Thập Niên 60: Được Sĩ Quan Độc Miệng Bá Đạo Cưng Chiều - Chương 188: Rút Lui Trong Thể Diện
Cập nhật lúc: 2026-04-06 15:59:41
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong thời gian Hoắc Lan Từ nấu cơm, Trương Văn Khiêm chứng kiến sự thông minh và hiểu rộng của Hoắc Lan Từ, thể , mắt của Tiểu Ngũ thật sự .
Tướng mạo , xuất , bản thông minh năng lực.
Nếu là phụ nữ, ước chừng cũng sẽ thích một đàn ông xuất sắc như .
Ăn cơm xong, Trương Văn Khiêm ngỏ ý cáo từ, Du Uyển Khanh suy nghĩ một chút, với Hoắc Lan Từ một tiếng, đó bộ tiễn Trương Văn Khiêm đến đầu làng.
Trương Văn Khiêm cô gái tinh xảo xinh bên cạnh: “Không ngờ em đối tượng .”
Du Uyển Khanh mỉm : “ thời điểm, đúng , tự nhiên thể bỏ lỡ.”
Trương Văn Khiêm , bàn tay đang nắm ghi đông xe đạp siết c.h.ặ.t , đúng thời điểm, đúng ?
Anh mím môi nhạt, chỉ bản mới , đằng nụ là sự cay đắng và xót xa, : “Mắt của em , thanh niên trí thức Hoắc là một xuất sắc.”
Du Uyển Khanh khác đối tượng của xuất sắc, giữa hàng lông mày đều nhuốm ý .
“Đương nhiên .”
Khi đến đầu làng, Trương Văn Khiêm đột nhiên dừng , Du Uyển Khanh, do dự một lát mới hỏi: “Em định thanh niên trí thức ở đây mãi ?”
Du Uyển Khanh lắc đầu: “Cho đến hiện tại, dường như cũng chỉ thể ở đây thôi.”
“Em và thanh niên trí thức Hoắc sớm muộn gì cũng sẽ kết hôn, nếu thể, Kinh Thị sẽ nhiều cơ hội hơn.” Trương Văn Khiêm xong, đưa tay vỗ vai cô giống như hồi nhỏ.
Tay mới nâng lên một chút, cưỡng ép khống chế .
Anh : “Được , em mau về , nếu việc gì cần, cứ tìm Xuân Lỗi, đừng ngại phiền phức.”
Du Uyển Khanh “” một tiếng: “Anh Văn Khiêm yên tâm , em bao giờ là kiểu sẽ khách sáo với các .”
Trương Văn Khiêm khẽ một tiếng, gật gật đầu: “Đây là chuyện , tiếp tục phát huy.”
Nói xong lên xe đạp, vẫy vẫy tay với Du Uyển Khanh: “Được , mau về .”
“Còn về, sắp mỏi mắt mong chờ .”
Du Uyển Khanh vẫy tay chào tạm biệt Trương Văn Khiêm.
Trương Văn Khiêm đạp xe một đoạn, dừng , phát hiện Du Uyển Khanh về , bóng lưng của cô cũng trở nên nhỏ, nhỏ.
Hai , hai hướng khác , hai con đường khác .
Anh thở dài một tiếng, rốt cuộc là, ngược hướng .
Chậm là chậm , bất kỳ lời giải thích nào, bất kỳ lý do nào, thuộc về , rốt cuộc giữ .
Anh mím môi, đạp xe, rời .
Sau khi trở về bệnh viện, Trương Xuân Lỗi cứ chằm chằm ngó trái ngó , hận thể một bông hoa.
Trương Văn Khiêm liếc một cái: “Nhìn cái gì?”
Trương Xuân Lỗi mỉm : “Muốn xem xem lén lút lưng em .”
“Sao thể.” Trương Văn Khiêm sang một bên, chằm chằm đứa em trai chút viển vông: Bản cho dù thật sự tìm chỗ , cũng thể để thằng nhóc phát hiện điều bất thường.
Đã sớm thằng nhóc ý , chờ xem trò của .
Trương Xuân Lỗi thấp giọng hỏi: “Nhìn thấy đối tượng của Du Tiểu Ngũ ?”
“Gặp .” Trương Văn Khiêm dựa sang một bên, như chằm chằm Trương Xuân Lỗi đứa em trai ngốc nghếch : “Cho nên, em tưởng sẽ đ.á.n.h với thanh niên trí thức Hoắc ?”
Trương Xuân Lỗi nhỏ giọng lẩm bẩm: “Sự khởi đầu bình thường chẳng lẽ nên là như ?”
Trương Văn Khiêm lạnh ha hả, quả nhiên là chờ xem trò của .
“Tại đ.á.n.h với ?” Trương Văn Khiêm cảm thấy suy nghĩ của em trai chút nguy hiểm: “Hay là , em gặp một cô gái thích, thích em, mà đối tượng khác, em định tìm đối tượng của tính sổ?”
Trương Xuân Lỗi vội vàng lắc đầu: “Không , chúng đang chuyện của , kéo lên em.”
Trương Văn Khiêm lắc đầu: “Không, chúng đang chuyện của em, mà là đang một chuyện quan trọng, bây giờ rõ ràng cho em , nếu sợ em thật sự gặp chuyện như , em phạm sai lầm về mặt nguyên tắc.”
“Giữa và Du Tiểu Ngũ, ngoại trừ tình nghĩa cùng em lớn lên , thì gì khác.” Trương Văn Khiêm chằm chằm Trương Xuân Lỗi, nghiêm túc : “Em là em chồng của em gái, cũng coi như là nửa em gái của chúng , ngoại trừ mối quan hệ như , còn gì khác nữa.”
“Em cũng đừng chạy đến mặt em mấy lời linh tinh.”
Anh hung hăng trừng mắt em trai: “Điểm quan trọng nhất là, Tiểu Ngũ và thanh niên trí thức Hoắc là đối tượng phụ công nhận, sẽ kết hôn, điên mới chạy đ.á.n.h với .”
Trương Xuân Lỗi , cả thẹn quá hóa giận, thở dài một tiếng: “Em cũng não a, chỉ là trêu cho vui thôi.”
“Anh xem bản , đều bao phủ trong hàn khí, chỉ thiếu điều em lạnh c.h.ế.t thôi.”
Trương Văn Khiêm còn gì đó, đẩy cửa phòng bệnh , một cô y tá trung niên : “Đồng chí Trương, bố của hai gọi điện thoại đến, bảo cả của gọi một cuộc.”
Trương Xuân Lỗi vội vàng : “Vâng, cảm ơn chị.”
Trương Văn Khiêm Trương Xuân Lỗi một cái: “Nghỉ ngơi dưỡng thương cho , đừng suy nghĩ lung tung, gọi điện thoại cho bố .”
Trương Xuân Lỗi gật gật đầu, đợi cả biến mất khỏi tầm mắt, mới dám lẩm bẩm: “Đã sẽ hèn nhát, dám , em đây là sợ kìm nén bản đến hỏng .”
Người cả cái gì cũng , chỉ là hiếu thắng, chuyện gì cũng tự gánh vác.
Cho dù là gia tộc là công việc, đều cố gắng đến mức nhất.
Chưa bao giờ kêu mệt, nhưng , thực cả mệt mỏi .
Mười mấy phút , Trương Văn Khiêm .
Trương Xuân Lỗi vội vàng hỏi: “Anh cả, bố tìm chuyện gì ?”
“Bố bảo mau ch.óng trở về, bên Kinh Thị tin tức .” Trương Văn Khiêm khẽ một tiếng: “Bọn họ cản trở , ngược xem xem ai bản lĩnh trói buộc bước chân của .”
Nói đến đây, trong mắt lóe lên một tia sắc bén.
Hiện nay thù trong giặc ngoài, bọn họ chính là sống quá an nhàn .
Cho nên mới sinh nhiều toan tính vòng vèo như .
Trương Xuân Lỗi nhíu mày vội vàng hỏi: “Anh, gì?”
“Thật sự định Bộ Ngoại giao, đó thường trú ở nước ngoài?”
Trương Văn Khiêm gật gật đầu: “Không em sớm .”
“Không .” Trương Xuân Lỗi dậy, động đến vết thương, đau đến mức hít sâu một ngụm khí lạnh: “Anh cả, bây giờ bên ngoài loạn, nguy hiểm, hơn nữa bọn họ còn coi thường Hoa Quốc chúng , nếu thật sự thường trú ở nước ngoài, khó khăn gặp chỉ sẽ nhiều hơn ở trong nước.”
Trương Văn Khiêm trầm mặc hồi lâu, mới Trương Xuân Lỗi: “Em sợ c.h.ế.t ?”
Trương Xuân Lỗi trợn trắng mắt: “Sợ c.h.ế.t thì bộ đội .”
Theo Trương Xuân Lỗi thấy, vì bảo vệ tổ quốc và nhân dân của mà c.h.ế.t, c.h.ế.t cũng xứng đáng.
Trương Văn Khiêm gật gật đầu: “ , sợ c.h.ế.t thì bộ đội, nếu sợ khó khăn và nguy hiểm, cũng sẽ Bộ Ngoại giao.”
Anh vỗ vỗ vai em trai: “Anh cũng giống như em, lý tưởng theo đuổi của riêng .”
Anh nhiều như , chẳng qua cũng chỉ là đợi ngày .
Trương Xuân Lỗi nhíu mày: “Vậy Tiểu Ngũ ? Anh thật sự cứ như nhận mệnh ?”
Vẫn là giữ cả .
Trương Văn Khiêm giống như một kẻ ngốc Trương Xuân Lỗi: “Đầu em cũng thương ?”
“Tiểu Ngũ hiện tại đối tượng , cũng sẽ kết hôn, thứ của em , tự nhiên giao cho em và chồng em quyết định.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-duoc-si-quan-doc-mieng-ba-dao-cung-chieu/chuong-188-rut-lui-trong-the-dien.html.]
Anh ở trong lòng thở dài một tiếng, thầm nghĩ: Vận mệnh bao giờ lựa chọn .
Cho nên, cớ xuất hiện, mang đến phiền não cho em chứ.
Anh hiểu sự khó khăn của việc bất do kỷ, tự nhiên hy vọng Du Tiểu Ngũ thể tự do tự tại, rốt cuộc là cô gái lớn lên.
Lùi về một bên, mới là sự lựa chọn sáng suốt nhất.
Trương Xuân Lỗi cả, trong lòng thầm nghĩ: Đây chính là tố chất tâm lý của một chính khách tiềm năng leo lên cao ?
Đổi là , lẽ sẽ .
Du Uyển Khanh khi tiễn Trương Văn Khiêm, ở bên ngoài một lúc mới về nhà.
Thực , cô là cảm nhận , trong ký ức của nguyên chủ, Trương Văn Khiêm chăm sóc nguyên chủ chu đáo, nguyên chủ lẽ hiểu, cô ở phận ngoài cuộc xem, hiểu Trương Văn Khiêm thích nguyên chủ.
Hôm nay xuất hiện, đại khái chính là một mặt, đó rút lui trong thể diện.
Như , thực .
Hoắc Lan Từ Du Uyển Khanh từ bên ngoài bước giữa hàng lông mày mang theo sự mệt mỏi, tiến lên ôm lòng, dịu dàng hỏi: “Sao ? Vừa nãy lúc ngoài vẫn còn mà.”
Du Uyển Khanh lắc đầu, ôm eo chậm rãi : “Không , chỉ là hôm nay lúc việc cố sức, ăn cơm xong đầu làng dạo một vòng mới về, bây giờ mệt càng thêm mệt.”
Hoắc Lan Từ cúi đầu cô: “Vậy thì về nghỉ ngơi một chút, buổi chiều cần , ngủ đến lúc tự tỉnh, cần lo lắng chuyện bữa tối, sẽ nấu cơm.”
Du Uyển Khanh liên tục gật đầu: “Vâng.”
“Có nấu cơm cho, đó là một chuyện hạnh phúc.”
Hoắc Lan Từ khẽ một tiếng: “Vậy em sẽ luôn hạnh phúc.”
Nghĩ đến đàn ông hôm nay, trong mắt Hoắc Lan Từ lóe lên một tia may mắn, một cho dù che giấu bản đến , khi thấy cô gái thích, ánh mắt kìm lòng vẫn sẽ bán .
Thông qua trò chuyện, hiểu Trương Văn Khiêm là một năng lực mạnh, xuất sắc.
May mà là trai của chị dâu nhà họ Du, và Uyển Khanh vĩnh viễn cũng khả năng, nếu một lợi hại như ở bên cạnh Uyển Khanh cùng cô lớn lên, bản cơ hội.
Hoắc Lan Từ : “Trong đồ đồng chí Văn Khiêm mang đến, mấy túi sữa bột, mấy cân kẹo sữa Đại Bạch Thố, còn mạch nhũ tinh.”
Muốn ở Huyện Nam Phù một mua nhiều đồ như , đó là điều thể.
Chắc chắn là Trương Văn Khiêm mang từ Thương Dương đến.
Du Uyển Khanh trầm mặc một lát, gật gật đầu: “Anh Văn Khiêm em hạ đường huyết.”
Thứ nguyên chủ thích nhất chính là kẹo sữa Đại Bạch Thố, cho nên Trương Văn Khiêm bao giờ mua loại kẹo khác thế.
Ngày hôm , Du Uyển Khanh và Hoắc Lan Từ xin nghỉ huyện thành, khi đến nơi, bọn họ tiên đến xưởng liên thịt tìm Trần Hòa Bình, cửa mua mấy cân sườn, mấy cân thịt ba chỉ và hai cái chân giò lợn.
Về nhà hai hầm canh sườn , đó mang canh đến bệnh viện thăm Trương Xuân Lỗi, khi đến bệnh viện Hoắc Lan Từ tìm bác sĩ tìm hiểu tình hình vết thương của Trương Xuân Lỗi.
Du Uyển Khanh đến phòng bệnh , đến nơi mới Trương Văn Khiêm sáng nay rời khỏi Nam Phù, vội vàng về Thương Dương.
Du Uyển Khanh chút bất ngờ: “Đột ngột ?”
“Bố gọi điện thoại đến bệnh viện, giục mau ch.óng trở về, chuyện quan trọng tìm .” Trương Xuân Lỗi cũng cảm thấy bất đắc dĩ, mặc dù trong lòng sẽ oán thầm cả, nhưng hai em ít khi tụ họp, vất vả lắm mới nhân dịp thương, hai em cơ hội đoàn tụ, cả vội vàng về Thương Dương.
“Bây giờ ai ở bệnh viện chăm sóc ?” Du Uyển Khanh lo lắng Trương Xuân Lỗi một cái.
“Bên huyện ủy sắp xếp một thanh niên đến chăm sóc , bọn một thời gian nữa sẽ về Ly Châu , em cần lo lắng, chịu chút vết thương nhỏ , đối với các mà chính là chuyện cơm bữa.” Làm nhiệm vụ, gì chuyện thương chảy m.á.u?
Không chảy m.á.u, thì là chiến hữu chảy m.á.u, thậm chí hy sinh đều là chuyện bình thường.
Nói câu khó , ngay từ lúc lựa chọn nhập ngũ, chuẩn sẵn tâm lý hy sinh, sống thêm ngày nào đều là lãi ngày đó.
Du Uyển Khanh vội vàng lấy hộp cơm giữ nhiệt mang đến : “Em mang cho hai bát canh, uống lúc còn nóng .”
Trương Xuân Lỗi hai mắt đều sáng lên: “Anh lộc ăn , cả thiệt thòi, uống canh do chính tay em hầm.”
Cậu ngửi thấy mùi thơm liền uống canh ăn thịt , chỉ là thời gian yêu cầu ăn uống thanh đạm, nhiều thứ đều ăn.
Cậu thò đầu thử, “ồ” lên một tiếng: “Tiểu Ngũ, em bỏ d.ư.ợ.c liệu hầm canh ?”
Cậu ngửi thấy một mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng, ngửi thôi cảm thấy tâm trạng sảng khoái.
Du Uyển Khanh “” một tiếng: “Uống thêm hai bát, lợi cho việc phục hồi vết thương của .”
“Em mang hết d.ư.ợ.c liệu đến , đến lúc đó bảo mỗi ngày hầm canh cho uống.” Du Uyển Khanh đưa một bát canh tay Trương Xuân Lỗi: “Anh tư em năm ngoái nhiệm vụ thương, khi đến Đại đội Ngũ Tinh, đều là em giúp điều dưỡng đấy.”
Trương Xuân Lỗi liên tục gật đầu: “Được, cảm ơn Tiểu Ngũ.”
“Sao một em đến, đối tượng của em ?” Cậu và Tiểu Ngũ đều trò chuyện một lúc , vẫn thấy Hoắc Lan Từ, chẳng lẽ Tiểu Ngũ đến một ?
Du Uyển Khanh sang một bên : “A Từ tìm bác sĩ điều trị chính của để tìm hiểu tình hình của .”
Trương Xuân Lỗi trong lòng thở dài một tiếng: Anh cả thua oan.
Hoắc Lan Từ chỉ xuất , tướng mạo , thông minh, xử sự còn phóng khoáng.
Thật sự là chu mặt.
Trương Xuân Lỗi giơ ngón tay cái lên: “Đối tượng của em thật sự .”
Không thừa nhận cũng a, cả quả thực thua, thua ở mối quan hệ họ hàng của hai , thua ở thời điểm Hoắc Lan Từ xuất hiện là nhất.
Du Uyển Khanh nhếch khóe môi , cô mới tin, tên chuyện Trương Văn Khiêm thích nguyên chủ.
Sau khi tâm tư của cả , còn thể thản nhiên khen ngợi A Từ, sự giáo d.ụ.c của hai em , khí độ cũng .
Cô từ tận đáy lòng hy vọng Trương Văn Khiêm cũng thể tìm hạnh phúc thuộc về riêng .
“Anh Xuân Lỗi cũng là cái .” Du Uyển Khanh cũng giơ ngón tay cái lên, khen ngợi một câu.
Hai , đều bật .
Mộng Vân Thường
Lúc Hoắc Lan Từ bước , thấy hai đang , tò mò hỏi một câu: “Hai đang gì ?”
Du Uyển Khanh về phía Trương Xuân Lỗi: “Vừa nãy Xuân Lỗi là một .”
Hoắc Lan Từ nhạt xuống bên cạnh Du Uyển Khanh: “Cảm ơn, cũng là một đồng chí dũng cảm.”
Hai ở trong phòng bệnh nửa tiếng mới rời .
Bước khỏi bệnh viện, Hoắc Lan Từ về phía Du Uyển Khanh: “Chúng báo cho hai , buổi trưa về nhà ăn cơm?”
Du Uyển Khanh gật gật đầu: “Đi thôi.”
Hoắc Lan Từ đạp xe chở Du Uyển Khanh đến bên ngoài tòa nhà Ủy ban Cách mạng, thấy Chu Thành Nghiệp cách đó xa, bên cạnh còn một cô gái mười tám mười chín tuổi, cũng cô gì với Chu Thành Nghiệp, sắc mặt khó coi.
Du Uyển Khanh đột nhiên thấy hai với cô gái đó: “ nhớ rõ ràng với cô , đối tượng , cho dù , cũng sẽ cưới họ hàng của nhà họ Hoàng, hy vọng cô đừng đến tìm nữa.”
“Sự xuất hiện của cô chính là mang đến rắc rối cho .”
Chu Thành Nghiệp lạnh lùng Ân Tiểu Đình: “ thật sự một chút cũng thấy cô.”
Nói xong liền về việc, Ân Tiểu Đình lời của Chu Thành Nghiệp, nước mắt ngừng rơi xuống: “Anh Thành Nghiệp, chúng .”
“Câm miệng.” Chu Thành Nghiệp lạnh lùng Ân Tiểu Đình: “Đừng gọi là Thành Nghiệp, của cô.”
“Cũng chúng , là , cô là cô.”
“Đừng tưởng trong lòng cô nghĩ gì, cả chị dâu cô ở lưng xúi giục chị dâu bảo cưới cô, mục đích của bọn họ chính là thông qua hai chị em các khống chế nhà họ Chu .” Chu Thành Nghiệp nghĩ đến toan tính buồn nôn của nhà họ Hoàng, nhịn lạnh một tiếng: “Các ngu xuẩn, nghĩa là và cả cũng não.”
“Muốn nhà họ Chu, cũng xem các xứng .”