Thập Niên 60: Được Sĩ Quan Độc Miệng Bá Đạo Cưng Chiều - Chương 169: Tin Sét Đánh Ngang Tai, Trái Tim Rỉ Máu
Cập nhật lúc: 2026-04-06 15:59:21
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trương Xuân Lỗi tới lui trong căn phòng mà Huyện ủy Nam Phù sắp xếp cho , do dự mấy ngày nay, cũng nên báo chuyện Du Tiểu Ngũ đối tượng cho trong nhà .
Nếu , , liệu phát điên ?
Phải rằng Du Tiểu Ngũ là cô gái mà cả luôn bảo vệ từ nhỏ đến lớn, đặt ở đầu quả tim.
Tất cả những gì cả bây giờ, đều là vì thể ở cao, sợ lời đồn đại, thể cản áp lực từ bên ngoài, đó ở bên Du Tiểu Ngũ.
kế hoạch của cả đều Hoắc Lan Từ phá vỡ .
“Bỏ , vẫn nên chuyện cho , nếu sự thật từ miệng em gái nhỏ, sẽ lột da em mất.” Trương Xuân Lỗi quấn c.h.ặ.t áo khoác quân đội, mở cửa phòng, sải bước rời .
Nhà họ Trương ở thành phố Thương Dương:
Trương Văn Khiêm mang vẻ mặt mệt mỏi từ bên ngoài bước , Trương nãi nãi thấy , khẽ nhíu mày: “Không bảo cháu nghỉ ngơi cho , cháu ?”
Cháu trai lớn Kinh Thị họp, trưa nay mới về đến thành phố Thương Dương, dặn dò cháu ở nhà nghỉ ngơi cho , bây giờ xem cháu để lời của bà trong lòng.
“Bà nội, xin , Thị ủy cuộc họp đột xuất, cháu thể vắng mặt.” Trương Văn Khiêm bên cạnh bà nội, bưng một cốc nước cho bà: “Bây giờ cháu nghỉ ngơi ngay đây, bà đừng tức giận nữa.”
Trương nãi nãi trai cao một mét tám lăm, diện mạo khôi ngô mắt ngoan ngoãn như một chú cún con mặt , lời trách mắng đến khóe miệng, cuối cùng vẫn nuốt trở : “Đã sớm bảo cháu cần liều mạng như , cháu chuyện gì cũng tự , tuổi còn nhỏ, gánh vác áp lực lớn như gì?”
Chưa đến ba mươi tuổi, trở thành một bộ trưởng, đứa trẻ năng lực xuất chúng như cho dù đặt ở quốc, cũng là đếm đầu ngón tay.
Trương nãi nãi xót cháu trai nhà , chỉ bọn họ mới rõ, thằng nhóc đến bước đường ngày hôm nay, rốt cuộc đ.á.n.h đổi bao nhiêu.
“Cũng những năm nay cháu liều mạng như gì?”
Trương Văn Khiêm nhạt: “Bà nội, cháu , sẽ tự chăm sóc cho bản , bà cần lo lắng.”
“Bà nội là xót cháu, hai mươi bảy , cũng tìm một đối tượng về đây.” Trương nãi nãi vỗ vỗ tay cháu trai, thở dài một tiếng: “Bà cũng cầu mong cô gái đó thể chăm sóc cháu, chỉ hy vọng thể lúc cháu mệt mỏi, bưng một cốc nước cho cháu, nhắc nhở cháu ăn cơm, cùng cháu chuyện.”
Trong đầu Trương Văn Khiêm lóe lên một khuôn mặt rực rỡ xinh , khóe môi cong lên một nụ ôn hòa: “Bà nội sợ cháu tìm một cô gái nhỏ tuổi hơn , ngược cần cháu chăm sóc mang về .”
Trương nãi nãi trừng mắt cháu trai một cái: “Nếu thực sự một như , đó cũng là do tự cháu chọn, cháu đều vui vẻ chịu đựng, bà xen gì?”
“Bà nội thói quen ác.”
Trương Văn Khiêm nhạt , một lời, mấy , cuối cùng vẫn dám.
Bố và ông bà nội cho dù cởi mở đến , cũng chắc thể chấp nhận việc và Du Tiểu Ngũ ở bên .
Nếu, thực sự ở bên Du Tiểu Ngũ, rơi mắt khác, cứ như thể đổi , bất kể là nhà họ Trương nhà họ Du đều sẽ hứng chịu sự công kích của những lời đồn đại, thậm chí khả năng khiến hai nhà rơi vạn kiếp bất phục.
Đây cũng là lý do thà trong bóng tối giải quyết một rắc rối mà Du Chí An lo liệu kịp cho Du Tiểu Ngũ, cũng dám quang minh chính đại xuất hiện.
Vẫn là quyền lực đủ, đủ cao.
Trương nãi nãi thấy cháu trai mệt mỏi như , thở dài một tiếng: “Bà nội nấu cho cháu bát mì, cháu đây đợi, ăn xong nghỉ ngơi.”
Trương Văn Khiêm vốn định giúp đỡ, Trương nãi nãi cản : “Ngồi đó , bà nội cũng già đến mức cử động .”
lúc , chuông điện thoại trong nhà vang lên.
Trương Văn Khiêm chỉ đành điện thoại .
Nghe thấy giọng của em trai, hơn nữa còn là tìm , tò mò hỏi: “Hôm nay em thời gian gọi điện thoại cho ?”
Đầu dây bên , Trương Xuân Lỗi do dự một lát, lúc mới ấp úng một câu: “Anh cả, em một chuyện quan trọng với , ngàn vạn đừng tức giận.”
“Cũng đừng quá kích động, càng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-duoc-si-quan-doc-mieng-ba-dao-cung-chieu/chuong-169-tin-set-danh-ngang-tai-trai-tim-ri-mau.html.]
Trương Văn Khiêm nhịn bật : “Đừng ở đó ấp a ấp úng nữa, mau chuyện chính .”
“Em, em hiện đang ở huyện Nam Phù.”
Mộng Vân Thường
Huyện Nam Phù.
Nghe thấy địa danh , điều đầu tiên Trương Văn Khiêm nghĩ đến là, Tiểu Ngũ cũng đang xuống nông thôn ở huyện Nam Phù.
“Anh cả, Du Tiểu Ngũ đối tượng .” Trương Xuân Lỗi nghĩ, nếu , vẫn là trực tiếp một chút, nếu lo lắng cả sẽ nghi ngờ, đó trực tiếp lao tới.
Bàn tay cầm ống của Trương Văn Khiêm siết c.h.ặ.t, há miệng, hỏi gì đó, phát hiện hình như mất giọng .
Anh điếc, thính lực cũng bất kỳ vấn đề gì, cho nên rõ lời Xuân Lỗi .
Tiểu Ngũ, đối tượng .
Tin tức đối với mà chính là sét đ.á.n.h ngang tai.
Trương Xuân Lỗi thấy giọng của cả, vội vàng : “Anh cả, chứ, ngàn vạn đừng nghĩ quẩn.”
“Anh cả, bọn họ còn gặp mặt phụ .”
Nhát d.a.o , đ.â.m thật mạnh tim Trương Văn Khiêm, chỉ trong chớp mắt, trái tim mạnh mẽ của đ.â.m đến mức thủng lỗ chỗ.
Hít sâu một , hồi lâu mới tìm giọng của .
Trương Văn Khiêm hỏi: “Chuyện khi nào?”
“Tiểu Ngũ xuống nông thôn bao lâu thì ở bên Hoắc Lan Từ, tình cảm giữa bọn họ , xem tình hình, chắc bao lâu nữa sẽ kết hôn.” Trương Xuân Lỗi cẩn thận nhắc nhở một câu: “Anh cả, cướp ?”
Trương Văn Khiêm im lặng một lát, mới hỏi: “Em sống vui vẻ ? Người đó, bắt nạt em .”
Trương Xuân Lỗi dám tin: “Anh cả, em , Tiểu Ngũ đối tượng , sắp là vợ của khác , thể bình tĩnh như ?”
Trương Văn Khiêm khổ: “Nếu thì ? Đi tìm em , phá hoại cuộc sống của em ? Làm ầm ĩ đến mức em bại danh liệt?”
“Xuân Lỗi, em chỉ cần cho , em bây giờ sống vui vẻ ?”
Trương Xuân Lỗi đột nhiên xót xa cho cả của , với khuôn mặt đó của Du Tiểu Ngũ, nếu cả âm thầm bảo vệ, cho dù Du Chí An bản lĩnh đến , cũng lúc sơ suất, Du Tiểu Ngũ cũng sẽ tổn thương.
Anh cả bảo vệ Du Tiểu Ngũ bao nhiêu năm như , gì.
Nghĩ thôi thấy chua xót, khó chịu.
“Anh cả, là tranh thủ một , chừng Tiểu Ngũ sẽ thích .” Trương Xuân Lỗi cẩn thận : “Anh và Tiểu Ngũ quen từ nhỏ, còn thường xuyên mua kẹo cho em ăn, nếu em còn âm thầm bảo vệ em , em chắc chắn sẽ cảm động.”
Trương Văn Khiêm : “Xuân Lỗi, em sẽ cảm động, nhưng sẽ thích .”
Anh quá hiểu Tiểu Ngũ , nếu thực lòng thích, thà ngọc vỡ, cũng sẽ hẹn hò với đối phương.
Mà em một khi thích một , sẽ dễ dàng lòng đổi .
Anh hiểu, hẳn là còn cơ hội nữa .
Nghĩ đến đây, đau như d.a.o cắt.
Dù là , vẫn xốc tinh thần, để bản bình tĩnh .
So với việc Du Tiểu Ngũ thích , còn cơ hội , giờ phút , càng quan tâm Du Tiểu Ngũ vui vẻ , ai bắt nạt em .