Thập Niên 60: Nhật Ký Ăn Dưa Của Nàng Dâu Đại Viện - Chương 304

Cập nhật lúc: 2026-01-28 15:37:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mọi hề bàn bạc , nhưng tất cả đều hẹn mà cùng chọn cách giả ngu.

 

Cũng chẳng họ thấy c.h.ế.t mà cứu, mà là… Bạch Căn Cường lúc thật sự quá bẩn thỉu.

 

Bạch Căn Cường hiện tại mặt mũi bầm dập, từ xa cũng thể ngửi thấy nồng nặc mùi chất nôn, còn lẫn lộn một mùi khai nồng, cái quần ướt sũng, đất còn một bãi nước, cần nghĩ cũng dọa cho tè quần .

 

Cộng thêm việc lúc nãy Bạch Căn Cường còn lăn lộn đất, khắp bẩn thỉu lấm lem, cả còn bẩn hơn cả cái giẻ lau.

 

Đó cũng trọng điểm, trọng điểm là chuyện Bạch Căn Cường quỷ nhập rốt cuộc là thật giả vẫn còn kết luận, vẫn đang là một kẻ mang tội.

 

Cho nên đối với vẫn giữ lòng cảnh giác, đương nhiên sẵn lòng giúp đỡ.

 

Bà Vương thấy tất cả bắt đầu giả ngu thì lòng lạnh lẽo mất một nửa.

 

Bà thầm mắng trong lòng lũ lang tâm cẩu phế, cũng thèm tốn lời nữa, đưa mắt sang Ngọc Nương, nghiến răng : “Ngọc Nương, Căn Cường là chồng chị, thành thế cũng một phần trách nhiệm của chị, bây giờ chị mau cõng Căn Cường đến bệnh viện ngay , nhớ nhanh lên, chân Căn Cường lẽ gãy .”

 

Ngọc Nương khi đ.á.n.h Bạch Căn Cường xong thì yếu ớt dựa tường, khẽ thở dốc, nếu bà Vương gọi tên thì chị như một vô hình .

 

Ngọc Nương bà Vương gọi , sắc mặt tái nhợt, cố chống cự dậy, loạng choạng về phía đó hai bước, bỗng nhiên hai chân nhũn , suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất.

 

May mà cạnh chị chính là Kim Tú Nhi, bà nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy: “Ôi chao, nếu nhanh tay thì hôm nay chị chắc chắn ngã vỡ đầu mất! Bà Vương, bà Ngọc Nương như thế thể cõng nổi một gã đàn ông to xác như Bạch Căn Cường ?”

 

“Ngọc Nương!” Bà Vương nhấn mạnh giọng điệu, tuy bà chẳng gì thêm nhưng hai chữ đủ Ngọc Nương run rẩy cả .

 

Ngọc Nương nhắm mắt , nắm đ.ấ.m tay áo siết thật c.h.ặ.t, chị im lặng một hồi, vẫn yếu ớt : “Mẹ, con xin , con hình như nổi đường nữa , hai chân con còn chút sức lực nào.”

 

thấy lúc chị đ.á.n.h thì giống như sức lực nhé, Căn Cường là chồng chị, nuôi của chị, nuôi nấng chị khôn lớn từng chút một, mà chị đối xử với như ? Chị xứng đáng với công ơn nuôi dưỡng khổ nhọc của ?” Bà Vương với Ngọc Nương bằng giọng điệu dịu dàng, nhưng luôn khiến cảm thấy rợn .

 

Ngọc Nương lời , cơ thể trực tiếp bắt đầu run rẩy.

 

Kim Tú Nhi đang đỡ chị nên cảm nhận rõ nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-nhat-ky-an-dua-cua-nang-dau-dai-vien/chuong-304.html.]

 

“Bà Vương bà rốt cuộc là ý gì, con dâu bà nông nỗi mà còn lấy ơn nghĩa ép , thú vị gì hả? Chị là con dâu nuôi từ bé của nhà bà, chứ hầu của bà , chính chị còn bò nổi nữa thì cõng Bạch Căn Cường kiểu gì đây!” Kim Tú Nhi cau mày, trực tiếp lên tiếng .

 

Đừng bà bình thường ăn suy nghĩ, nhưng bà từng chịu uất ức từ chồng, nên cũng nỡ cảnh chồng ác độc hành hạ con dâu nhỏ, chẳng thèm suy nghĩ mà giúp ngay.

 

Tề Yến cũng đỡ Ngọc Nương dậy: “Bà Vương, bà Ngọc Nương thế , sắc mặt cũng chẳng khá hơn Bạch Căn Cường là bao, bà để chị cõng thì hợp lý nhỉ?”

 

Những khác Ngọc Nương bà Vương, lông mày đều nhíu c.h.ặ.t : “Bà Vương, Ngọc Nương trông thật sự chút nào , vả bắt đầu đổ trách nhiệm lên đầu Ngọc Nương thế, hàng vạn , nãy chúng là đang cứu , bà rốt cuộc hiểu hả, nếu nãy chúng trượng nghĩa tay thì con trai bà lão già đó hại c.h.ế.t , bà bây giờ chẳng còn thấy , bà thì , còn mở miệng là bảo đ.á.n.h , ai như bà nhé.”

 

thế, Ngọc Nương nãy lúc cứu hăng hái như , chị là một con dâu đấy, cái gọi là đại nghĩa diệt , bà vô lương tâm mà ngậm m.á.u phun ở đây.”

 

Bà Vương thấy hết đến khác cứ "đại nghĩa diệt ", "trượng nghĩa tay", tất cả đều đang bênh vực Ngọc Nương mà chỉ trích , lập tức mặt mày tối sầm .

 

Lửa giận trong lòng bà bùng lên: “Vậy bảo , thì chịu giúp, cho Ngọc Nương cõng , còn chỉ và Trương Tiếu, như thì cõng kiểu gì đây? Trương Tiếu là chị dâu, cũng giữ kẽ chứ! Chẳng lẽ, nhất quyết con trai c.h.ế.t ở đây mới cam lòng !”

 

Mọi xong, hừ một tiếng, tức đến bật .

 

“Bà Vương bà bớt chụp mũ cho chúng , cứ theo những gì bà thì chúng chẳng dám giúp đỡ nhà bà .”

 

thế, vạn nhất đến bệnh viện khám chuyện gì , bà đổ hết lên đầu chúng , rõ ràng là việc mà cuối cùng còn bà ăn vạ cho một mẻ. Thật là, đây chúng nhận bà là hạng cơ chứ, còn thật sự tưởng bà là bà già bụng cơ đấy.”

 

“Người ngày nào cũng ở trong sân nhà , ai mà là hạng thế , thôi , chúng cũng rút kinh nghiệm, bớt dây chuyện nhà bà , để khỏi lấy oán báo ân.”

 

Một nhóm lạnh lùng bà Vương, lượt lùi mấy bước.

 

Bà Vương tức đến phát điên, vì quá tức giận và lo lắng nên bà nhận gây sự phẫn nộ trong dân chúng .

 

“Mọi , lũ các …”

 

“Mẹ!” Lúc mấu chốt, vẫn là Bạch Căn Cường phản ứng , hét to một tiếng gọi .

 

Hắn ôm chân đất, ngừng rên rỉ t.h.ả.m thiết: “Bây giờ là lúc để cãi ? Mẹ chân con kìa, nhấc lên nổi nữa , mau nghĩ cách đưa con bệnh viện !”

Loading...