“Nửa năm , chúng thật sự ở bên , lúc trẻ tuy điều kiện gia đình , nhưng là một keo kiệt.” Nói đến đây, chính ông cũng chút ngượng ngùng.
Nghĩ đến đủ chuyện năm đó, ông khỏi may mắn: “ bao giờ tạo bất kỳ sự lãng mạn nào cho cô , ngoài việc học hành thật sự bận rộn, cũng là vì thật sự tiếc tiền.”
“Sau , một đàn ông nước ngoài theo đuổi cô , thường xuyên mang những món quà quý giá đến tìm đối tượng của .”
“Tuy cô từ chối, nhưng , cô chút buồn bã.” Nói đến đây, ông thở dài một tiếng: “Con gái trẻ tuổi, dù cố gắng học hành đến , cũng đều thích những thứ đẽ.”
“Sau khi tỉnh ngộ, tặng cô món quà đầu tiên.”
“Khi nhận quà, cô vui, cô lặng lẽ với , nếu vì món quà , cô chuẩn chia tay với . Mà nguyên nhân chia tay vì cô thật sự thích quà khác tặng, mà là vì tâm, cũng tiếc rẻ.”
“Cô , mà ngay cả với thích cũng keo kiệt, dù kết hôn, cũng chắc sẽ hào phóng.”
“Vậy là, chú dùng một món quà, giữ vợ ?” Hoắc Lan Từ nhịn về phía Du Uyển Khanh, hình như cũng tặng thứ gì cho Uyển Khanh.
Trong lòng thầm nghĩ, nhất định tìm cơ hội ngoài một chuyến, đó mua một ít quần áo , tìm cách kiếm một ít trang sức về cho Tiểu Ngũ.
Bây giờ tuy thể đeo trang sức, nhưng theo thấy, thể đeo, nhưng thể .
Sầm Húc Ninh gật đầu: “Chính vì món quà đó, mới hiểu , dù là cô gái hiếu học đến , thật trong xương cốt cũng thích lãng mạn.”
“Từ đó về , thường xuyên tặng quà cho cô . Có những món quý giá, những món rẻ tiền, dáng vẻ vui vẻ khi cô nhận quà, đến bây giờ vẫn quên. Đương nhiên, cô cũng sẽ tặng cho , mãi cho đến khi chúng học xong về nước, mới hóa cô gái thích xuất danh gia vọng tộc, từ nhỏ gấm vóc lụa là, hầu kẻ hạ.”
“Lúc đó thứ cô chỉ là một thái độ của .”
Ông thật sự may mắn vì lúc đó kịp phản ứng, nếu bỏ lỡ cô gái thích.
“Cho nên, A Từ , đối với cô gái thích, tuyệt đối keo kiệt.” Sầm Húc Ninh về phía Hoắc Lan Từ, nghiêm túc nhắc nhở: “Tiểu Ngũ là một cô gái , đáng để dốc hết tất cả để đối đãi.”
Đổng Liên Ý tán thành những lời của Sầm Húc Ninh: “Tiểu Ngũ thật sự .”
“Đương nhiên, A Từ cũng .”
Lúc Du Uyển Khanh và họ rời , Phó Hạc Niên và Sầm Húc Ninh tiễn họ ngoài, Du Uyển Khanh và Đổng Liên Ý phía , ba đàn ông ở phía gì.
Sau khi tách , Hoắc Lan Từ đuổi kịp Du Uyển Khanh, cô về phía A Từ hỏi: “Chú Phó và họ gì với ?”
Hoắc Lan Từ lấy một xấp tiền Đại đoàn kết: “Đây là họ đưa cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-ga-cho-quan-quan-doc-mieng-ngay-ngay-duoc-cung-chieu/chuong-299.html.]
Nga
Du Uyển Khanh sững sờ một lát: “Ở đây mấy trăm đồng.”
“Họ lấy nhiều tiền như ?” Trước khi đến đây, họ lục soát bao nhiêu .
Tất cả những gì đáng giá đều lấy .
Hoắc Lan Từ , trong lòng cảm khái: “Họ núi, bắt mấy con lợn rừng đem bán.”
Du Uyển Khanh nhíu mày: “Như nguy hiểm.”
“Bảo họ đừng nữa, giá trị bản họ quan trọng hơn nhiều so với tiền .”
“Anh mới chuyện nghiêm túc với họ về việc .” Hoắc Lan Từ , tiền đều là họ cho để mua quà cho Uyển Khanh.
Anh vốn nhận, nhưng họ cứng rắn nhét túi, lo lắng gây động tĩnh quá lớn, sẽ thu hút sự chú ý của khác.
Du Uyển Khanh nghĩ nghĩ, vẫn cảm thấy yên tâm, xoay tìm họ chuyện .
Phó Hạc Niên và Đổng Liên Ý thấy cô , Đổng Liên Ý : “Ta con gì, yên tâm , họ chỉ núi đào bẫy, mỗi ngày rạng đông xem con mồi nào .”
Tuy như , nhưng ánh mắt Đổng Liên Ý Du Uyển Khanh càng thêm dịu dàng.
Bởi vì, bà , cảm nhận đứa trẻ thật sự quan tâm đến họ.
Phó Hạc Niên thấy Du Uyển Khanh vẫn còn vẻ tin, đề nghị: “Con và A Từ 3 giờ sáng đến bên Bắc Sơn , chúng cùng núi xem, nếu gặp lợn rừng, lúc thể mang về.”
Chỉ để đứa trẻ tận mắt thấy, nó mới thể tin rằng mấy họ thật sự liều lĩnh đến mức chọc ổ lợn rừng.
Du Uyển Khanh gật đầu: “Được, con núi cùng các chú.”
Đổng Liên Ý nhạt: “Vậy con và A Từ mau về .”
Sau khi đuổi hai về nghỉ ngơi, Đổng Liên Ý và Phó Hạc Niên, Sầm Húc Ninh , ba đều thở phào nhẹ nhõm.
Sầm Húc Ninh : “Sau cần núi nữa, nếu hai đứa nhỏ lẽ sẽ lo lắng đến ngủ .” Tuy mang theo Tiết Côn cùng núi, cũng âm thầm bảo vệ , nhưng nếu gặp nguy hiểm, bất kể ai xảy chuyện, đều sẽ liên lụy đến bọn trẻ.