Hôm nay Tiền Văn Hàn mặt như , nghĩ rằng những ngày tháng sẽ yên bình hơn nhiều.
Tuy nhiên, chuyện hôm nay cũng gióng lên hồi chuông cảnh báo cho cô, trong nhà chỉ một cô vẫn là an , dễ kẻ trộm để mắt tới.
Phải trong nhà vẫn còn ít đồ đạc, nếu trộm mất, tuy thiếu tiền, nhưng cô vẫn sẽ tức giận.
Nghĩ đến đây, cô bước tới chỗ Tiền Văn Hàn:
“Bác Tiền, trong nhà chỉ một cháu, an lắm, cháu nuôi một con ch.ó trông nhà, chỗ bác đường dây nào ạ?”
Tiền Văn Hàn cô thấy lý, gật đầu bảo:
“Được, bác sẽ tìm cho cháu một con , đến lúc đó sẽ an hơn nhiều.”
Việc xử lý gần như xong, Tiền Văn Hàn cũng xin cáo từ, vài ngày nữa sẽ mang ch.ó đến cho cô.
Giản Thư cũng chẳng quản tên trộm kết cục thế nào, dù Tiền Văn Hàn ở đó, chuyện gì ông cũng sẽ xử lý thỏa.
Trải qua những chuyện , Giản Thư cũng chẳng còn tâm trạng chợ đen nữa, về nhà.
Chuyện tên trộm hôm nay đều giúp đỡ, đặc biệt là Trần nhà bên cạnh, vẫn cảm ơn t.ử tế một tiếng.
Kiểm kê đồ đạc trong nhà, chỉ còn một cân bánh quy, hai cân kẹo, cùng với sữa mạch nha và sữa bột.
Những thứ khác trong gian quá quý giá, tiện đem tặng.
Hôm nay năm hộ gia đình giúp đỡ, cộng thêm nhà Trần là sáu hộ, đồ trong nhà đủ, mua thêm ít nữa.
May mà phiếu trong nhà vẫn còn, chỉ phiếu cũ để , lúc chuyển nhà Mộng Oánh còn nhét cho cô một ít, lúc nãy khi Tiền Văn Hàn cũng cho ít.
Những ân tình Giản Thư từ chối nổi, chỉ đành ghi nhớ , cơ hội sẽ từ từ báo đáp .
Cô tới cửa hàng bách hóa, trực tiếp về phía quầy bán bánh kẹo.
Nhân viên bán hàng ở đây tên là Phan Ninh, đầu tới cô gặp , hai ngày nay cũng thường xuyên chạm mặt, quan hệ cũng tạm .
“Đồng chí Giản Thư tới , chuyện gì ?”
Phan Ninh thắc mắc hôm nay Giản Thư mà tới đây.
“Haiz, đừng nhắc nữa, hôm nay về nhà lấy tài liệu , về tới nơi mới phát hiện nhà trộm.”
Giản Thư giả vờ buồn rầu .
Phan Ninh kinh ngạc, vội vàng hỏi:
“Vậy ?
Trong nhà mất gì ?”
“May mà đụng hàng xóm nhà bên cạnh, tên trộm kịp tay cùng trói giao cho công an .”
“Thế thì , mất đồ là , cô tới đây là …?”
Phan Ninh và Giản Thư hiềm khích gì, quan hệ cũng khá .
Cô tất nhiên cũng mong Giản Thư gặp chuyện, nên mất đồ cũng thấy khá nhẹ nhõm.
“Chẳng giúp đỡ tận tình thế , nên định tới mua ít bánh quy, kẹo để cảm ơn .”
“Đó là việc nên , giúp đỡ thì cảm ơn, phiếu của cô đủ ?
Không đủ thì chỗ đây, thể cho cô mượn , tháng trả là .”
Nghe thấy lời của Phan Ninh, Giản Thư cảm kích, đấy, xem thể qua .
“Không cần cần, một bác của là công an, chuyện hôm nay là bác xử lý, lúc bác cho một ít phiếu, bảo mua ít đồ cảm ơn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-mang-kho-hang-tich-tru-xuyen-ve-thap-nien-60/chuong-31.html.]
“Được, cô lấy những gì?
lấy cho cô.”
Nghe thấy bác của Giản Thư là công an, Phan Ninh cũng thêm gì nữa.
Tuy nhiên thể kết giao một chút, chuyện gì cũng thêm một đường lui.
“Cho năm cân bánh quy, hai cân kẹo trái cây, sữa mạch nha ?
Cho một hộp nữa.”
“Sữa mạch nha vẫn còn, về một lô hàng xong, cô còn lấy gì nữa ?”
“Không cần , nhiêu đây là .”
Sau khi thanh toán tiền và phiếu, cô cũng tán gẫu thêm với Phan Ninh, cửa hàng bách hóa hàng hóa đầy đủ, khách khứa đông đúc, nhân viên cũng khá bận rộn.
Về tới nhà, Giản Thư chia đồ mua từng phần.
Năm hộ gia đình mỗi nhà một cân bánh quy, nửa cân kẹo trái cây.
Không Giản Thư keo kiệt, mà đây là một phần quà cảm ơn dáng , nhiều hơn nữa cũng phù hợp.
Cô sống một , nhất đừng quá nổi bật, thể hiện nhà giàu , dễ kẻ khác để mắt tới.
Còn nhà bác Trần, Giản Thư chuẩn cho một hộp sữa mạch nha, cộng thêm một cân bánh quy.
Dù thì Trần Quảng Bạch thật sự giúp đỡ nhiều, nếu , chuyện trộm đồ còn là chuyện nhỏ, chừng Giản Thư còn thương.
Đền đáp nhiều hơn một chút là việc nên .
Cô tới nhà họ Trần , bác Trần thấy đồ Giản Thư xách tới liền :
“Thư Thư , còn mang đồ tới gì, đây chỉ là chuyện nhỏ, chẳng đáng là bao.”
Giản Thư nhét đồ tay bác Trần:
“Bác ơi, hôm nay thật nhờ Trần, nếu phát hiện sớm, nếu nhà trộm thì tổn thất còn lớn hơn nhiều, so với cái đó thì chỗ chẳng đáng là bao ạ, bác nhận lấy , nếu cháu ngại dám tới cửa nhà bác nữa .”
Xong cô sang hỏi:
“Anh Trần ạ?
Vừa nãy vẫn cảm ơn t.ử tế với .”
Bác Trần từ chối nổi, đành nhận lấy đồ, Giản Thư hỏi liền đáp:
“Nó về lấy chút đồ, thấy nhà cháu thì luôn .”
Lúc bác trai họ Trần Trần Bán Hạ đẩy ngoài, Giản Thư gợi ý cho họ, hôm qua họ thực sự kiếm một chiếc xe lăn.
Tuy cũ kỹ, nhưng chất lượng thì vấn đề gì, bây giờ giống , phần lớn đồ đạc đều thể dùng mấy chục năm.
Giản Thư vẫn nhớ nhà ngày xưa cái quạt cũ, từ bé dùng, tới khi cô lớn lên lấy vẫn chạy .
Hơn nữa gió còn mạnh hơn hầu hết các loại quạt bây giờ, chất lượng cũng hơn nhiều.
Và xe lăn cũ một chút mới hơn, nổi bật, nếu là cái mới tinh, để khác thấy dễ xảy chuyện hơn.
Nhìn thấy bác trai, Giản Thư bước tới chào hỏi:
“Bác trai, xe lăn dùng cảm giác thế nào ạ?”
Bác trai thấy liền hớn hở :
“Tiểu Thư , cảm ơn con gợi ý, bây giờ tiện hơn nhiều .”