Hạ Lê ăn đậu luộc, thong thả trở về nhà.
Vừa bước cửa, cô thấy ông Hạ Kiến Quốc cũng đang chiếc ghế đẩu nhỏ ở cửa, lấy một chiếc ghế cao hơn bàn, nhâm nhi rượu.
Khóe miệng Hạ Lê khỏi giật giật.
Thế hệ lớn tuổi của chúng là mắc bệnh gì kỳ lạ nhỉ, cứ thích cửa nhâm nhi chén rượu giữa đêm khuya thế ?
Gà Mái Leo Núi
Mà cái cảnh , nếu đặt ở thời buổi , chắc chắn phản ứng đầu tiên của sẽ là: Lại vợ đuổi khỏi nhà ?
Ai mà ngờ họ là tự nguyện chứ?
Hạ Lê, vì tỏ lòng hiếu thảo với cha già, hào phóng bốc một nắm đậu luộc từ trong đĩa , đặt lên chiếc ghế đẩu mặt ông Hạ Kiến Quốc.
Giọng điệu cô hào phóng nghĩa hiệp: "Đây, biếu cha thêm một món ăn kèm nhé!"
Hạ Kiến Quốc: ...
Cô con gái tay , lúc về thêm một đĩa đậu luộc, ai là nạn nhân thì cần cũng .
Hạ Kiến Quốc chiếc đĩa sứ trắng tay con gái, trong lòng thoáng chốc thấy thương cảm cho lão Liễu.
Sau đó, ông thuận tay nhón một hạt đậu cho miệng.
"Hay thật, con gái nhà ngoài tay , lúc về chẳng bao giờ chịu về tay cả."
Hạ Lê: ... Ông đang mỉa mai ai đấy?
Cái miệng của lão Hạ , một chút cũng còn đáng yêu như hồi cô rời khỏi Nam Đảo nữa .
Cô ôm đĩa xuống bậc thềm, cảm thấy vẫn nên tự bào chữa cho một chút.
"Lão già Liễu đó thật là vô tâm!
Con thăm gia đình của những đồng đội hi sinh mà ông cũng cho ."
Hạ Kiến Quốc mím môi, liếc sang bên cạnh, hờ hững "Ừ" một tiếng.
Ánh mắt tràn đầy vẻ chê bai.
Hạ Lê: ...
Hạ Lê nên lời, mặt cảm xúc cha ruột của .
Cứ im lặng ông như thế, hồi lâu gì.
Đây là cha ruột của cô đó nha, thể về phía cô chứ?
Dù chỉ là cùng cô than vãn một chút cũng mà!
"Đồng chí lão Hạ, thái độ chuyện của cha đúng mực đó nha!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-1439-thuong-xot-con-cai-nha-nguoi-ta-vay-ai-la-con-ruot-day.html.]
Hạ Kiến Quốc hứ một tiếng, chê bai : "Con thích tiếp đón những đó, thì ngày mai đừng tiếp đón nữa là xong thôi, trong lúc tình hình đang căng thẳng thế , con chạy ngoài gì?
Việc máy tính của con giải quyết xong ?
Con bán là bán cái máy tính luôn.
Trên cấp vẫn tin tức gì, là vì họ nghĩ con chắc chắn cách bù đắp.
Con mau nghĩ cách , xem là nộp bản thiết kế lên, là bù cho một chiếc máy tính mới.
Đừng đợi đến lúc đến tìm con, để thằng Tiểu Lục dàn xếp giúp con.
Cái thằng bé đó gặp con cũng thật là bất hạnh."
Kể từ khi con gái họ quân đội, nó ép một đứa trẻ vốn ít như Lục Định Viễn trở thành chuyên lo hậu cần, ngày đêm dàn xếp quan hệ khắp nơi.
Ngay cả ông là cha ruột còn thấy áy náy, khi con gái cứ gây bao nhiêu rắc rối bỏ mặc, chờ đến dọn dẹp.
Hạ Lê: ...
"Ông là cha ruột của con, là cha ruột của thằng Lục Định Viễn hả?
Ồ, , cha là cha ruột của cả Hoa Hạ thì đúng hơn."
Nếu thì tại cứ vòng vo tìm cách đòi cô bản thiết kế hoặc sản phẩm chỉnh cho Hoa Hạ chứ?
Hạ Kiến Quốc lời cô chọc giận đến mức, theo bản năng cởi ngay chiếc giày đang mang chân.
"Cái con nhóc c.h.ế.t tiệt ..."
"Ái chà!!"
Chưa kịp để hai cha con đ.á.n.h , bắt đầu bài tập thể d.ụ.c hàng ngày theo kiểu "ông chạy, con rượt, con cần cánh cũng bay ", thì phía sân vang lên một tiếng hét kinh hãi.
Là giọng của Hạ Đại Bảo.
Sắc mặt cả hai lập tức đổi.
"Có chuyện gì !?"
Hạ Kiến Quốc vội vã hét lên.
Cả hai đều để ý xem con cái nhà bắt đầu học c.h.ử.i thề từ lúc nào, lập tức dậy chạy thẳng sân .
Lúc , tại Đại đội 3, Nam Đảo, gần một căn nhà tranh xơ xác đang vang lên những tràng s.ú.n.g nổ rát tai.
Tiếng s.ú.n.g "lốp bốp, pằng pằng" dồn dập, cuộc giao chiến vô cùng ác liệt, tiếng quát mắng và tiếng kêu gọi đầu hàng vang lên ngớt.
Cả khu Đại đội Nam Đảo nhà nhà đóng cửa im ỉm, tuyệt nhiên một ai dám ló mặt ngoài xem xét tình hình.