Thập Niên 60: Tôi Mang Kho Hàng Tích Trữ Xuyên Về Thập Niên 60 - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-04-18 17:11:53
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô bé là con gái của Triệu Minh Trạch, tên là Triệu Nguyệt Linh, năm nay mười hai tuổi, đang học lớp sáu.

 

Từ nhỏ là cái đuôi nhỏ của Giản Thư, ngày nào cũng lẽo đẽo theo chị Thư dài chị Thư ngắn.

 

Sau khi Giản Thư nhà liền đưa bát cho cô bé, hỏi:

 

“Linh Linh tan học , chú và thím vẫn về?

 

Hôm nay chị đến nhà hàng quốc doanh gói thịt kho tàu, để dành cho nhà cải thiện bữa ăn.

 

Sao thấy Duệ Duệ , nhóc chạy chơi ?"

 

Triệu Nguyệt Linh cũng khách sáo với Giản Thư, hai gia đình , hồi nhỏ lúc Giản Dục Thành và Kiều Lăng nhà, Giản Thư thường xuyên ở nhà họ Triệu.

 

Sau khi Kiều Lăng qua đời, hai bố con nấu cơm chỉ thể ăn ở nhà ăn, ít sang nhà họ Triệu ăn chực.

 

Duệ Duệ tên thật là Triệu Thiên Duệ, là con trai út của Triệu Minh Trạch, năm nay tròn năm tuổi, trong nhà bận rộn, bình thường đều là Giản Thư và Triệu Nguyệt Linh giúp trông, từ nhỏ cô bế lớn, thiết với cô.

 

Triệu Minh Trạch và vợ là Mạnh Oánh hai trai một gái, ngoài Triệu Nguyệt Linh và Triệu Thiên Duệ , còn một con trai cả Triệu Thiên Lỗi.

 

Triệu Thiên Lỗi năm nay 20 tuổi, khi nghiệp cấp ba nối nghiệp bố, hiện tại nhập ngũ hai năm .

 

Vì mới nhập ngũ, đó hai năm về nhà, nhưng năm nay thể về ăn Tết.

 

Triệu Nguyệt Linh nhận lấy bát về phía bếp, :

 

“Duệ Duệ đang ở trong phòng ạ, hôm qua chơi s-úng cao su b-ắn chim với mấy đứa trẻ khác, vỡ cửa kính nhà bác Trương, tối qua bố đ-ánh một trận, hôm nay phạt úp mặt tường đấy ạ."

 

Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, Giản Thư thấy một cái bóng đen từ trong phòng lao , như viên đ-ạn bay vèo đến ôm c.h.ặ.t lấy chân cô.

 

Giọng sữa ngọt ngào của Triệu Thiên Duệ vang lên:

 

“Chị Thư Thư, mấy ngày nay chị gì thế ạ, lâu lắm em thấy chị, Duệ Duệ nhớ chị lắm lắm luôn!"

 

Giản Thư vui vẻ lên:

 

“Làm gì lâu, hai ngày mới gặp ?"

 

Triệu Thiên Duệ giơ tay đòi Giản Thư bế:

 

“Một ngày thấy như cách ba thu, Duệ Duệ mấy ngày thấy chị , thế là nhiều mùa thu lắm ạ!"

 

Khóe miệng Giản Thư co giật, bất lực :

 

“Đó là gọi là 'Một ngày thấy như cách ba thu', Duệ Duệ, câu em thế?"

 

Nhóc con mới năm tuổi học, trong nhà cũng ai dạy bé câu .

 

Triệu Thiên Duệ ngây thơ :

 

“Chính là mấy hôm bọn em đang chơi trốn tìm, em trốn trong rừng cây nhỏ thấy Đại Đông với chị Tiểu Y đấy ạ, chị Tiểu Y thấy câu mặt đỏ bừng luôn."

 

Đại Đông và Tiểu Y cũng là trong đại viện, hai nhà thời gian đính hôn, chuẩn cuối năm là kết hôn .

 

Xem là vợ cưới gặp mặt lời tình cảm, ngờ một nhóc tì .

 

Giản Thư bế Triệu Thiên Duệ lên, hỏi:

 

“Là chỉ một em thấy thôi ?

 

Còn ai khác ?"

 

Triệu Thiên Duệ tranh công:

 

“Chỉ em thấy thôi, em chỉ với chị Thư Thư thôi, bố đều còn ạ!"

 

“Thế thì đây là bí mật nhỏ của chị với Duệ Duệ nhé, Duệ Duệ nhớ giữ bí mật đấy!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-mang-kho-hang-tich-tru-xuyen-ve-thap-nien-60/chuong-15.html.]

 

Giản Thư dặn dò, bây giờ ngay cả vợ chồng đường phố đều giữ cách, vợ cưới truyền chuyện ảnh hưởng .

 

Triệu Thiên Duệ vui vẻ gật đầu:

 

“Vâng ạ, đây là bí mật của em và chị, cho ai ạ."

 

Có bí mật với chị, Duệ Duệ đặc biệt vui vẻ.

 

Giản Thư lấy từ trong túi một nắm kẹo Thỏ Trắng lớn, đây là lấy từ trong gian khi cửa.

 

Đưa cho Triệu Thiên Duệ:

 

“Chị Thư Thư mang kẹo cho em, lát nữa chia cho chị em cùng ăn."

 

Tay Triệu Thiên Duệ quá nhỏ căn bản cầm hết , lúc Triệu Nguyệt Linh từ trong bếp , trả bát cho Giản Thư.

 

Giản Thư liền đưa hết kẹo còn cho cô bé, để cô bé phân chia, mỗi ngày chỉ thể cho Triệu Thiên Duệ một viên, tránh trẻ con tiết chế, ăn hỏng răng.

 

Lại tán gẫu một lúc, chơi trò chơi với Triệu Thiên Duệ một lát.

 

“Linh Linh, Duệ Duệ chị về đây, cũng đến giờ ăn tối ."

 

Giản Thư nhận lấy bát dậy chào tạm biệt.

 

Thời gian cũng còn sớm, Triệu Nguyệt Linh cũng giữ , đưa Giản Thư đến tận cửa, Giản Thư về đến nhà cũng xoay trong.

 

Về đến nhà, lấy hai cái bánh bao, cá hấp còn và thịt kho tàu còn dư bữa tối, mệt cả buổi chiều, Giản Thư ăn sạch hết tất cả, còn một chút nào.

 

Rửa bát xong Giản Thư liền gian, tuy thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, nhưng hôm nay mệt cả ngày, cũng ít mồ hôi, ngâm bồn thật thoải mái một chút.

 

Từ trong gian hơn tám giờ , Giản Thư nghĩ đến ngày mai còn dậy sớm, liền sớm lên giường nghỉ ngơi, nhanh chìm giấc ngủ.

 

Sáng sáu giờ Giản Thư tỉnh , thấy bên ngoài trời bắt đầu sáng, vội vàng dậy vệ sinh cá nhân.

 

Trong nhà còn mấy quả trứng gà, tuy hai bố con đều ăn ở nhà ăn, nhưng trong nhà vẫn còn một ít trứng gà để dành lúc bình thường cải thiện bữa ăn.

 

vẫn là Giản Dục Thành mua khi nhiệm vụ, còn mấy quả.

 

Luộc hết trứng gà lên, Giản Thư lấy từ trong gian mười cái bánh bao thịt, những cái bánh bao thịt đều là tích trữ trong gian từ kiếp .

 

Giản Thư bữa sáng ăn một cái bánh bao thịt, hai quả trứng gà, uống một cốc sữa mạch nha.

 

Ăn cơm xong Giản Thư đóng gói tất cả đồ đạc còn trong nhà, ở phòng chính đợi Triệu Minh Trạch đến.

 

Bảy giờ đúng, Triệu Minh Trạch và Mạnh Oánh cùng đến nhà họ Giản.

 

Giản Thư mở cửa mời hai trong:

 

“Chú Triệu, thím Mạnh, chắc ăn sáng nhỉ, trong nhà còn mấy cái bánh bao và trứng gà, chúng ăn xong hãy chuyển."

 

Mạnh Oánh cũng khách sáo:

 

“Thư Thư thật chu đáo, chú Triệu và thím vẫn ăn , đây là mua ở nhà hàng quốc doanh giống như thịt kho tàu ?"

 

Mạnh Oánh Giản Thư lớn lên từ nhỏ, tất nhiên nấu cơm.

 

Giản Thư pha cho hai mỗi một cốc sữa mạch nha, nếu dễ nghẹn:

 

“Dạ, hôm qua dọn dẹp vệ sinh căn nhà nhỏ, trưa ăn ở nhà hàng quốc doanh gần đó, vị ngon, nên gói mang về một ít."

 

Triệu Minh Trạch nếm thử một miếng bánh bao:

 

“Vị đúng là , thế thì Thư Thư hai ngày nay thể ăn ở đó, hai ngày nữa thể ăn nhà ăn.

 

Bên cửa hàng bách hóa chú xong , thứ hai tuần cháu qua đó báo cáo.

 

Ngày mai chú nhiệm vụ, đưa cháu qua đó , cháu cứ trực tiếp tìm Trưởng phòng nhân sự là chú Chu ở đó thôi, chú gửi gắm cả ."

Loading...