THẬP NIÊN 60: QUAN QUÂN LẠNH LÙNG BỊ NỮ TIẾN SĨ LỢI HẠI THU PHỤC - Chương 1423: Đi đi đi, mau đi đi! Đừng để tôi nhìn thấy con nữa! ---
Cập nhật lúc: 2026-01-10 10:18:08
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Lê vốn là quá đa sầu đa cảm.
Giải quyết việc xong xuôi, cô an tâm chạy về phòng ngủ.
Cô ngủ một giấc ngon lành đến sáng, tỉnh dậy thì thấy lão Hạ ngoài đập cửa.
Nghe tiếng "Cộp! Cộp! Cộp!" quen thuộc ngoài cửa, cùng giọng quát lớn: “Hạ Lê! Bảo mày ngủ sớm , sáng dậy nổi! Mau dậy ngay cho tao, kẻo lát nữa muộn họp!” Lạ lùng , trong lòng cô dâng lên cảm giác yên bình khó tả.
Hạ Lê: ...
Quả nhiên là chiến trường khiến cô thần kinh mất , nếu thì tâm trạng kỳ quái như ?
“Con dậy đây~”
Tiếng đập cửa ngoài lập tức dừng .
“Nhanh lên mà rửa mặt ăn cơm!”
Chắc là đơn vị cũng thông cảm thời gian nghỉ ngơi của các chiến sĩ trở về, buổi lễ tuyên dương sắp xếp một giờ chiều.
Hạ Lê rửa mặt qua loa, mơ màng bàn ăn bữa trưa.
Ngước mắt lên, cô thấy Hạ Đại Bảo, lớn hơn nhiều, đang đối diện.
Hạ Lê: ???
Cô ngạc nhiên Hạ Đại Bảo, chút mơ hồ hỏi: “Đại Bảo, hôm nay cháu đến trường ?”
Hạ Đại Bảo: ...
Đại Bảo cạn lời tiểu cô của , giọng chút bất đắc dĩ.
“Tiểu cô, năm nay cháu hai mươi mốt tuổi , nghiệp lâu ạ. Hiện tại cháu đang kiếm một công việc ở khu gia đình quân nhân, tối đến vẫn đến đơn vị giảng như , thỉnh thoảng tham gia huấn luyện b.ắ.n bia.”
Hạ Lê chớp chớp mắt, cảm thấy hình như lạc hậu so với thời đại.
Đại Bảo của cô lớn thế cơ mà, thành Đại Bảo to khủng khiếp như thế ? Chuyện hợp lý!
Lê Tú Lệ bưng thức ăn tới, thấy vẻ mặt hoảng hốt của con gái , mặt khỏi nở nụ .
“Con ở chiến trường suốt năm năm trời, Đại Bảo lớn lên thì ?”
Hạ Lê: ...
Hạ Lê vuốt mặt, trong lòng vẫn cảm thấy kỳ lạ.
Lúc cô ở chiến trường, thoạt đầu là để tìm Lục Định Viễn, ngày nào cũng bày trò mê tín phong kiến. Sau đó là ngày nào cũng giao chiến, cuối cùng biến thành ngày nào cũng vùi đầu nghiên cứu, chỉ để báo thù cho đồng đội.
Ngày nào cũng tất bật bận rộn, thật sự cảm nhận thời gian trôi qua nhanh như .
Người lớn thể đổi nhiều, nhưng trẻ con từ mười sáu tuổi lên hai mươi mốt khác biệt quá lớn, từ một đứa bé trở thành trưởng thành.
Hạ Lê thở dài một : “Cháu cứ tạm ở khu gia đình quân nhân , nhưng đừng bỏ bê sách vở cấp ba. Đợi khi nào nhà điều chuyển về thành phố, cháu thi trường quân sự.”
Bàn tay cầm đũa của Đại Bảo khựng , im lặng một lát, : “Cháu trực tiếp nhập ngũ, thi đại học.”
Hạ Lê dứt khoát từ chối: “Không , nhất định thi.”
Cô thì khác.
Cô chuẩn sẵn sàng cho cuộc đời an nhàn thẳng, cần cạnh tranh với ai, chẳng cần đến bằng cấp.
theo công cuộc cải cách mở cửa, sẽ ngày càng coi trọng bằng cấp. Nếu vươn lên vị trí cao hơn, nhất định văn bằng đại học quân sự.
Đại Bảo mà kiếm tiền giỏi, lỡ một ngày cô tiền thì thẳng đây?
Lão Hạ và đất nước "Trung Hạ" cũng thể sống lâu hơn cô .
Hạ Đại Bảo nhíu mày: “ cháu thấy, cháu giảng ở đơn vị quân đội sáu bảy năm, từ kế hoạch tác chiến cho đến các khóa đào tạo khác, cháu đều học cụ thể. Cháu cũng bao giờ bỏ qua huấn luyện b.ắ.n s.ú.n.g.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-1423-di-di-di-mau-di-di-dung-de-toi-nhin-thay-con-nua.html.]
Nói về năng lực quân sự, cháu chắc chắn kém cạnh những chỉ học ba bốn năm đại học.”
Không hề phóng đại, những năm qua tiểu cô huấn luyện theo hướng của một mũi nhọn tinh nhuệ, chỉ cần là khóa học ích trong quân đội, cô đều tìm cách nhét .
Gà Mái Leo Núi
Thậm chí đôi lúc đơn vị hành quân dã ngoại, cô cũng tìm cách đưa , theo học và huấn luyện cùng.
Mặc dù tiểu cô rời Nam Đảo, nhưng khi , cô vẫn sắp xếp việc huấn luyện và học tập cho một cách rõ ràng.
Cậu phân biệt , những năm qua luôn thành khóa huấn luyện và học tập với tiêu chuẩn cao.
Nói về khả năng tác chiến quân sự lý thuyết, ngay cả nhiều cựu chiến binh cũng chắc bằng .
Hạ Lê đương nhiên sự tự tin của Đại Bảo, nhiệt huyết của tuổi trẻ là điều , chứng tỏ cháu trai cô ý chí.
ý chí , điều cô là Đại Bảo phát triển hơn trong tương lai.
Vì hiện tại vẫn quy định sinh viên nghiệp đại học quân sự sẽ phong hàm Thiếu úy (cao đẳng), Trung úy (đại học), Thượng úy (thạc sĩ) Thiếu tá (tiến sĩ), cô chỉ thể : “Đi lấy kinh nghiệm thực tế.
Tình hình đất nước bây giờ là , tri thức hao mòn một lượng lớn. Chờ khi phục hồi và đ.á.n.h giá, chắc chắn nhà nước sẽ phát triển mạnh văn hóa và giáo d.ụ.c, tương ứng, bằng cấp cũng sẽ cấp các chính sách ưu tiên liên quan.
Có lẽ lâu nữa, sinh viên nghiệp đại học quân sự sẽ phong chức trực tiếp.
So với việc bắt đầu từ một lính quèn lăn lộn ba năm cho mỗi cấp bậc, rõ ràng việc học đại học sẽ tiết kiệm thời gian hơn nhiều.
Hơn nữa, khi kiến thức chuyên môn hệ thống hóa, cháu chắc chắn sẽ tinh nhuệ hơn nhiều so với việc chỉ học tập theo kiểu tự phát như hiện tại.”
Lục Định Viễn nghiệp trường quân sự, nhưng gặp chính sách .
Anh khổ cực lăn lộn nhiều năm trong quân đội, còn thực hiện nhiều nhiệm vụ nguy hiểm, mới dần dần leo lên chức Phó đại đội trưởng (Thiếu tá) như lúc cô quen.
Binh lính bình thường leo đến cấp độ , ít nhất mất mười năm.
Nếu Đại Bảo thể trường quân sự, đây rõ ràng là một cách thăng chức an trong một môi trường an .
Nghĩ một chút, Hạ Lê lấy ví dụ cho Hạ Đại Bảo: “Cháu Lục Định Viễn nghiệp trường quân sự mà xem, cháu Mục Khóa Tiến, lên từ một lính quèn. Cháu trở thành nào?”
Mục Khóa Tiến tuy trông nổi bật khi ở chung với họ, nhưng nếu tách , chắc chắn là một trong những binh lính xuất sắc nhất. Anh là hình mẫu mà một lính bình thường khó thể đạt trong hàng triệu binh lính.
Mặc dù hiện tại xem , vợ "lưỡi cày" , con đường quan lộ của Mục Khóa Tiến lẽ sẽ gặp chút trắc trở.
Lập nhiều công lớn chiến trường như , cô và Lục Định Viễn thăng chức , mà lệnh thăng chức của vẫn thấy .
Hạ Đại Bảo: ...
Hạ Kiến Quốc từ đầu đến giờ con gái giáo d.ụ.c cháu trai, vẫn luôn im lặng.
Bây giờ thấy cô bé thối tha lôi đồng nghiệp trò đùa, ông mới lên tiếng: “Nghe lời tiểu cô , cô sẽ bao giờ hại cháu .”
Hạ Đại Bảo tự nhiên cô cô nhỏ sẽ hại , ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ .”
Hạ Lê ăn cơm xong xuôi thì lên đường tham gia Lễ tuyên dương.
Trước khi khỏi cửa, cô Hạ Kiến Quốc nhét tay hai cuốn sổ tiết kiệm.
Hạ Kiến Quốc : “Mẹ con đồng ý với ý định của con, hôm qua thì bà đưa ngay sổ tiết kiệm cho . Bà còn dặn với con, chuyện con thì cần câu nệ. Con cất cho kỹ mấy thứ , đừng để lạc mất.”
Vào cái thời đại , sổ tiết kiệm cần đích tên cũng thể rút tiền, chỉ cần xuất trình giấy tờ tùy của hai bên.
Trong cái thời đại mà lương công nhân bình thường chỉ ba bốn mươi đồng bạc, tiền 500 vạn trong sổ tiết kiệm đủ để liều mạng.
Hạ Lê thoải mái đút tiền túi áo, nhân lúc ai để ý thì nhanh ch.óng đưa gian trữ đồ.
“Yên tâm, tiền sẽ sớm tiêu hết, kịp lạc .”
Hạ Kiến Quốc:…
Ông cụ nghiêm mặt, giọng điệu vẻ cực kỳ khó chịu nhưng đầy ẩn ý: “Đi , mau cho khuất mắt! Đừng để thấy con nữa!”