THẬP NIÊN 60: QUAN QUÂN LẠNH LÙNG BỊ NỮ TIẾN SĨ LỢI HẠI THU PHỤC - Chương 1007: Hạ Lê: Đưa cho tôi một tờ đơn xin tòng quân ---

Cập nhật lúc: 2025-12-30 05:26:14
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Liễu sư trưởng bóng lưng Hạ Lê, trông vẻ còn thẳng thắn và mạnh mẽ hơn ngày thường, khuất dạng cánh cửa văn phòng, ông thở dài một tiếng thật dài.

Trong những năm chiến tranh , sinh mạng con chỉ là vật tiêu hao, giây còn đang tiêu diệt quân địch, giây chẳng ai dám chắc tính mạng còn .

xuất sắc đến mấy, gia cảnh thế nào, cũng thể đổi sự thật bi t.h.ả.m .

Chỉ hy vọng cô bé thể sớm chấp nhận.

Khi Hạ Lê rời khỏi tòa nhà văn phòng, bên ngoài trời đổ mưa lớn.

“Ầm ầm!” Mưa như trút nước, từng cơn gió lạnh thổi tới, khiến Hạ Lê bừng tỉnh khỏi trạng thái tinh thần căng thẳng.

Cô giơ bàn tay đang siết c.h.ặ.t xem, mới phát hiện lòng bàn tay móng tay đ.â.m rách từ lúc nào.

Đau nhói.

Trong l.ồ.ng n.g.ự.c thấy trống rỗng, chút khó chịu.

Đây là cảm giác tội ?

Nếu như lúc Lục Định Viễn vì lời hẹn ước với cô mà chiến trường, liệu bây giờ cô cảm thấy dễ chịu hơn một chút ?

Hạ Lê cố gạt bỏ những chuyện trở thành sự thật, đưa tay hất mạnh mái tóc ướt sũng , nghiến răng.

Người kẻ gây họa sẽ sống lâu muôn đời.

Một tính tình ch.ó má như Lục Định Viễn, thế nào cũng là một kẻ đại họa.

Dù thế nào nữa, cô tuyệt đối tin đó c.h.ế.t, chừng nào thấy xác.

Hạ Lê cởi áo khoác ngoài , trùm lên đầu.

chút do dự lao cơn mưa xối xả, chạy thẳng đến khu ký túc xá độc của Liên trưởng Bình.

Chỉ suy nghĩ lung tung trong lòng thì chẳng tác dụng gì, nếu chắc chắn, thì đích xác nhận thôi.

Khu ký túc xá nam sinh, nữ sinh đương nhiên phép lên.

Liên trưởng Bình cán bộ quản lý gọi xuống, khi thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của Hạ Lê thì giật nảy .

Hạ Lê mặc áo quân phục cộc tay, giữa sảnh ký túc xá, ánh mắt còn sắc lạnh hơn cả ngày thường.

Cô ướt sũng từ đầu đến chân, quần áo gần như dính c.h.ặ.t .

Tóc và quần áo nhỏ nước tí tách, trông chẳng khác nào một cô ma nước, chân hình thành một vũng nước nhỏ.

Áo khoác ngoài cô cởi từ lúc nào, giờ chỉ khoác hờ vai một cách tùy tiện.

Trông cô t.h.ả.m hại bất cần, nhưng toát một sự kiên cường khó tả, khiến cảm giác dù cô là kẻ lông bông nữa, cũng là một thể tin cậy .

Liên trưởng Bình cau mày, bực bội mắng Hạ Lê: “Mưa lớn thế mà cô ngoài mang áo mưa, mang ô ?

Bị bệnh thì tập luyện ? Sao quý trọng bản thế hả!

đây đợi, xuống đưa khăn cho cô lau cho khô ráo, tránh cảm lạnh!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-1007-ha-le-dua-cho-toi-mot-to-don-xin-tong-quan.html.]

Nói xong, chạy lên lầu.

Hạ Lê thấy chạy lên, liền rướn cổ gọi vọng theo bóng lưng :

“Liên trưởng, xuống nhớ tiện tay mang cho một tờ đơn xin tòng quân nhé! Sẵn tiện lấy luôn một cây b.út xuống đây.”

tin Lục Định Viễn c.h.ế.t, càng tin t.h.i t.h.ể họ tìm chính là Lục Định Viễn, thì cô sẽ đích chiến trường tìm .

Dù tìm , ít cũng hổ thẹn với lòng.

Liên trưởng Bình chạy đến nửa cầu thang thì thấy, dừng phắt .

Anh cau mày chậm rãi đầu, vẻ mặt nghiêm nghị, cảm thấy câu của Hạ Lê thật sự vô lý.

“Cô cô đang ?

Gà Mái Leo Núi

Với phận của cô mà chiến trường?

Cô nghĩ cấp sẽ đồng ý duyệt ?”

Liên trưởng Bình hỏi liền ba câu cực kỳ nghiêm túc.

Anh lên lầu lấy khăn cho Hạ Lê nữa, sải bước xuống cầu thang, cách Hạ Lê một bước rưỡi.

Anh chằm chằm Hạ Lê, hệt như đang một đứa trẻ bướng bỉnh lời.

Hạ Lê Liên trưởng Bình, tự nhiên, đưa tay hất nước tóc , nhếch môi đầy ngông nghênh: “Tại thể ?

Với thực lực của , niềm tin rằng thể bảo vệ bản chiến trường.

Nói lùi một bước, các chiến sĩ tình nguyện chiến trường đều là tự nguyện. Dù t.ử của Lôi sư phụ, nhưng cũng chỉ là t.ử mà thôi, là chính bản Lôi sư phụ.

Việc ở đây , ảnh hưởng gì đến Lôi sư phụ. Hay là nghĩ, nếu mệnh hệ gì, Lôi sư phụ sẽ tiếp tục nghiên cứu khoa học cho quốc gia nữa?

Các đ.á.n.h giá cao quá .”

Liên trưởng Bình:…

Hạ Lê rõ Liễu sư trưởng sẽ để cô chiến trường, nhưng cô cũng lính tình nguyện nhiều như , Liễu sư trưởng thể đích hỏi hết , cuối cùng vẫn là phòng nhân sự quyết định.

Cô đ.á.n.h cược là thể kéo Liên trưởng Bình, chẳng gì, phe , để đạt mục đích chiến trường.

Chỉ cần Liên trưởng Bình giúp cô che giấu một chút, khi thủ tục tình nguyện duyệt, Liễu sư trưởng ngăn cản cũng kịp.

Mục đích nhập ngũ ban đầu của cô, vốn dĩ là để cống hiến trọn đời cho sự nghiệp Cộng sản, mà chỉ là hy vọng bản và tất cả những quan trọng với cô đều thể sống .

Liên trưởng Bình nghiêm nghị biểu cảm của Hạ Lê, phát hiện cô hề đùa.

Khác với những chỗ dựa thì tự mãn, cô thật sự nghĩ rằng quan trọng đến thế.

“Chiến trường vô cùng hiểm nguy, đ.á.n.h bằng s.ú.n.g đạn thật, máy bay đại bác thiếu thứ gì, thực lực cá nhân thể đảm bảo an cho một .

Dù là lính thông tin nữa, khi gặp kẻ địch vẫn xung phong tiến lên, dù hết đạn cũng tay mà đối phó với chúng.

Cô là nữ đồng chí, về thể chất vốn kém hơn nam đồng chí, chiến trường quá nguy hiểm, cô nên từ bỏ ý định thì hơn.”

 

Loading...