Người lên tiếng là một thanh niên trong hẻm, mới phân công đến, đang tuổi trẻ khí thịnh, tin mấy thứ quỷ thần , nên mới lên tiếng cãi vã với Kim Tú Nhi.
Kim Tú Nhi bảo lên bắt , trong lòng thanh niên cũng sợ, thấy biểu cảm u ám mặt Bạch Căn Cường là thấy hãi, vội vàng cúi thấp , lẩn đám đông, lập tức biến mất tăm.
Mọi tụ tập thảo luận lâu, tin Bạch Căn Cường đang diễn kịch, nhưng cũng tin, chẳng hạn như Tề Yến, cô kiên quyết tin Bạch Căn Cường quỷ nhập tràng.
Mọi đang do dự nên lên quản , đằng bà Vương vẫn đang gào t.h.ả.m thiết, còn Bạch Căn Cường vẫn đang lăn lộn đất, lúc thì năng điên khùng, lúc thì hướng về phía khác cầu cứu, chẳng hiểu .
Lúc , Hứa Đại Phương bước tới, : "Có em nào cùng bắt Bạch Căn Cường ? Dù thế nào nữa, những gì đều là bằng chứng, còn thật giả thì cứ đưa đến khoa bảo vệ thẩm vấn là rõ."
lời chẳng lấy một đáp , hơn nữa tiến lên hai bước, trực tiếp kéo cho : "Con dấn vũng nước đục ! Đại Phương con ngốc , đều mặt, chỉ con cứ xông lên phía , ngộ nhỡ con Bạch Căn Cường thương thì ?"
"Bà Vương cứ luôn miệng góa con côi, chẳng lẽ góa con côi ? Không , cho con , con !" Bà Hứa sợ phát , nắm c.h.ặ.t cánh tay Hứa Đại Phương nhất quyết cho tiến tới.
Đến gan nhất là Hứa Đại Phương còn giữ chân, những khác càng dám bước lên, chỉ thể trơ mắt Bạch Căn Cường phát điên tại chỗ, đều hiểu nổi, tên Bạch Căn Cường rốt cuộc là đang diễn kịch là quỷ nhập tràng thật đây?
Bà Vương vẫn đang gào thét, bảo mau lên cứu con trai bà, đuổi con quỷ hoang đó , nhưng tuyệt nhiên ai tiến tới.
Ở phía cuối đám đông, Tiêu Bảo Trân đang khoanh tay lạnh lùng quan sát, đột nhiên cảm thấy bên cạnh .
Cô đầu , là Tề Yến.
Tề Yến về phía đó với ánh mắt cũng lạnh lùng, hạ thấp giọng ghé sát: "Bảo Trân, em thấy chuyện là thật giả? Bạch Căn Cường thực sự huyền bí ?"
Nói Bạch Căn Cường quỷ nhập tràng, chẳng là chuyện đùa ?
Tiêu Bảo Trân trực tiếp bật , cũng hạ thấp giọng thì thầm với Tề Yến: "Chị Tề, em là bác sĩ, cũng là một theo chủ nghĩa duy vật, chị trạng thái hiện tại của , là tâm thần phân liệt thì còn chút tương đồng, chứ bảo quỷ nhập tràng thì, hừ."
"Em cũng tin ! Chị cũng tin, nó chứ rõ ràng là đang diễn kịch." Tề Yến hậm hực : "Chỉ tiếc là thể lột trần bộ mặt của !"
"Tại lột trần bộ mặt của ?" Tiêu Bảo Trân lạnh lùng chằm chằm Bạch Căn Cường, trong đầu nảy một ý định: "Hắn mồng một thì chị mười lăm, chẳng giỏi diễn kịch ? Ai mà diễn chứ?"
"Ý em là ?"
Tiêu Bảo Trân nắm lấy tay Tề Yến: "Đi theo em."
Cô kéo Tề Yến đến một góc khuất, dừng ở nơi thấy, mặt Tề Yến tìm một hòn đá nhỏ, vung chân đá một cái, trực tiếp nhắm đầu Bạch Căn Cường mà bay tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-nhat-ky-an-dua-cua-nang-dau-dai-vien/chuong-296.html.]
Bạch Căn Cường vẫn còn đang giả điên giả dại ở đó, nhưng là đồ ngốc thật , hòn đá lớn như mà trúng đầu chẳng lẽ chảy m.á.u ?
Thế là khựng động tác, theo bản năng né một cái.
Tiêu Bảo Trân lạnh một tiếng: "Chị xem, thực sự phát điên hoặc quỷ nhập tràng thể phản ứng nhanh như ?"
Lúc Bạch Căn Cường cũng nhận suýt lộ tẩy, vội vàng bù đắp , "tằng" một cái nhảy dựng lên từ đất, khí thế hung hăng hướng về phía hòn đá bay tới mà giận dữ quát: "Đứa nào! Đứa nào nó ném đá! Ta thấy ngươi chán sống , g.i.ế.c Vu Quốc Lương thì cũng g.i.ế.c ngươi, bước đây! Lão t.ử bây giờ g.i.ế.c sạch ngươi!"
Hắn điên điên khùng khùng, vẫn dùng giọng của lão già, trong sự thâm độc mang theo vẻ hung tàn.
"Em thế đúng là thật, cái đồ khốn nạn , thế mà vẫn còn đang bộ tịch, đúng là diễn thật đấy." Tề Yến tức đến nghiến răng nghiến lợi: "Chị thực sự cho một bài học."
"Được thôi, chẳng luôn miệng quỷ nhập tràng ? Chúng liền dùng chút thủ đoạn trừ tà cho , trừ cho một trận ." Tiêu Bảo Trân tinh quái .
Tề Yến chút mờ mịt: "Trừ tà? Chị nha? Chị cũng phép."
"Chúng phép, chẳng lẽ đ.á.n.h ? Cái gọi là nắm đ.ấ.m sắt của chủ nghĩa xã hội."
Tiêu Bảo Trân quanh quất, thấy đất hòn đá lớn hơn, liền cầm lấy ném về phía bàn chân Bạch Căn Cường, cô còn hét lên một tiếng: "Con quỷ , mau cút khỏi Bạch Căn Cường ngay! Chỗ chúng bao nhiêu thế , chúng sợ ngươi !"
Lần Bạch Căn Cường kịp phản ứng, trực tiếp hòn đá trúng bàn chân, đau đến mức "oái" lên một tiếng nhảy dựng lên.
Chưa đợi rõ rốt cuộc là ai ném, nhanh đó một hòn đá nữa ném tới, Tề Yến cũng giận dữ : " thế, quỷ nhập tràng gì chứ, hôm nay chúng dù đ.á.n.h cũng đ.á.n.h cho ngươi lòi ! Bạch Căn Cường đừng sợ, chúng đây sẽ trừ quỷ cho !"
Một khi xác định Bạch Căn Cường là giả vờ, trong lòng Tề Yến còn chút cố kỵ nào, cô gọi cả chồng là Chu Quốc Bình tới, hai vợ chồng tụm thì thầm vài câu, trực tiếp bước về phía Bạch Căn Cường.
Bạch Căn Cường hai vợ chồng , trong một khoảnh khắc, cả đầu óc như ngừng hoạt động, suy nghĩ thế nào nữa.
Hắn chút sụp đổ!
Hai vợ chồng chẳng lẽ sợ phát điên ? Chẳng lẽ sợ c.ắ.n ? Tại xông lên chứ!
Bạch Căn Cường ngẩn vài giây, chỉ đành đ.â.m lao theo lao, giả vờ như điên cuồng hơn, sức lấy đá ném Tề Yến và Chu Quốc Bình, ném dùng giọng lão già gầm lên: "Các là ai! Các cút xa cho , lão t.ử g.i.ế.c sạch các !"
Hắn vốn dĩ định dựa việc phát điên để khiến hai vợ chồng nản chí mà lui, ai ngờ hai vợ chồng những lùi bước mà còn với ánh mắt hằm hằm hơn!
Tề Yến lạnh lùng chằm chằm Bạch Căn Cường, trong lòng chợt nhớ những lời Bạch Căn Cường lúc , hận đến mức sắp trào m.á.u .