớ cảm thấy thằng bé dạo hình như nhạy cảm, luôn lo lắng khác sẽ bỏ rơi .”
Nhìn hai bài xích việc chung sống với Khánh Mai, Du Uyển Khanh tự nhiên tìm hiểu thêm về Khánh Mai và nhà họ Cao.
Nếu hai thực sự thể thành đôi, thì là họ hàng .
Cô vẫn hy vọng họ hàng trong nhà đều giống như nhà ngoại và nhà đẻ của chị dâu cả, hiểu lý lẽ, dễ chung sống.
Nếu , theo tính cách ngay cả bố ruột cũng dám bật , thậm chí dùng mưu kế đoạt lấy tài sản của bố ruột của cô, cô khả năng sẽ xé xác họ hàng cực phẩm.
Quách Hồng Anh, Trương Hồng Kỳ và các nữ thanh niên trí thức khác đều mua đồ , Hoắc Lan Từ và Trử Minh phía hai , Cao Khánh Mai , cảm thấy bây giờ khá thích hợp để chuyện thì thầm.
Cô kể chuyện nhà họ Cao cho Du Uyển Khanh : “Tiểu Thịnh bây giờ đều ruột của thằng bé còn nữa, đây ở bên cạnh thằng bé là một thứ tồi tệ, còn là đàn bà độc ác hại c.h.ế.t ruột của thằng bé.”
“Bố tớ cảm thấy Tiểu Thịnh bây giờ còn nhỏ, chuyện tàn nhẫn như nên giấu thằng bé.”
Du Uyển Khanh ngờ trong nhà Cao Khánh Mai xảy nhiều chuyện như , cô : “Còn thì ? Cậu cảm thấy chuyện nên cho Tiểu Thịnh ngay bây giờ ?”
Cao Khánh Mai mím môi im lặng một lúc lâu, lúc mới thở dài một tiếng: “Nếu cho tớ lựa chọn, tớ hy vọng Tiểu Thịnh sự thật.”
“Bây giờ cho Tiểu Thịnh , thằng bé sẽ thương nhớ phụ nữ hại c.h.ế.t ruột của , điều đối với Tống Chỉ khuất mà , thực sự tàn nhẫn.” Cô hy vọng cháu trai của hiểu lý lẽ, những chuyện đại thị đại phi thể phân biệt rõ ràng.
Nếu là như , cuộc đời của thằng bé nên hồ đồ.
cả dặn dò chuyện trong nhà cho Tiểu Thịnh , cho nên cô dạo thực sự mâu thuẫn, khó chịu.
Thậm chí xót xa cho Tiểu Thịnh.
Cao Khánh Mai về phía Du Uyển Khanh: “Uyển Khanh, tớ bây giờ cũng nên thế nào nữa .”
Suy nghĩ của bản và lời dặn dò của nhà triển khai một cuộc giằng co kéo dài mấy chục ngày trong đầu cô.
Quá khó chịu .