Thập Niên 60: Mang Theo Không Gian Trọng Sinh Vả Mặt Tra Nam Tiện Nữ - Chương 696: Cây Nhân Sâm Quý Và Sự Thiên Vị

Cập nhật lúc: 2026-04-03 21:31:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoắc Lễ khẽ nhướng mi mắt, ánh mắt sắc bén về phía đối phương, hừ lạnh một tiếng : "Hừ! Bố thấy con , chính là vợ chồng thằng Thanh Yến ăn h.i.ế.p đến c.h.ế.t dí !

 

Con xem, vợ con sức khỏe vốn yếu ớt chịu nổi, con bé Nhu Nhu tuổi còn nhỏ cần chăm sóc, bọn chúng thì , tiên là đưa Dật Phi và Tư Tư sang để các con giúp trông nom thì cũng thôi .

 

Bây giờ bọn chúng thấy Tư Tư lớn , thế mà đón Tư Tư về, ngược đem cái đứa còn đang b.ú mớm, cần ẵm ngửa nhét sang chỗ các con, chuyện rốt cuộc là hả!"

 

Nghe cha già trách mắng như , lộ vẻ khó xử, vội vàng giải thích: "Bố, thực chúng con thật sự chẳng hề giúp bọn chúng trông con ạ.

 

vợ thằng Thanh Yến bảo là, con bé An Nhiên ở nhà họ Tống dọa sợ, đêm nào cũng lóc ngừng.

 

Hơn nữa bố cũng rõ mà, tim con bé An Nhiên vẫn luôn lắm, Đường Tuyết đột ngột rời , vợ thằng hai một thực sự khó mà cùng lúc chăm sóc hai đứa trẻ còn nhỏ như .

 

Cho nên hết cách, nó mới đành đưa cái Nhan sang bên ạ."

 

Thế nhưng, trong lòng Hoắc Lễ sáng như gương, đối với nguyên do trong đó thì rõ như ban ngày.

 

Nếu quả thực như lời vợ thằng Thanh Yến , Hoắc An Nhiên ở nhà họ Tống dọa nhẹ, thì Hoắc An Nhan cùng ở nhà họ Tống chẳng ảnh hưởng chút nào, chẳng tí việc gì chứ?

 

Xem , sáng mắt đều thể , đây rõ ràng là lời dối do vợ thằng Thanh Yến bịa đặt .

 

Hoắc Lễ đối với chút chuyện vặt vãnh của con trai chẳng buồn để tâm, chỉ thấy ông chậm rãi bưng chén bàn lên, khẽ nhấp một ngụm nhỏ, đó từ từ dậy.

 

Ông thong thả về phía phòng bên cạnh, một lát , tay cầm một chiếc hộp gỗ tinh xảo trở .

 

Lúc Hoắc Quân Sơn trong lòng tràn đầy vui mừng, thầm nghĩ: Chẳng lẽ bố già từ Hải Thị về mang cho món đồ hiếm lạ gì quà ?

 

Nghĩ đến đây, ông vội vàng nhét cẩn thận đứa cháu gái nhỏ đang bế trong lòng lòng vợ, đó kìm mà sán gần, chuẩn đích vén màn bí mật của chiếc hộp gỗ .

 

Khi chiếc hộp gỗ từ từ mở , hiện mắt là một củ nhân sâm núi hoang dã to khỏe và hình dáng cực phẩm!

 

Hoắc Quân Sơn lập tức trừng lớn mắt, kích động đến mức năng lộn xộn: "Bố... Bố chuyến , , kiếm về một củ nhân sâm núi quý giá thế ạ! Chẳng lẽ đây là mua riêng cho con tẩm bổ thể ?"

 

Đối mặt với câu hỏi của con trai, Hoắc Lễ mỉm , nhẹ tênh: "Ha ha, đừng đoán mò! Cái cho con nhé~ Đây là Thanh Từ và Tiểu Mạn đặc biệt nhờ mua cho bố để ngâm rượu t.h.u.ố.c đấy.

 

Có điều mà, mang về , thì cho con cho mắt . Nếu con cũng nếm thử rượu ngâm nhân sâm núi , thì tự về nhà xách mấy chai rượu ngon qua đây mà đổi."

 

Nghe thấy lời , Hoắc Quân Sơn chút cuống lên, vội vàng : "Bố , bố quên ? Mỗi năm bố chẳng đều nhận trọn hai thùng rượu đặc cung (rượu biếu nội bộ) !

 

Ngày mai bố chúc Tết thủ trưởng cũ, còn họp đại hội ? Hai ngày nữa trong nhà thêm hai thùng rượu, là lấy trực tiếp rượu đặc cung ngâm bao nhiêu !"

 

Thế nhưng, Hoắc Lễ lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc trả lời: "Mấy chai rượu đặc cung của bố là giữ gìn cẩn thận đấy! Đợi đến khi thằng Ninh Ninh nhà cưới vợ, lúc đó mới lôi hết , để em bạn bè uống cho thỏa thích, thế mới gọi là ý nghĩa chứ!"

 

Chuyện cháu đích tôn kết hôn, theo tình hình hiện tại, ít nhất cũng đợi hơn mười năm nữa.

 

Vừa nghĩ đến đây, trong lòng Hoắc Quân Sơn khỏi thầm thì: Thật đến lúc đó, cha già cao tuổi của liệu còn khỏe mạnh nữa. Dù năm tháng chẳng tha cho ai, đời đầy rẫy những biến .

 

Bà cụ Tống hình như cũng trạc tuổi cha già ông, mùng Một Tết chẳng cũng .

 

Mỗi trong quân đội qua đời, tâm trạng của cha già ông đều trở nên đặc biệt nặng nề và sa sút.

 

Ông sâu trong nội tâm cha vẫn luôn lo lắng, nếu ngày nào đó ông cụ đột ngột buông tay trần thế, thì đám con cháu trẻ tuổi nhà họ Hoắc e là khó ngóc đầu lên , ông cụ vẫn nâng đỡ đám con cháu lên.

 

Có điều, hôm nay Hoắc Quân Sơn thấy cha từ Hải Thị trở về mặt mày hớn hở, tâm trạng , liền nhận củ nhân sâm núi con trai mua cho cha coi như là mua đúng .

 

Thế là, ông vội vàng sán gần, híp mắt : "Bố, là con về kiếm cho bố hai chai Ngũ Lương Dịch qua đây nhé? Chúng dùng Ngũ Lương Dịch để ngâm rượu nhân sâm."

 

Thế nhưng, Hoắc Lễ vẻ mặt ghét bỏ xua xua tay, đáp : "Thôi thôi, đây chính là nhân sâm núi niên đại năm mươi năm đấy! Nếu dùng Ngũ Lương Dịch để ngâm nó, quả thực hiệu quả bằng, chỉ Mao Đài mới xứng dùng để ngâm củ nhân sâm núi quý giá thôi."

 

Nghe cha , Hoắc Quân Sơn vội vàng gật đầu phụ họa, tỏ vẻ tán đồng quan điểm của cha, hỏi tiếp:

 

"Đã như , thế bố định bao giờ bắt đầu bắt tay ngâm rượu t.h.u.ố.c ạ? Còn nữa, cần con giúp bố tìm một cái chum rượu chất lượng một chút về ạ?"

 

Chỉ thấy Hoắc Lễ suy tư trả lời: "Ừm... thì đợi qua rằm tháng Giêng hẵng ngâm rượu .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-mang-theo-khong-gian-trong-sinh-va-mat-tra-nam-tien-nu/chuong-696-cay-nhan-sam-quy-va-su-thien-vi.html.]

Hơn nữa Thanh Từ bên kê sẵn một đơn t.h.u.ố.c bổ , đợi Tiểu Mạn mua sắm đầy đủ các vị t.h.u.ố.c cần thiết, chúng thể bắt tay bào chế.

 

Còn về cái vại sành nhỏ để ngâm rượu t.h.u.ố.c mà, cái con cần nhọc lòng mua, Tiểu Mạn tự sẽ chuẩn thỏa đáng."

 

Hoắc Lễ xong, từ từ đóng nắp chiếc hộp gỗ tinh xảo , cẩn thận từng li từng tí bưng lên, đó thẳng , bước vững vàng về phía phòng bên cạnh.

 

Bước chân của ông vững chãi mà nhẹ nhàng, dường như trong tay bưng chỉ là một chiếc hộp gỗ bình thường, mà là một báu vật vô giá.

 

Hoắc Quân Sơn trơ mắt cha già xoay rời , đợi bóng dáng ông cụ biến mất khỏi tầm mắt, liền hạ thấp giọng phàn nàn với vợ Tiêu Nhã bên cạnh: "Tiêu Nhã , xem, bố thế rõ ràng là lo sẽ lấy mất củ nhân sâm đây mà!"

 

Tiêu Nhã thấy lời , khỏi dựng ngược lông mày, trừng mắt lườm chồng một cái thật sắc, giọng điệu chẳng mấy vui vẻ: "Đây là Thanh Từ đặc biệt mua cho bố tẩm bổ thể, ông đang yên đang lành định lấy cái gì?"

 

Hoắc Quân Sơn chép chép miệng, lầm bầm: " đây chẳng cũng tuổi , cảm thấy cũng nên tẩm bổ t.ử tế một chút chứ. Mình cái lão Tiền ?

 

Mới nghỉ hưu đầy hai tháng thôi, thế mà tra mắc u.n.g t.h.ư phổi, ai ông còn cầm cự bao lâu nữa..."

 

Tiêu Nhã đến đây, trong lòng run lên bần bật, tự chủ mà nhớ quãng thời gian đau khổ khi bản từng mắc u.n.g t.h.ư v.ú, hốc mắt trong nháy mắt ươn ướt, một nỗi bi thương tên dâng lên trong lòng.

 

"Haizz, con mà, sợ nhất là bệnh tật. Có đôi khi ngẫm , thật còn thể sống bao lâu nữa..." Bà u sầu thở dài một tiếng, trong lời tràn đầy sự bất lực và cảm thương.

 

Hoắc Quân Sơn thấy thế, vội vàng đưa tay ôm lấy vai vợ, an ủi: "Vợ ngoan, đừng mấy lời xui xẻo thế chứ! Còn nhớ đợt kiểm tra cuối năm ngoái ?

 

Bác sĩ chẳng bảo , ngoại trừ thiếu m.á.u một chút , thì các mặt khác đều vấn đề gì lớn cả.

 

Yên tâm , ở đây mà! Mai hiệu t.h.u.ố.c mua cho hai hộp A Giao về, để tẩm bổ thể cho ."

 

Thế nhưng, Tiêu Nhã khẽ lắc đầu, xua tay : "Thôi , thôi ! Ngày thường ăn nhiều táo đỏ chút là , cần thiết tốn tiền oan uổng mua A Giao ."

 

Hoắc Quân Sơn mặt tươi bồi chuyện vợ một lúc, ánh mắt quét cửa, phát hiện cha già mãi vẫn thấy xuất hiện.

 

Ông do dự một chút, liền chậm rãi dậy, về phía phòng bên cạnh.

 

Vừa bước phòng bên, đập mắt chính là mấy đứa trẻ hoạt bát đáng yêu nhà thằng cả đang quây quần bên , hào hứng đ.á.n.h cờ.

 

Nhìn thấy cảnh , nụ mặt Hoắc Quân Sơn càng đậm thêm vài phần.

 

Chỉ thấy ông thong thả móc từ trong túi bốn cái phong bao lì xì chuẩn từ , đó cẩn thận đến bên cạnh bọn trẻ, đưa từng cái tay mỗi đứa, khẽ : "Nào, các cháu ngoan, ông nội phát lì xì cho các cháu đây!"

 

Hoắc Dập Văn ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt tràn đầy tò mò và nghi hoặc Hoắc Quân Sơn, khó hiểu hỏi: "Ông nội, bây giờ là mười mấy tháng Giêng ạ, chúng cháu vẫn còn nhận lì xì ?"

 

Nghe câu hỏi của cháu trai, Hoắc Quân Sơn tiên là sững sờ, lập tức trả lời: "Đứa trẻ ngốc, ai bảo qua mùng Mười là nhận lì xì nữa?

 

Cho dù các cháu thời gian qua ở nhà, ông nội vẫn luôn nhớ chuẩn lì xì cho các cháu đấy, mau vui vẻ nhận lấy !"

 

Nghe xong lời ông nội, mấy đứa trẻ trong lòng vui sướng nhận lấy lì xì, đồng thanh : "Cảm ơn ông nội ạ!"

 

Tiếp đó, Hoắc Dập Văn mở miệng : "Ông nội, bố cháu lúc ở Hải Thị còn mua cho ông và bà nội nhiều đặc sản địa phương đấy ạ, chúng cháu vốn định ngày mai mang sang cho ông bà."

 

Hoắc Quân Sơn xong, trong lòng khỏi dâng lên một dòng nước ấm, vội vàng gật đầu đáp: "Cháu ngoan, thật là hiểu chuyện!"

 

Cùng lúc đó, Tiêu Nhã thì dịu dàng bế cháu gái nhỏ ngoài ban công.

 

Lúc , Lâm Mạn đang bận rộn trong bếp chuẩn bữa tối, cô thành thạo cầm d.a.o phay, thái các loại rau củ một cách gọn gàng.

 

Tiêu Nhã bước tới, : "Mạn Mạn , vất vả cho con ."

 

Lâm Mạn đầu , thoáng qua đứa nhỏ trong lòng chồng, đó trả lời: "Không vất vả ạ, đúng , Thanh Hoan ạ?"

 

"Chẳng sắp khai giảng , Thanh Hoan thể là tìm bạn học chuyện . Đoán chừng lát nữa nó sẽ về ăn cơm thôi."

 

"Ồ, ! May mà con nấu một nồi cơm to, xem chắc là đủ ăn, nếu đủ ăn lát nữa nấu thêm ít mì sợi."

 

Hai con cứ thế chuyện nhà cửa, cả căn phòng tràn ngập bầu khí ấm áp hòa thuận...

 

 

Loading...