Anh cả Lục Quốc Hoa : “Thu hoạch vụ thu kết thúc , sắp tới cũng sẽ quá bận rộn, là để hai xin nghỉ cùng em một chuyến?”
Du Uyển Khanh và Trương Hồng Kỳ , Trương Hồng Kỳ bước tới ôm vai Cao Khánh Mai: “Chị và Uyển Khanh cùng em nhé.”
Cao Khánh Mai ở văn phòng đại đội bộ cảm động một vì lời của Đại đội trưởng và Bí thư Chu, hiện tại thấy các bạn nhỏ quan tâm như , cô thật sự cảm động.
Cô cảm thấy lớn chừng , lựa chọn đúng đắn nhất chính là xuống nông thôn, đến Ngũ Tinh đại đội và quen bọn họ.
Cô nhạt ôm Trương Hồng Kỳ, vỗ vỗ lưng bạn: “Mọi tin tưởng em chứ, em mà.”
“Em sẽ giữ im lặng suốt hành trình, nhiều, lung tung, càng sẽ lo chuyện bao đồng. Đến nơi em sẽ gửi điện báo về báo bình an cho .”
Mọi thấy cô kiên quyết như cũng thêm gì nữa.
Du Uyển Khanh đạp xe đưa Cao Khánh Mai lên huyện thành mua vé. Trước khi Cao Khánh Mai lên tàu, Du Uyển Khanh nhét một chiếc hộp nhỏ tay cô: “Đây là viên t.h.u.ố.c chị vất vả lắm mới kiếm , nếu nghi ngờ trúng mê d.ư.ợ.c, thừa dịp còn chút ý thức, hãy mau ch.óng bóp nát viên t.h.u.ố.c .”
Bọn buôn quá nhiều, lo khỏi họa vẫn hơn.
“Nhớ kỹ, chuyện với lạ.”
Cao Khánh Mai thì : “Yên tâm , em sẽ tự chăm sóc cho bản , sẽ bình an trở về.”
Du Uyển Khanh tiễn lên tàu xong thì ghé tiệm cơm quốc doanh ăn trưa, đó mới đến xưởng chế biến thịt mua ít thịt và xương heo mang về.
Phải hầm canh cho Tư uống, tẩm bổ thật , nếu qua một thời gian nữa về đơn vị vất vả huấn luyện nhiệm vụ.
Khi Du Uyển Khanh về đến nhà là hơn bốn giờ chiều. Du Gia Trí tản bộ về, thời gian đến Ngũ Tinh đại đội quen với nhiều xã viên.
Các thím các bác ở đây thích , hận thể bắt về con rể.
Du Uyển Khanh thấy , nhịn hỏi: “Anh Tư hôm nay còn thể lành lặn trở về, đúng là hiếm thấy nha.”
Mấy ngày ngoài, đều lôi kéo về nhà ăn cơm, mỗi trở về đều chút chật vật.
Chạy nhanh là quần áo đều kéo nhăn nhúm hết cả.
Du Gia Trí liếc cô em gái nhà : “Du Tiểu Ngũ, em quá đáng đấy.”
“Quá đáng ?” Du Uyển Khanh tủm tỉm: “Em đây là mừng cho Tư mà, nhiều để mắt đến như , hy vọng trở thành con rể nhà họ, điều chứng tỏ Tư của em ưu tú.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-225-su-quan-tam-cua-ban-be.html.]
“Không sợ ế vợ.”
Nga
Cô rửa xương sườn, đó cho nồi hầm canh.
Du Gia Trí bước tới giúp nhóm lửa, em gái đang bận rộn, : “Anh cưới vợ sớm như , chờ khi nào nhà của đủ tư cách tùy quân, mới suy xét chuyện .”
“Anh giống đa chiến hữu, quanh năm suốt tháng sống xa vợ con, như sẽ ảnh hưởng tình cảm vợ chồng, tình cảm cha con, bất lợi cho sự đoàn kết gia đình.” Sinh trưởng trong một gia đình hòa thuận, tận mắt chứng kiến cha ân ái, cũng hướng tới tình cảm vợ chồng như .
“Anh thể tìm một trong quân doanh mà.” Du Uyển Khanh đưa một kiến nghị thiện chí.
Du Gia Trí ngẫm nghĩ lắc đầu: “Cái , nếu gặp thích hợp thì cũng là một lựa chọn tồi.”
“Nếu gặp thì cứ từ từ, vội.” Du Gia Trí chằm chằm Du Tiểu Ngũ: “Em cũng đừng vội, kết hôn xong là lo toan chuyện củi gạo dầu muối, sẽ mất nhiều niềm vui.”
“Có các ở đây, em cho dù kết hôn cũng sẽ thiếu ăn thiếu mặc.”
Hoắc Lan Từ đích xác , cũng lợi hại, nhưng vẫn em gái kết hôn quá sớm.
Đây là thứ hai Du Uyển Khanh các trai nhắc nhở cần kết hôn sớm: “Em cũng , duyên đến thì cưới thôi.”
Cô chọn ở bên Hoắc Lan Từ cũng nghĩ tới chuyện kết hôn với , chỉ là thời gian định.
“Hiện tại ba lo lắng nhất chắc chắn là hôn sự của Hai.” Du Uyển Khanh quyết định chuyển chủ đề.
Anh Hai lớn hơn cô mấy tuổi, đây mới là đối tượng nên trọng điểm chú ý.
Du Gia Trí nghĩ đến tuổi tác của Hai, nhịn gật đầu: “Nói lý, Hai tận hai ông bố bà đang giục cưới.” Cho dù kết hôn muộn cũng đến mức hai cặp ba giục giã, nghĩ thì Hai còn t.h.ả.m hơn và lão Tam nhiều.
Có sự so sánh, nháy mắt cảm thấy tương lai còn hoang mang nữa.
Cứ từ từ tìm, từ từ chọn, kiểu gì cũng tìm hợp ý.
Nếu ba bọn họ thật sự sốt ruột, thể thích hợp lái câu chuyện sang Hai. Dựa theo sự áy náy của họ đối với Hai, nhất định họ sẽ vui lòng nhọc lòng vì chuyện .
Chờ Hai kết hôn xong, đẩy lão Tam đỡ đạn.