Tiêu Bảo Trân nắm tay Cao Kính trong, nửa đường bỗng nhiên nhớ chuyện gì đó, bước chân khựng : "Sao thế chị Bảo Trân?"
Tiêu Bảo Trân hạ thấp giọng, ghé tai Cao Kính: "Giờ phúc lợi nhà máy thép phát , phúc lợi của em thì ? Hôm nay em mới nhập hồ sơ mà, nhận ?"
Cao Kính vỗ vai cô, cũng hạ thấp giọng: "Được chứ, vì hiện tại chị trở thành nhân viên chính thức nên phúc lợi ngày lễ sẽ phần của chị, chẳng qua là kịp phát xuống thôi, lát nữa em sẽ đích đến nhà máy lấy về cho chị."
Lúc Tiêu Bảo Trân mới yên tâm, hớn hở kéo Cao Kính đến cửa nhà.
Đến cửa nhà , Cao Sâm ngoài, cứ như một chú ch.ó nhỏ chạy quanh đống đồ cửa. Vẻ mặt nhóc động tay tháo nhưng dám.
Tiêu Bảo Trân vỗ vai một cái thằng bé giật .
"Ai đấy?"
"Là chị, chị dâu của em đây." Tiêu Bảo Trân híp mắt .
Cao Sâm đầu, thấy chị là mắt sáng rực lên, chỉ đống đồ đất : "Anh Đại Phương mang về đấy, bảo là phúc lợi năm nay của nhà máy thép, hai mau mở xem , em thấy bên trong còn táo với cam to nữa, em ăn cam."
"Đã ăn thì tự mở ? Còn đợi chị về."
Cao Sâm xòe tay : "Cái dây em cởi , cũng dám lấy d.a.o cắt, cứ thế đợi đến giờ, chẳng hai cho em đụng d.a.o kéo là gì."
"Coi như em ngoan, hôm nay thưởng cho em ăn thêm một quả cam nữa. Vào trong đợi , lát nữa chị mở bảo em cắt hai quả cam mang cho, mau bài tập ."
Cao Sâm bây giờ còn dáng vẻ yếu ớt liệt giường như lúc đầu nữa, nhóc giờ là "tinh " trong ngõ nhỏ, là đại ca của đám trẻ con, lũ trẻ trong viện đều theo lời .
Cao Sâm lời chị dâu gật đầu một cái, vội vàng chạy phòng bài tập.
Lúc , ban đầu còn giữ vẻ trầm , nhưng bước chân qua ngưỡng cửa bắt đầu nhảy chân sáo.
Ánh mắt Cao Kính thu từ em trai, đầu Tiêu Bảo Trân, ánh mắt dịu dàng vô cùng. Anh đưa tay quấn khăn quàng cổ cho Tiêu Bảo Trân, : "Chị Bảo Trân, cảm ơn chị."
"Chúng kết hôn bao lâu còn lời , nếu thật sự cảm ơn em thì tối nay hầu hạ cho tận tâm ." Tiêu Bảo Trân cố ý trêu chọc, giữa thanh thiên bạch nhật chồng đỏ mặt tía tai.
Cao Kính vội vàng kéo Tiêu Bảo Trân nhà.
"Ấy , cái gì thế? Em còn đang m.a.n.g t.h.a.i đấy, việc giữa ban ngày ?" Tiêu Bảo Trân vẫn tiếp tục trêu .
Lần Cao Kính đỏ cả tai: "Việc gì chứ? Bây giờ gió bên ngoài to quá, em lo chị lạnh thôi. Chị trong nhà đợi em mang đồ từ từ mở."
Phụ nữ dù ở thời đại nào thì niềm vui khi "đập hộp" cũng bao giờ đổi.
Tiêu Bảo Trân hừ nhẹ một tiếng: "Thế mới dáng chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-nhat-ky-an-dua-cua-nang-dau-dai-vien/chuong-402.html.]
Cô xoay xuống ghế, mong đợi : "Anh bê hết đồ , để em xem năm nay nhà máy thép phát những gì."
Rất nhanh đó Cao Kính cửa khuân hết đồ .
Đầu tiên là một bao bột mì tinh, Tiêu Bảo Trân mở xem xoa xoa thử, hài lòng gật đầu: "Ừm, đây là bột mì trắng loại xịn, loại bột hỗn hợp bên ngoài . Đến Tết chúng hấp bánh bao ăn, cho em một bữa mì sợi nữa, lâu lắm ăn mì thủ công."
"Được, chẳng chị thích ăn mì trộn tương của bà nội Dư ? Đến lúc đó em sẽ học bà xem thế nào về cho chị ăn."
Tiêu Bảo Trân mở một cái túi dệt, bên trong là mười mấy quả táo và một túi cam lớn.
"Cái chắc là táo Quốc Quang nhỉ, vị thế nào."
Cao Kính cầm lên xem xem: "Chắc là , lát nữa em rửa cắt cho chị nếm thử."
Ngoài bột mì tinh và hoa quả, phần còn là một thùng dầu đậu nành lớn cùng với đậu đỏ, lạc, vừng và các loại lương thực phụ tinh chế khác.
"Ừm, những loại lương thực cũng khá, điều ít. Đợi qua năm mới dùng vừng gói cho nhà ít bánh trôi tàu , lâu em ăn bánh trôi."
"Được, cứ theo ý chị."
Hai vợ chồng trò chuyện kiểm kê phúc lợi nhà máy thép phát. Đang thì bỗng nhiên tiếng gõ cửa.
Tiêu Bảo Trân ngẩng đầu , thấy bác Hứa đối diện đang ở cửa: "Có chuyện gì thế bác gái, gì cần giúp ạ?" Tiêu Bảo Trân vội vàng hỏi.
"Suỵt, Bảo Trân cháu nhỏ thôi. Bác tìm cháu việc cần giúp, mà là chuyện với cháu, bàn bạc một chút." Bác Hứa khác hẳn khi, cứ như ăn trộm , quanh quất đặt ngón trỏ lên môi hiệu suỵt một cái, bảo Tiêu Bảo Trân khẽ thôi.
Bác lén lút ghé sát cửa: "Nhà cháu cần lạc với vừng ? Hai nhà thương lượng chút ."
Tiêu Bảo Trân lúc đầu phản ứng kịp, suy nghĩ kỹ một chút bỗng nhiên hiểu , hóa bác Hứa đổi đồ với cô.
Nói là đổi cho chứ thực chất là mua bán.
Tiêu Bảo Trân mỉm , vẫy vẫy tay gọi bác Hứa: "Vậy bác trong ạ, chuyện ngoài tiện, mau bác."
Lúc bác Hứa mới thở phào nhẹ nhõm, ba bước dồn thành hai bước lẻn trong. Bác thẳng vấn đề: "Nhà bác cũng phát lạc với vừng, nhưng cháu đấy, nhà bác mỗi bác với Đại Phương, mấy thứ cũng cũng chẳng , nhà bác chủ yếu là thiếu lương thực cơ."
Bác Hứa lên tiếng kể ngay cái khó của nhà , xòe tay : "Cháu , cái thằng Đại Phương nhà bác nó ăn như trâu , nấu một nồi cơm cũng chẳng đủ cho nó ăn. Vừa nhà cháu ba , hai đứa cùng , bác nghĩ lương thực nhà cháu chắc dư dả hơn, chúng xem thể bàn bạc đổi một chút ? Bác lấy lạc, vừng đổi lấy tem lương thực hoặc bột mì trắng của nhà cháu."
Tiêu Bảo Trân bếp nhà một chút, đống phúc lợi đất.
Cô nhẩm tính trong lòng, lời bác Hứa cũng lý, nhà giờ cả hai vợ chồng đều , tem lương thực mỗi tháng hề ít, thậm chí cả ba ăn thoải mái một tháng vẫn còn dư, chi bằng đổi với bác .