Thập Niên 60: Tôi Mang Kho Hàng Tích Trữ Xuyên Về Thập Niên 60 - Chương 1049

Cập nhật lúc: 2026-04-18 22:11:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngô Tú Phương gật đầu:

 

“Có lão Triệu canh chừng, thêm mấy năm nay, đơn vị bên đó cũng là hạng gì nên thông cảm với .

 

Lần cũng là cơ hội để dứt khoát cắt đứt với bên đó."

 

Nói cũng , bây giờ còn là thời đại phong kiến cha đặt con đó nữa.

 

là cơ hội , như các cũng thể yên tĩnh hơn chút."

 

Vừa , thời gian trôi qua , trong bếp bác Hà gọi ăn cơm.

 

“Đi thôi, ăn cơm .

 

Ăn xong hai tắm rửa nghỉ ngơi một chút, buổi chiều dẫn dạo quanh đây."

 

Giản Thư dậy.

 

Giản Dục Thành và Cố Minh Cảnh về ăn, Cố Nhất Nhất tranh thủ thời gian học thêm nên cũng về.

 

Bữa trưa hôm nay bàn chỉ Giản Thư, bác Hà và hai con Ngô Tú Phương, Thiết Đản.

 

Ăn cơm xong, Giản Thư dẫn họ lên lầu rửa mặt nghỉ ngơi.

 

Lúc tỉnh dậy hơn ba giờ chiều, tham quan danh lam thắng cảnh thì kịp nữa, nên cô dẫn họ dạo quanh khu vực gần đó.

 

Bắc Kinh hiện tại vẫn phát triển như đời , nhiều nơi vẫn giữ nét nguyên sơ, hai con dạo thấy mới mẻ.

 

Buổi tối, Cố Nhất Nhất là về sớm nhất, Ngô Tú Phương cô bé mà từ nhỏ lớn lên, thấy yêu quý thôi, ôm lấy cô bé nhào nặn một trận.

 

“Mấy năm gặp, Nhất Nhất thành một đại cô nương , nhưng vẫn xinh y như hồi nhỏ."

 

Cố Nhất Nhất cũng khiêm tốn:

 

“Dì khen cháu thêm vài câu ạ, cháu hổ ."

 

“Ha ha..."

 

Ngô Tú Phương ngớt:

 

“Được, Nhất Nhất , dì sẽ khen mãi."

 

Giản Thư ở bên cạnh nhịn mà lấy tay che mặt.

 

Có đứa con gái mặt dày, đôi khi cũng thấy hổ.

 

Ngày hôm , dẫn hai con leo Vạn Lý Trường Thành, Ngô Tú Phương vốn là tay cày cấy thiện nghệ, thể lực .

 

Thiết Đản thì càng khỏi bàn, đúng độ tuổi tràn đầy năng lượng nhất.

 

Hai con leo lên thoăn thoắt, nổi bật lên Giản Thư đang thở hồng hộc ở bên cạnh, lạc lõng vô cùng.

 

Cuối cùng lúc xuống khỏi Trường Thành, cô hai họ dìu xuống.

 

Bữa trưa giải quyết ở bên ngoài, đến Bắc Kinh thì thể ăn vịt chứ?

 

Nhìn giá thực đơn, Ngô Tú Phương líu lưỡi:

 

“Vật giá ở Bắc Kinh đắt thật đấy!"

 

Sau đó sang Thiết Đản:

 

“Lát nữa về tăng thêm tiền sinh hoạt phí cho con, ở trường đừng để đói."

 

Giản Thư giải thích:

 

“Quán là quán lâu đời , giá cả vốn dĩ đắt hơn chút, quán cơm bình thường đắt thế ."

 

Ăn vịt xong bước , Ngô Tú Phương xoa xoa bụng, đổi giọng:

 

“Nói thật, vịt ngon hơn hẳn món vịt nhà nấu, thỉnh thoảng ăn vài cũng tệ."

 

“Nếu chị thích, khi về chúng đến một nữa."

 

Ngô Tú Phương gật đầu:

 

“Được, đến thì tất nhiên ăn cho ."

 

Trong tay tiền, chỗ dựa, bà cũng còn quá chắt bóp với bản nữa.

 

Mấy ngày tiếp theo, Giản Thư dẫn họ dạo quanh Bắc Kinh, Cố Cung, Di Hòa Viên, Thiên An Môn...

 

Ngoài vịt Toàn Tụ Đức, còn ăn món lẩu cừu Đông Lai Thuận, uống nước đậu nành lên men...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-mang-kho-hang-tich-tru-xuyen-ve-thap-nien-60/chuong-1049.html.]

Nhân tiện dịp tiếp khách, Giản Thư cũng chơi một vòng cho thỏa thích.

 

Chẳng mấy chốc đến thời gian nhập học, khi đưa Thiết Đản trường xong, Ngô Tú Phương cũng về.

 

Lúc đến mang theo túi lớn túi nhỏ, lúc về cũng , bên trong đều là đủ loại đặc sản mua trong những ngày .

 

“Có thời gian đến chơi nhé!"

 

Giản Thư nắm tay Ngô Tú Phương .

 

Ngô Tú Phương gật đầu:

 

“Nhất định!"

 

Đời nhiều ly biệt, chỉ đành một tiếng bảo trọng.

 

Sau khi khai giảng, Cố Nhất Nhất lên cấp hai, việc học bận rộn hơn ít, đồng thời cũng quen thêm nhiều bạn mới.

 

“Mẹ, lớp con tổ chức liên hoan, cho con chìa khóa tiểu viện ạ?"

 

Hôm nay, Giản Thư đang trong phòng việc xem báo cáo tài chính nửa năm của mấy nhà máy, Cố Nhất Nhất đột nhiên chạy gần.

 

“Khi nào?"

 

ngẩng đầu lên, vẫn tập trung tài liệu trong tay.

 

“Thứ Bảy ạ, họ đến buổi sáng, ăn cơm xong chúng con hẹn leo núi."

 

“Được, lát nữa đưa chìa khóa cho con.

 

Đến lúc đó ăn gì?"

 

Cố Nhất Nhất nghĩ nghĩ:

 

“Đồ nướng ạ, món tiện, tự ."

 

Con bé tự mời bạn đến chơi, thể để nhà vất vả theo .

 

Giản Thư gật đầu, lấy từ trong ngăn kéo năm mươi đồng đưa cho con bé:

 

“Đến lúc đó chuẩn sẵn nguyên liệu cho con, con tự mua thêm ít đồ ăn vặt nước uống.

 

Nếu nướng ăn no, thì dẫn các bạn ăn bên ngoài."

 

Một đám trẻ mười mấy tuổi, gia cảnh khá giả, tài nấu nướng nữa.

 

“Cảm ơn , yêu !"

 

Cố Nhất Nhất vui vẻ nhận lấy, hai tay thành hình trái tim lớn đỉnh đầu.

 

Giản Thư bật :

 

“Đi ."

 

Thời gian thấm thoắt trôi qua, thứ Bảy đến, Giản Thư dậy từ sớm tới tiểu viện.

 

Nhà cửa thường xuyên quét dọn, trông dường như khác gì so với mười năm .

 

Cây hoa mộc tê trong sân ngày càng cao lớn, đến cửa ngửi thấy mùi hương hoa mộc tê nồng nàn.

 

Mấy năm nay, thỉnh thoảng cô và Cố Minh Cảnh về tiểu viện ở vài ngày, tận hưởng thế giới riêng của hai .

 

Trong khuôn viên nhỏ , dường như về với những ngày mới kết hôn.

 

Nơi , chứa đựng nhiều hồi ức của họ.

 

Đi bếp, lấy những nguyên liệu chuẩn sẵn, thịt bò, thịt cừu, thịt ba chỉ, cánh gà, mề gà, xúc xích...

 

Rau củ tất nhiên cũng thể thiếu, cà tím, khoai tây, củ sen, nấm kim châm, hẹ, ớt xanh...

 

Còn các loại gia vị cần thiết để nướng, đều là do Giản Thư pha chế sẵn, chỉ việc dùng thôi.

 

Miễn là nướng sống thì chắc chắn là ăn .

 

Cô thực sự dám để lũ trẻ tự do sáng tạo , lỡ ăn vấn đề gì thì giải thích nổi.

 

Bếp nướng, than củi các thứ trong tiểu viện đều sẵn, cần chuẩn thêm.

 

Nhìn những món đồ đầy ắp trong bếp, Giản Thư phủi phủi tay, đóng cửa rời .

 

Dịp tụ họp của lũ trẻ, lớn tiện xuất hiện.

 

bao lâu thì Cố Nhất Nhất dẫn đám bạn tới.

 

 

Loading...