Thập Niên 60: Mang Theo Không Gian Trọng Sinh Vả Mặt Tra Nam Tiện Nữ - Chương 677: Ninh Ninh Phát Hiện Bí Mật Mua Nhà

Cập nhật lúc: 2026-04-03 21:30:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ăn cơm xong, Lâm Mạn động tác nhanh nhẹn đeo tạp dề lên, đó mỉm hiệu với Hoắc Dật An: "Nào, chúng cùng dọn dẹp nhà bếp sạch sẽ nhé!"

 

Hoắc Dật An vui vẻ gật đầu hưởng ứng, lập tức cũng mặc một chiếc tạp dề nhỏ, theo Lâm Mạn trong bếp.

 

Lúc , ánh mắt Hoắc Thanh Từ chuyển, dường như nghĩ tới chuyện quan trọng gì đó. Chỉ thấy đến bên cạnh Trần Tài, khẽ : "Bác Trần, bác đây một chút, cháu mấy lời riêng với bác."

 

Trần Tài hiểu ý gật đầu, liền theo Hoắc Thanh Từ đến một góc yên tĩnh.

 

Mà bên , Hoắc Dật Ninh trong tay xách hành lý, cẩn thận từng li từng tí dìu Hoắc Lễ lên cầu thang.

 

Khi bọn họ đến lầu, Hoắc Lễ liếc mắt liền thấy căn phòng chuyên môn chuẩn cho ông. Cửa phòng từ từ đẩy , Hoắc Lễ bước trong phòng, trong nháy mắt cảnh tượng mắt cho chấn động.

 

Chỉ thấy cả căn phòng rộng rãi sáng sủa, trang trí tinh tế trang nhã, một chiếc giường lớn kiểu Âu xa hoa đặt ở giữa, giường trải chăn lông vũ ấm áp mềm mại.

 

Hoắc Lễ đặt m.ô.n.g xuống, nhịn kinh thán tiếng: "Ui chao ôi, Ninh Ninh , ông già đều sống hơn bảy mươi năm , nhưng từng ở qua căn nhà như thế , càng đừng ngủ cái giường to mềm thế !"

 

Nói , mặt Hoắc Lễ lộ nụ vui vẻ, tiếp tục cảm khái: "Đều mấy ông tư bản sống những ngày tháng giống như đang ở thiên đường xa hoa, mà những dân nghèo khổ chúng ngày tháng giống như hãm sâu trong địa ngục gian nan !"

 

Nghe thấy lời , Hoắc Dật Ninh như điều suy nghĩ nhíu mày, đáp : "Cụ ơi, cụ lý ạ. Chính là do loại chênh lệch to lớn và hiện tượng phân hóa giàu nghèo giữa giàu và nghèo , mới dẫn đến xã hội thường xuyên ở trong trạng thái động loạn bất an đúng ạ?"

 

Tuy nhiên, đối mặt với nghi vấn của chắt trai, Hoắc Lễ chỉ mỉm , cũng đưa ý kiến bình phán rõ ràng.

 

Có lẽ đối với ông trải qua mưa gió tang thương mà , nhiều vấn đề đơn giản vài câu là thể kết luận.

 

Hoắc Dật Ninh thấy Hoắc Lễ lên tiếng, bé đột nhiên : "Cụ ơi, bố cháu quen chủ nhà, là bố cháu bây giờ thành chủ nhà ạ?"

 

"Ninh Ninh, cháu hỏi như ?"

 

Hoắc Dật Ninh vội vàng đóng cửa phòng , nhỏ giọng : "Cụ, cháu nghi ngờ căn nhà chính là bố cháu mua, thảo nào cháu đến Hải Thị, ước chừng là qua xem nhà đấy ạ!"

 

Hoắc Lễ , cũng , Hoắc Dật Ninh càng thêm xác định căn nhà chính là của nhà bọn họ.

 

Nếu của nhà bọn họ, bố thể tiêu nhiều tiền như thuê nhà Tây cho bọn họ ở, vì thuê nhà Tây còn bằng trực tiếp để bọn họ ở Khách sạn lớn Hải Thị.

 

Em trai em gái bọn họ lừa gạt cho qua, bé nhưng ngốc như bọn họ. Chỉ là căn nhà rẻ, bố bé lấy nhiều tiền mua nhà như chứ?

 

"Cụ ơi, cụ chia cho bố cháu nhiều vàng ạ?"

 

Hoắc Lễ hỏi: "Ninh Ninh, cháu cho rằng như ?"

 

"Mua tòa nhà Tây chắc chắn tốn ít tiền, nhà chúng cháu bao nhiêu tiền, cháu đại khái cũng thể đoán .

 

Bố cháu trong tay nhiều tiền tiết kiệm mua nhà như , chắc chắn là lúc cụ phân gia, lén lút nhét cho bố cháu nhiều vàng."

 

Hoắc Lễ quả thực ngờ tới, ngày thường Hoắc Dật Ninh ngây thơ vô tội tinh ranh như , nhanh như phát giác căn nhà thật là do bố nó mua sắm.

 

Tuy nhiên cho dù chân tướng vạch trần, trong lòng Hoắc Lễ hạ quyết tâm, tuyệt đối sẽ tiết lộ sự thật với tên nhóc .

 

Chỉ thấy Hoắc Lễ mặt mang nụ với Hoắc Dật Ninh: "Ninh Ninh , về việc căn nhà rốt cuộc là mua là thuê, những chuyện cháu cần lo lắng , cháu chỉ cần yên tâm ở đây là ."

 

Hoắc Dật Ninh chịu dừng ở đó, bé chớp chớp đôi mắt to linh động, chằm chằm Hoắc Lễ truy hỏi: "Cụ ơi, cầu xin cụ cho cháu một đáp án chính xác , căn nhà rốt cuộc bố cháu mua ạ?"

 

Đối mặt với sự truy hỏi năm bảy lượt của chắt trai, Hoắc Lễ vẫn tỏ vô cùng bình tĩnh, ông nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Hoắc Dật Ninh, :

 

"Ninh Ninh, bố cháu chỉ bấy nhiêu tiền lương, nhà Tây chắc chắn mua nổi, cho nên cháu đừng hỏi nữa. Cháu xuống lầu chơi , cụ một lát."

 

Hoắc Dật Ninh mắt thấy cụ vẻ mặt kiên quyết bàn luận chuyện nhà cửa với , trong lòng thầm suy tư một lát, liền quyết định lặng lẽ tìm bố bé.

 

Lúc , Hoắc Thanh Từ vặn kết thúc cuộc trò chuyện với Trần Tài, đang chuẩn rời , đề phòng Hoắc Dật Ninh một phen kéo , và vội vã lôi trong một căn phòng bên cạnh.

 

Hoắc Thanh Từ hành động đột ngột của con trai cho chút hiểu , vẻ mặt đầy nghi hoặc hỏi: "Ninh Ninh , con vội vội vàng vàng thế rốt cuộc là gì thế?"

 

Chỉ thấy Hoắc Dật Ninh thần thần bí bí ghé sát tai bố, khẽ : "Bố, thật con một bí mật lớn ẩn giấu trong nhà !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-mang-theo-khong-gian-trong-sinh-va-mat-tra-nam-tien-nu/chuong-677-ninh-ninh-phat-hien-bi-mat-mua-nha.html.]

 

Nghe thấy lời , trong lòng Hoắc Thanh Từ giật thót một cái, thầm nghĩ: Chẳng lẽ ông nội thật sự đem chuyện đó cho cái tên quỷ sứ ? Dù ông nội ngày thường yêu thương nhất chính là đứa bé Hoắc Dật Ninh .

 

Thế là, cố vẻ trấn định hỏi dồn: "Ồ? Vậy là bí mật gì thế?"

 

Hoắc Dật Ninh chớp chớp đôi mắt to linh động, hạ thấp giọng trả lời: "Cụ nãy lén cho con , tòa nhà Tây xinh nhà thật là bố và cùng mua..."

 

Đôi mắt sáng ngời của Hoắc Thanh Từ lóe lên một cái, lập tức sa sầm mặt, bày một bộ dạng vô cùng đắn nghiêm túc, chậm rãi mở miệng : "Tiền lương của bố cũng chỉ một chút như thôi mà, tiền dư mua nhà Tây gì chứ?"

 

Lúc , tên nhóc ở bên cạnh chớp đôi mắt to linh động, vẻ mặt nghiêm túc phản bác: "Bố, cụ đó ! Cụ lúc phân gia, lén chia cho bố nhiều bảo bối đấy! Hơn nữa bố nhưng là cháu trai cả cụ yêu thương nhất đấy nhé!"

 

Nghe thấy lời , Hoắc Thanh Từ khỏi cảm thấy chút kinh ngạc và bất lực. Anh thật sự ngờ ông nội đem những chuyện hết cho con trai .

 

Anh thầm nghĩ, xem cái gọi là cháu trai cả địa vị trong lòng ông nội, dường như kém xa so với tên nhóc mắt nhỉ.

 

Hoắc Dật Ninh tiếp đó hưng phấn ồn ào lên: "Cho nên mà, con liền đoán đột nhiên chạy đến Hải Thị, chắc chắn là vì chuyện mua nhà!

 

Cụ vốn dĩ đều kế hoạch xong nhà ăn Tết cùng chú út, nhưng nhà mua nhà, lúc mới vội vàng chạy qua xem một chút..."

 

Hoắc Dật Ninh nhiều như , Hoắc Thanh Từ vẫn kiên trì chịu thừa nhận, : "Ninh Ninh, căn nhà thể là chúng mua, cụ con trêu con chơi đấy?"

 

Hoắc Dật Ninh giảo hoạt, "Bố, cụ tại trêu con chơi? Con đoán là bố cố ý trêu chúng con chơi !

 

Con , cụ đưa tứ hợp viện ở Kinh Thị cho nhà , nếu bà tư bọn họ bố mua một tòa nhà Tây ở Hải Thị chắc chắn sẽ ầm lên.

 

Bố yên tâm! Con cái loa phóng thanh, sẽ cho các em, sẽ để chúng nó ngoài. Tránh cho bà tư bọn họ tìm ông bà nội và cụ đến loạn."

 

Hoắc Thanh Từ trong lòng thầm kinh ngạc sự cơ trí thông minh của con trai, khỏi nhướng mày, mặt lộ một nụ , ánh mắt ôn hòa chăm chú Hoắc Dật Ninh mắt, khẽ :

 

"Hây, con cái tên quỷ sứ ! Thật đúng là nghĩ quá nhiều . Tòa nhà thật là thuộc về nhà một bệnh nhân của bố, bọn họ vì một nguyên nhân đem nhà cho thuê.

 

Mà bố , chỉ là hy vọng thể cung cấp cho nhà chúng một môi trường ăn Tết thoải mái, ấm áp, mới đặc biệt thuê nơi ."

 

Tuy nhiên, Hoắc Dật Ninh thông minh lanh lợi hiển nhiên tin tưởng lời của bố.

 

Đôi mắt to linh động của chằm chằm cái chăn mới tinh, rèm cửa trắng tinh cùng với đồ nội thất mới nhiễm một hạt bụi trong phòng, lắc đầu, bĩu môi phản bác: "Bố, bố đừng lừa con nữa! Mấy thứ qua rõ ràng đều là mới mua lâu mà, hơn nữa con còn ngửi thấy một mùi đặc hữu nữa."

 

Đối mặt với sự truy hỏi chấp nhất như của con trai, Hoắc Thanh Từ cảm thấy chút bất lực, nhưng giải thích quá nhiều, thế là dứt khoát thẳng:

 

"Được , Ninh Ninh, chuyện con ngàn vạn thể lung tung với các em! Nếu bà tư, bà út còn bà cô các bà , e là sẽ chạy đến chỗ cụ con ầm ĩ một trận. Đến lúc đó, nhà chúng sẽ yên !"

 

Nghe thấy lời , Hoắc Dật Ninh vốn tràn đầy vui mừng tưởng rằng thành công vạch trần đáp án lập tức ngẩn .

 

Cậu bé cũng ngờ tới, thuận miệng hỏi như , thật sự hỏi sự thật.

 

nhanh, bé liền hồn, nghịch ngợm nháy mắt với Hoắc Thanh Từ, hì hì : "Ha ha, bố, thì căn nhà thật sự là của nhà nha! Con nãy mấy lời đó đều là cố ý lừa bố đấy, cụ căn bản là từng thừa nhận căn nhà là bố mua.

 

Con còn hỏi cụ phân gia đưa vàng cho bố , cụ cũng thừa nhận. Bố, tiền mua nhà rốt cuộc ở thế ạ?"

 

Hoắc Thanh Từ trừng lớn hai mắt, vẻ mặt đầy kinh ngạc, trong lòng thầm nghĩ: Mình gì cũng là trải qua mưa gió, kiến thức qua nhiều tràng diện, nhưng hôm nay tên nhóc nhà thành công moi lời !

 

Chuyện quả thực khiến khó tin, cảm giác hơn ba mươi năm nay coi như sống uổng phí .

 

Chỉ thấy trợn mắt, gầm lên với con trai: "Con... con cái thằng nhóc trời cao đất dày , dám moi lời ông già con! Hoắc Dật Ninh Hoắc Dật Ninh, con ngứa da , tìm đ.á.n.h ?"

 

Lời còn dứt, giơ tay lên, chút lưu tình một cái tát nặng nề rơi cái m.ô.n.g nhỏ của Hoắc Dật Ninh.

 

Hoắc Dật Ninh ngờ tới bố sẽ đột nhiên tay, rắn chắc ăn một cái , cả trong nháy mắt ngẩn , qua một lúc lâu mới hồn, tủi gọi: "Bố, con đều lớn thế , bố còn động thủ đ.á.n.h chứ!"

 

Tuy nhiên, Hoắc Thanh Từ mảy may lay động, vẫn giận đùng đùng : "Hừ, cứ cái kiểu lời còn giở tâm cơ như con, chính là đáng đ.á.n.h!

 

Ai bảo con đến moi lời bố? Bố cảnh cáo con, chuyện nếu con dám tùy ý ngoài nửa chữ, đợi con lớn lên, đừng trông mong bố đưa con lính, bố trực tiếp đóng gói con tống nước ngoài!"

 

 

Loading...