"Mẹ, đừng hỏi cái vội, con hỏi là lý do của con, rốt cuộc ạ?" Tiêu Bảo Trân ôm lấy cánh tay .
"Để nhớ xem nào, lúc đó hình như đúng là Dương Thụy Kim nhắc qua một câu." Lý Tú Cầm chịu nổi con gái vòi vĩnh, bà bắt đầu vắt óc suy nghĩ, một lúc Lý Tú Cầm vỗ đùi một cái: "Nhớ , Dương Thụy Kim lúc đó , con rể tương lai hình như là thành phố, còn là nhân viên chính thức nữa, trai trông cũng , xứng đôi với Thụy Kim nhà bà ."
Nói đến đây, Lý Tú Cầm liếc con trai một cái, thở dài thườn thượt: "Thụy Kim là đứa trẻ ngoan, chúng nó lớn lên từ nhỏ, tính tình phóng khoáng, đối nhân xử thế cũng , nó sống với ai cũng tệ . Vốn dĩ nghĩ nếu nó và con thành một đôi thì nhà chồng nhà ngoại gần , về lúc nào thì về, giữa hai nhà cũng tiện hơn, ngờ hai đứa duyên, giờ Thụy Kim tìm thành phố, gả thành phố hưởng phúc cũng ."
"Mẹ, đừng những chuyện nữa." Tiêu Kiến Viễn buồn bã .
Tiêu Kiến Viễn rõ ràng là đang vui, cũng chẳng kẻ ngốc, ai cũng nhận điều đó.
Lý Tú Cầm bộ dạng của con trai, trong lòng chút hận sắt thành thép, bà thầm nghĩ, giờ sắp đính hôn con mới buồn, lúc gì ? Hồi đó con bé Thụy Kim thích con như thế, con chịu tìm hiểu , giờ hối hận thì muộn !
Vì Tiêu Kiến Viễn đang vui nên cũng tiếp tục về chuyện nữa, thảo luận vài câu Lý Tú Cầm nấu cơm, Tiêu Kiến Viễn bưng ba cái gùi đất lên, chuẩn thu dọn đống nấm rừng để lát nữa Tiêu Bảo Trân mang về thành phố.
"Chị Bảo Trân, chị thế? Ai chọc chị vui ?" Cao Kính định cùng Tiêu Kiến Viễn dọn đồ, đầu thấy sắc mặt vợ cũng chẳng mấy nên mới hỏi một câu.
Tiêu Bảo Trân suy nghĩ một lát: "Cao Kính, bây giờ thể đưa em cùng đến nhà Dương Thụy Kim xem một chút ? Xem xem sắp đính hôn với cô rốt cuộc là hạng gì. , chúng bí mật thôi, đừng để khác phát hiện."
Cao Kính tại vợ nhưng cũng nhiều, trực tiếp nắm tay Tiêu Bảo Trân: "Đi, đưa em qua đó xem."
Hai vợ chồng dắt tay , đặc biệt vòng theo một con đường nhỏ, từ phía vòng nhà Dương Thụy Kim.
Qua khung cửa sổ, Tiêu Bảo Trân quan sát kỹ lưỡng một hồi, khi rõ đàn ông cạnh Dương Thụy Kim, Tiêu Bảo Trân thở dài một tiếng thườn thượt: "Em xem xong , chúng về thôi."
Cao Kính cũng hỏi nhiều, dắt vợ về nhà.
Hai đến nhà, Lý Tú Cầm bưng bát thức ăn , Tiêu Kiến Viễn theo cũng đang giúp bưng bát.
Hai thấy vợ chồng Tiêu Bảo Trân từ ngoài , bước chân khựng : "Sắp đến giờ cơm , hai đứa thế?"
Tiêu Bảo Trân ngoài một cái: "Ở ngoài khó lắm, chúng trong ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-nhat-ky-an-dua-cua-nang-dau-dai-vien/chuong-491.html.]
"Cái con bé cứ thần thần bí bí, chuyện gì cũng thẳng." Lý Tú Cầm làu bàu một câu nhưng cũng truy hỏi thêm, bà cùng Tiêu Kiến Viễn bưng hết thức ăn lên bàn.
Hôm nay chỉ bốn ăn cơm, cha của Tiêu Bảo Trân ở đại đội .
Sắp đến mùa xuân nên bận rộn chuẩn gieo trồng, hôm nay khá bận nên ông ở ăn cơm tại căng tin làng, về ăn.
Chị dâu cả Phương Tiểu Mi khi con gái lớn hơn một chút, vì quá nhớ chồng nên đưa con theo quân luôn , mấy ngày còn gửi một lá thư về ở khu tập thể quân nhân chuyện đều , mấy chị vợ lính con lớn còn chủ động đến giúp chị trông con, cuộc sống khá bình yên.
Dù chỉ bốn nhưng Lý Tú Cầm nấu nướng hề qua loa, món ăn vẫn nhiều, bàn còn hai món thịt.
Lý Tú Cầm đẩy hai món thịt đến mặt con gái, hiệu cho Tiêu Bảo Trân mau ăn , lúc bà mới hỏi: "Hai đứa nãy ngoài gì thế? Bảo Trân, nãy con định gì nhỉ?"
Nhắc đến chuyện , lòng Tiêu Bảo Trân khá phức tạp, cô cân nhắc một chút mới : "Vừa nãy con qua nhà Thụy Kim xem thử, hình như cô lừa ."
"Cái gì, lời nghĩa là ? Bảo Trân con kỹ xem nào, nó lừa?"
Tiêu Bảo Trân: "Chẳng Thụy Kim sắp đính hôn ? Đồng chí nam đính hôn với cô , đây con và Cao từng gặp , chính là xem mắt đầu tiên . Gã đó trông gian xảo lắm, ánh mắt t.ử tế, còn định dò hỏi tình hình của con. Sau đó xảy xung đột với bọn con, suýt chút nữa là động thủ đ.á.n.h ."
Cao Kính gật đầu: "Lúc đó cũng mặt, chị Bảo Trân lúc đó qua là phụ nữ t.h.a.i mà gã vẫn định nhấc ghế đ.á.n.h ."
Nghe đến đây, Lý Tú Cầm sợ đến mức suýt ngã khỏi ghế: "Còn chuyện nữa ? Con gái, con chứ?"
Bà lao nhanh đến mặt con gái, lên xuống, trái , chỉ sợ Tiêu Bảo Trân vì chuyện đó mà thương.
Lý Tú Cầm lo đến mức vã cả mồ hôi: "Hắn đ.á.n.h trúng con ? Sao con sớm hả? Sao đưa đến đồn cảnh sát đội trị an."
Sắc mặt Tiêu Kiến Viễn cũng trở nên khó coi, đặt đũa xuống, dáng vẻ như sẵn sàng xông ngoài đ.á.n.h bất cứ lúc nào.
Tiêu Bảo Trân thấy vội xua tay: "Không , chuyện đó qua , lúc đó con cũng thương. Hắn nhấc ghế lên thì Cao dậy , lúc đó bên cạnh bọn con còn một đồng chí giải phóng quân nữa, hai họ ngăn , chỉnh cho gã một trận, đó gã bỏ chạy luôn, cũng xin bọn con. Thật hôm đó con đang giới thiệu đối tượng cho khác, nghĩ là nên phá hỏng cái khởi đầu nên cũng đưa gã đến đồn cảnh sát."
"Ôi, Thụy Kim tìm hạng như thế chứ? Con còn đang m.a.n.g t.h.a.i mà dám nhấc ghế đ.á.n.h , hạng gả , sống chung chừng lúc nào động tay động chân. Làng chẳng cũng mấy như thế ? Bình thường tính tình tệ, gặp chuyện gì là thích đ.á.n.h vợ, coi vợ như bao cát trút giận, Thụy Kim mà gả cho hạng như thế thì chừng cũng kết cục như ." Lý Tú Cầm thở dài, nghĩ đến Dương Thụy Kim là cô gái như thế lòng bà thấy xót xa, "Lúc đó con với Thụy Kim ? Hạng gả , dám đ.á.n.h con thì cũng dám đ.á.n.h vợ ."