Sau khi Hạ Lê tiễn Lục Định Viễn , cô chuyển đến sinh sống tại xưởng đường.
Ngủ một giấc đến tận giữa trưa, cô lén lút chạy đến nhà ăn của phòng nghiên cứu bí mật, gọi món với dì bếp trưởng mập mạp ở đó.
“Dì ơi, cháu món thịt , món nữa, món , món và cả món nữa.”
Dì bếp trưởng vô cùng quý cô bé háu ăn còn khen ngon , thấy cô gọi món chỉ thịt, liền bật trêu chọc: “Cháu hết chỗ thịt , ăn rau củ gì ?”
Hạ Lê gật đầu, hề cảm thấy hổ chút nào, dõng dạc : “ ạ!”
Dì bếp trưởng : “Thế thì ! Đoàn trưởng Lục dặn, cháu đến gọi món nhất định lấy một phần rau xanh, nếu sẽ cho sức khỏe. Dì bảo ! Những nghiên cứu khoa học như các cháu đây, nhất định giữ gìn thể đấy nhé. Cháu còn đỡ hơn, như mấy , tối nào cũng thức đến tận khuya, nhưng ăn uống cũng chú ý bổ sung vitamin…”
Hạ Lê:…
Hạ Lê dì bếp luyên thuyên ngừng về chuyện ăn uống, đầu cô to lên gấp đôi, thầm mắng Đoàn trưởng Lục kiếp chắc chắn là cừu tinh nhập, nếu thì tại thích ăn cỏ đến ?
Cô vươn tay chỉ món thịt kho tàu, ngắt lời dì bếp: “Dì ơi, dì xem, trong món thịt cũng nhiều rau củ đấy chứ, cũng coi là một món chay còn gì?”
Dì bếp trưởng thịt kho tàu, mặt ngơ ngác:???
“Đây là thịt kho tàu, chỗ nào là chay?” Dì từng thấy món thịt nào mà còn nhiều thịt hơn cả món thịt kho tàu đấy nhé!
Hạ Lê chọc ngón tay về phía , chỉ cho dì bếp trưởng kỹ hơn: “Xem , bao nhiêu là hành lá, còn gừng nữa, tính là rau xanh chứ?”
Dì bếp trưởng:…
Dì bếp trưởng ha hả, cầm chiếc muỗng lớn múc một thìa nấm hương xào cải dầu khay cơm của Hạ Lê.
Cứ như thấy vẻ mặt nhăn nhó của Hạ Lê, dì vui vẻ giới thiệu: “Món cải và nấm đều là rau củ nhà tự trồng, hề dùng t.h.u.ố.c trừ sâu, ngon lắm đấy! Mau ăn , lát nữa tan ca buổi trưa đến nhà ăn, ở đây sẽ đông nghẹt cho coi.”
Hạ Lê:…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-quan-quan-lanh-lung-bi-nu-tien-si-loi-hai-thu-phuc/chuong-1501-dieu-kien-vo-cung-nhuc-nha.html.]
Hạ Lê mặt cảm xúc bưng khay cơm , quyết định miễn cưỡng ăn nấm hương, còn rau cải thì để dành cho con ch.ó đen ở sân xưởng.
Hạ Lê trong nhà ăn, cúi đầu chăm chú ăn cơm, bên tai truyền đến tiếng đài radio đang phát thanh: “Nước đạt hợp tác với Mỹ, mượn siêu máy tính của Mỹ để thăm dò khoáng sản dầu mỏ ở các khu vực nội địa Trung Quốc, quyết tâm trong thời gian ngắn giáng đòn nặng nề các quốc gia độc quyền dầu mỏ…”
Khi Hạ Lê thấy mấy chữ “đạt hợp tác với Mỹ”, cô khẽ nhíu mày. Tiền tuyến mới dứt tiếng s.ú.n.g, hai nước đạt hợp tác, tốc độ “hòa giải” vẻ nhanh thì ?
Về mặt lý trí, cô một chiếc “Lôi Không” chẳng là gì so với đại cục của đất nước. trong khi bên cô đang Mỹ sức vây hãm, thậm chí còn đang chế tạo máy tính cho Hoa Hạ, việc Hoa Hạ hợp tác với Mỹ khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu trong lòng.
Trong lòng vui, đến cả nấm hương cũng nuốt trôi, cuối cùng, nấm hương và cải dầu đều cô lén lút cho con ch.ó đen ở sân xưởng đường.
Ban đầu định ăn cơm xong sẽ đến phòng nghiên cứu, nhưng trong lòng Hạ Lê thoải mái, cô đành cứng lầu đùa giỡn với ch.ó suốt hai tiếng đồng hồ, đó mới lững thững đến Phòng nghiên cứu 2.
ngờ, đến cửa Phòng nghiên cứu 2, cô thấy bên trong, một nhóm các vị lão tiền bối đang kích động lên án gay gắt Mỹ.
Lưu Thiếu Anh, tóc bạc trắng, lạnh mặt, giơ tay đập mạnh xuống bàn, khí thế hề suy giảm, cơn giận bùng lên đến cực điểm: “Mấy Mỹ đó thật quá đáng, đây rõ ràng là ức h.i.ế.p khác!!!”
Hoàng Minh Hạo cũng đầy vẻ phẫn nộ: “Chẳng là đang ức h.i.ế.p chúng ư? Lạc hậu thì sẽ đ.á.n.h, trách ai khi đất nước chúng khi lập quốc chìm trong khói lửa gần trăm năm, sự phát triển khoa học kỹ thuật họ bỏ ! Bọn Mỹ già ức h.i.ế.p chúng mà hề bất kỳ áp lực tâm lý nào! Sớm muộn gì Hoa Hạ cũng lớn mạnh, xóa sổ hết bọn chúng!”
Tư Thu Vũ thở dài một : “Bây giờ là lúc để trút giận, mà là lúc chúng vươn lên. Nhân tiện Tiểu Hạ đang ở đây, chúng hãy dốc hết sức để giúp cô , sớm ngày chế tạo máy tính của riêng Hoa Hạ, sớm ngày thoát khỏi xiềng xích của Mỹ. Đó mới là con đường Hoa Hạ nên !”
Hạ Lê ngoài cửa mà m.ô.n.g lung hiểu gì. Hoa Hạ mới hợp tác với Mỹ ? Tại các nhà khoa học lão thành trong Phòng nghiên cứu 2 càng thêm phẫn nộ với Mỹ chứ? Cô bước từ ngoài , hiểu hỏi: “Mọi đang giận dữ chuyện gì ?”
Thấy Hạ Lê, nhỏ tuổi nhất trong Phòng nghiên cứu 2, bước , sự tức giận hằm hằm của cũng dịu đôi chút. Tư Thu Vũ hiệu cho Hạ Lê xuống. Ông thở dài một , : “Tiểu Hạ, buổi sáng cháu đến, lẽ . Cách đây lâu, Hoa Hạ ký kết hiệp định với Mỹ, đồng ý bán cho nước chiếc siêu máy tính khả năng tính toán 4 triệu phép tính mỗi giây.”
Hạ Lê:… “Đây chẳng là chuyện ? Trước đây Mỹ luôn phong tỏa kỹ thuật đối với Hoa Hạ, bây giờ đồng ý bán máy tính, lẽ phía Hoa Hạ mừng mới đúng chứ.” Xét góc độ đại cục, gạt bỏ tình cảm cá nhân, thì đây quả thực là một chuyện cho Hoa Hạ.
Gà Mái Leo Núi
ngờ Ôn Thư Vũ Hạ Lê , sắc mặt càng thêm khó coi. Ông trầm giọng, trong lời mang theo sự nghiến răng nghiến lợi: “Có siêu máy tính quả thực là chuyện . vụ mua bán đối với Hoa Hạ mà , thể coi là , chỉ thể là nửa mừng nửa lo. Mỹ quả thực đồng ý bán cho Hoa Hạ chiếc siêu máy tính hiệu suất cao 4 triệu phép tính mỗi giây, nhưng ngay tại thời điểm hiện tại, siêu máy tính Rek-1 với khả năng tính toán 100 triệu phép tính mỗi giây đưa sử dụng ở Mỹ . Họ coi chúng như một thùng rác để thu hồi sản phẩm thời. Dù là chăng nữa, Mỹ vẫn đưa những điều kiện vô cùng nhục nhã cho các nhà khoa học nước !”
Thích Lục Linh: Lãnh Diện Quân Quan Bị Nghiên Khoa Đại Lão Nắm Thóp, mời sưu tầm: (Gà Mái Leo Núi Web Monkeyd) Lục Linh: Lãnh Diện Quân Quan Bị Nghiên Khoa Đại Lão Nắm Thóp Thư Hải Các Tiểu Thuyết Võng cập nhật tốc độ mạng nhanh nhất.