“Haiz!"
Nhìn Phan Ninh bướng bỉnh như , Giản Thư thở dài một tiếng, “Được , bọn tớ ăn, cùng ăn ."
Bình thường Phan Ninh đúng là dịu dàng, nhưng lúc bướng bỉnh lên thì cũng dạng .
Lúc Phan Ninh mới mỉm .
“Cậu đấy ——" Giản Thư bất lực lắc đầu.
Ba ăn táo sưởi lửa, chân mặt đất chất một đống đồ lớn.
“Sữa bột uống mỗi ngày đấy nhé, ?
Còn quả óc ch.ó và hạt phỉ nữa, mỗi ngày cũng ăn vài hạt, nhưng đều chừng mực, đừng ăn quá nhiều."
“Cách dăm bữa nửa tháng bảo Minh T.ử mua cho con cá về nấu cho ăn, lúc m.a.n.g t.h.a.i ăn nhiều cá con sinh sẽ thông minh hơn."
“Việc nhà ai đang ?
Mấy tháng chú ý nhiều , tuyệt đối việc gì lao lực, việc gì cứ để Đinh Minh hết ."
“..."
Giản Thư và Lý Lợi mỗi một câu dặn dò, nhanh đó đồ đạc trong gùi đều lấy hết, chân chất đầy, còn chỗ mà nữa.
“Được , khoan nữa, mang đồ đạc phòng cho Ninh Ninh , một đống lớn chất ở đây cũng cả."
Thấy Phan Ninh ép đến mức nhón cả chân lên, Giản Thư vội vàng xếp từng món đồ rải r-ác đất gùi.
Lý Lợi cũng vội vàng giúp một tay.
Phan Ninh dậy né sang một bên, tiến lên giúp gây thêm rối.
Mấy tháng tới, phòng tân hôn đổi quá nhiều, giường bàn ghế đều thêm một thứ, trông vẻ khí sinh hoạt hơn .
Phan Ninh mở khóa tủ, dọn dẹp những thứ bên trong , nhường một trống lớn mới đem bộ đồ đạc hai mang tới nhét hết bên trong.
Cuối cùng khóa tủ , phủi phủi bàn tay :
“Xong , cất hết đấy, các xem mang nhiều đồ thế tới, chật hết cả chỗ , thế nữa đấy."
“Biết mà."
Giản Thư và Lý Lợi bất lực đáp lời.
“Đi thôi, ngoài , trong phòng lạnh quá, bọn sưởi lửa, trưa nay nhất định ở ăn cơm đấy nhé."
Phan Ninh kéo hai ngoài.
“Mọi trong nhà đều về ?"
Lý Lợi hỏi.
“Trời lạnh quá, trưa nay họ đều về ăn cơm , yên tâm , chỉ ba đứa thôi.
Đinh Minh hôm nay hai qua đây, nên đặc biệt mua ít thức ăn, món sườn mà Thư Thư thích, cũng món thịt mỡ to mà Lợi Lợi thích, trưa nay bọn tụ tập thật linh đình nào."
“Thế thì , trưa nay để tớ trổ tài nấu nướng, hai đều nếm thử tay nghề của tớ xem ."
Nghe thấy những khác về, Lý Lợi dứt khoát đồng ý.
Giản Thư cũng từ chối, vốn dĩ hôm nay cô tới đây là theo lời nhờ vả của Đinh Minh, để bầu bạn với Phan Ninh cả ngày.
“Vậy thì bọn tớ đợi nếm thử tay nghề của đại đầu bếp Lý thôi."
Giản Thư mỉm trêu chọc, tranh việc nấu cơm.
Được lười một chút cũng là một chuyện tồi.
Lý Lợi chống nạnh, mày rạng rỡ vẻ mặt đầy đắc ý, “Các cứ đợi đấy, đảm bảo ăn xong ăn nữa cho mà xem!"
“Ha ha ha ——"
Phòng khách tràn ngập tiếng vui vẻ.
Đôi khi, niềm vui đơn giản chỉ .
Rõ ràng mới ba ngày gặp, ba cứ như thể lâu lắm gặp , bao nhiêu lời trút hết cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-mang-kho-hang-tich-tru-xuyen-ve-thap-nien-60/chuong-475.html.]
Thời gian trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc đến buổi trưa.
Lý Lợi theo lời bếp đại đầu bếp, Giản Thư cũng thật sự khoanh tay , cùng bếp phụ cô một tay.
Phan Ninh thì hai cưỡng chế ở cửa bếp cách đó xa, cho gần.
Buổi trưa tổng cộng chỉ ba , Lý Lợi cũng chỉ đơn giản hai món, một món sườn xào chua ngọt, một món bắp cải hầm thịt lợn và miến, theo yêu cầu của Giản Thư, còn hấp cho Phan Ninh một bát trứng.
Tuy món ăn nhiều, nhưng cũng thể coi là phong phú .
Lý Lợi tay chân nhanh nhẹn, kinh nghiệm nấu nướng nhiều năm phong phú, hai món ăn nhanh chuẩn xong xuôi.
“Chuẩn ăn cơm thôi!"
Lý Lợi hét lớn một tiếng.
Phan Ninh ngoan ngoãn bên bàn ăn chờ đợi, Giản Thư bưng một bát trứng hấp lớn tới.
“Ninh Ninh, ăn cái ."
Đặt bát trứng hấp mặt Phan Ninh, đưa thìa cho cô .
“Thơm quá mất."
Phan Ninh hít một thật sâu, cảm thán .
“Tớ nhỏ cho mấy giọt dầu mè, nếm thử xem thích ."
Phan Ninh theo lời cầm thìa lên, múc một thìa dọc theo vành bát, đưa miệng là tan ngay, tươi ngon mịn màng.
“Ngon quá!"
“Thích thì ăn nhiều , lúc nào ăn thì tự chưng lấy, bảo Minh T.ử kiếm ít dầu mè về, lúc ăn mì trứng hấp thì nhỏ hai giọt, đừng cho nhiều quá."
Thấy cô thích, Giản Thư mỉm .
“Ừm!"
Phan Ninh gật đầu.
Lý Lợi bưng một chậu nhỏ thịt lợn bắp cải hầm miến , “Thư Thư, lấy khoai lang trong nồi ."
“Được, tới đây."
Giản Thư đáp lời.
Bước bếp lật nắp nồi , dùng đũa xiên từng củ khoai lang , đây chính là món chính cho bữa trưa.
“Ninh Ninh, bao giờ ?"
Lý Lợi lấy một củ khoai lang, cũng bóc vỏ, cứ thế cả vỏ cả ruột c.ắ.n một miếng.
“Vẫn nữa, Đinh Minh bảo để tớ ở nhà tĩnh dưỡng thêm mấy ngày."
Phan Ninh lắc đầu.
Lần tình hình của cô thực sự chút nguy hiểm , trong nhà thiếu phần lương của cô, Đinh Minh yên tâm để cô , sợ xảy chuyện.
Giản Thư lên tiếng hỏi:
“Vậy còn ?
Cậu nghĩ thế nào?"
“Tớ ở nhà mãi cũng chẳng việc gì , giống như Lợi Lợi lúc nãy đấy, nhàn hạ nổi."
Ý tứ trong lời vẫn là thì hơn.
lẽ trong lòng cũng chút kiêng kỵ, nên một cách thẳng thừng.
“Đồng chí Đinh cũng lý, mấy ngày nay thời tiết , ban ngày tuyết lớn ban đêm tuyết nhỏ, chẳng lúc nào ngừng cả, ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày cũng ."
“Anh cũng ý đó, tớ tổng cộng xin nghỉ năm ngày, ngày mai là ngày cuối cùng , ngày , bảo tìm một cho tớ nửa tháng , đến lúc đó tuyết cũng tan gần hết mới ."
Với phạm vi công việc của cô, xin nghỉ năm ngày là giới hạn .
Hiện nay ít trong nhà việc thuận tiện, sẽ tìm một giúp , thường thì chỉ cần là công việc hàm lượng kỹ thuật quá cao, lãnh đạo đều sẽ cân nhắc đồng ý.