Thập Niên 60: Tôi Mang Kho Hàng Tích Trữ Xuyên Về Thập Niên 60 - Chương 579

Cập nhật lúc: 2026-04-18 20:36:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mạnh Oánh thấy cảnh khỏi gật đầu, Ninh Ninh đứa nhỏ quả nhiên ôn hòa nho nhã.

 

Nghĩ đến cảnh Lý Lị năm xưa khi mang thai, bước như gió, chân như lửa, bà nhịn mà đổ mồ hôi hột.

 

May mắn , may mắn , trong nhà đứa trẻ nào tính cách như , nếu , trái tim của bà mỗi ngày đều chịu sự rèn luyện.

 

Bất lực Lý Lị một cái, bà lắc đầu rời khỏi tầm mắt.

 

Không lời, mà là tính cách vốn dĩ như , sửa .

 

Vào đến phòng khách, đưa Phan Ninh đến ghế sofa, bà gọi Triệu Nguyệt Linh rót cho hai mỗi một ly .

 

Lý Lị thấy nóng, cởi chiếc áo khoác ngoài quanh một vòng, thấy ai, khỏi hỏi:

 

“Dì ơi, Thư Thư ạ?

 

Sao thấy ?

 

Đi ngoài ạ?"

 

Hôm nay hai tới đây thông báo , nếu nhà cũng gì lạ.

 

ngày mai là ngày cưới , hôm nay còn nữa?

 

“Không , tối qua ngủ muộn, giờ vẫn còn đang ngủ dậy ."

 

Mạnh Oánh bưng tới cho hai một đĩa trái cây.

 

“Dì đừng bận bịu nữa, cũng xuống nghỉ ngơi chút ạ."

 

Phan Ninh thấy liền lên tiếng.

 

Mạnh Oánh lời xuống, gật đầu:

 

“Đừng khách khí, các cháu và Thư Thư tình cảm , đến đây cứ coi như về nhà , đừng câu nệ, ăn gì thì tự lấy."

 

“Chắc chắn ạ, dì cứ yên tâm."

 

Phan Ninh cũng bộ, sảng khoái đáp lời, tiện tay bốc một nắm nhãn bắt đầu bóc vỏ.

 

Mạnh Oánh thấy nụ mặt càng đậm hơn, quả đúng là một cô gái .

 

Dáng vẻ xinh , tính tình , tính khí ôn hòa, quý nhất là trong lòng suy tính, kiểu chủ kiến, đối nhân xử thế cũng vô cùng hào phóng, thực sự khiến yêu thích.

 

Nghĩ đến đây, bà tiếc nuối thở dài trong lòng, chỉ tiếc là hoa chủ , thằng nhóc nhà họ Đinh tay chân thật nhanh, nhanh ch.óng định đoạt như , chẳng cho khác lấy một cơ hội.

 

Vốn dĩ còn định mai mối cho con dâu, kết quả còn về để bà sắp xếp cho hai gặp mặt, kết hôn, bây giờ bụng cũng lớn thế .

 

Haiz!

 

Mạnh Oánh thở dài trong lòng, đồng thời càng nghĩ càng thấy đáng tiếc, nhịn mà c.h.ử.i thầm:

 

Thằng nhóc phúc, cả đời cứ kẻ độc !

 

Đang bận mua đồ, Triệu Thiên Lỗi đột nhiên hắt một cái, xoa xoa chiếc mũi ngứa ngáy, còn kịp gì, thêm một cái hắt nữa.

 

Đây là ?

 

Ai đang mắng ?

 

Chẳng lẽ là đám nhóc đang lưng?

 

Ừm, chắc chắn là !

 

Được lắm mấy nhóc con, các đợi đấy cho !

 

Đợi về, huấn luyện cho mấy cha gọi , sẽ ngược họ của !

 

Đám ở nơi xa xôi vẫn chụp một cái nồi to, trong tương lai gần còn vì cái nồi đen mà rơi tình cảnh t.h.ả.m thương.

 

Lúc , bọn họ vì đại ca ở đây mà cảm thấy vô cùng thoải mái.

 

Hoàn gì về tất cả những chuyện sắp xảy trong tương lai.

 

Bên phía nhà họ Giản, Phan Ninh và Lý Lị đặt đồ mang tới lên bàn , quen đường quen lối sofa c.ắ.n hạt dưa.

 

Mạnh Oánh đ-ập cho Phan Ninh mấy quả óc ch.ó, đưa cho cô:

 

“Ninh Ninh ăn óc ch.ó , phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i ăn cái cho em bé."

 

“Cảm ơn dì ạ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-mang-kho-hang-tich-tru-xuyen-ve-thap-nien-60/chuong-579.html.]

Phan Ninh cũng khách khí, hào phóng nhận lấy cảm ơn.

 

Mạnh Oánh cũng thiên vị, lấy cho Lý Lị một nắm hạt dẻ mà cô yêu thích.

 

Lý Lị cũng hào phóng cảm ơn.

 

Ba trò chuyện đôi câu về chuyện nhà, Triệu Thiên Duệ từ chơi đùa chạy về, nóng đến mồ hôi đầm đìa.

 

Phải rằng Lý Lị và Phan Ninh đều là phóng khoáng, còn Triệu Thiên Duệ nhóc con từ nhỏ đến lớn cũng là đứa trẻ lạ .

 

Vào phòng khách thấy Lý Lị và Phan Ninh, lập tức như một viên đ-ạn lao tới, Mạnh Oánh thấy giật , vội vàng giơ tay định ngăn .

 

Với thể trạng của nó, đừng đ-âm thương, ở đây còn một bà bầu nữa chứ.

 

May mà viên đ-ạn trang phanh, cũng là đứa trẻ hiểu chuyện, Triệu Thiên Duệ dừng cách Phan Ninh hai mét.

 

“Chị Phan khỏe ạ!

 

Chị Lý khỏe ạ!"

 

Vừa lễ phép chào hỏi, đôi mắt đen láy tròn xoe kinh ngạc, tò mò chiếc bụng lớn của Phan Ninh.

 

Oa!

 

Bụng chị Phan to quá!

 

Còn to hơn cả quả bóng nhỏ của nhóc, to bằng bụng bác Trịnh ở nhà ăn !

 

“Duệ Duệ ngoan!"

 

Phan Ninh vẫy vẫy tay với Triệu Thiên Duệ, xoa đầu nhóc đáp .

 

“Chị Phan, bụng chị to thế ạ?

 

Chị em bé hả chị?"

 

Ở độ tuổi , nhóc cũng hiểu đôi chút, phụ nữ khi m.a.n.g t.h.a.i bụng sẽ to lên.

 

Mẹ của bạn nó là B-éo Hổ cũng mang bầu em bé, bụng to như thổi bóng , đó một ngày, B-éo Hổ liền thêm một cô em gái.

 

Nghĩ tới đây, Triệu Thiên Duệ đột nhiên chút hào hứng hỏi:

 

“Trong bụng chị Phan là một cô em gái nhỏ ạ?

 

lớn lên tròn trịa như em gái của B-éo Hổ ạ?

 

Như kiểu bánh nếp , mềm mềm mại mại."

 

Những lời trẻ con khiến dở dở .

 

“Duệ Duệ, em bé trong bụng chị vẫn sinh , là bé trai bé gái ."

 

Phan Ninh véo véo má nhóc, dịu dàng .

 

Từ khi mang thai, cô đặc biệt thích trẻ con, những đứa trẻ sạch sẽ, quấy phá như Triệu Thiên Duệ càng yêu thích hơn.

 

“Hả?

 

Có khả năng là em trai ạ?"

 

Khuôn mặt Triệu Thiên Duệ lập tức khổ sở.

 

Nhóc em trai, em trai chẳng đáng yêu chút nào.

 

“Ha ha ha—" Ba lúc nhịn nữa, đồng loạt lớn.

 

Lý Lị dựa ghế sofa, đến ngậm miệng:

 

“Duệ Duệ, cho dù sinh con gái, thì đó cũng là em gái nhé."

 

“Con gái chẳng là em gái ạ?"

 

Đôi mắt đen láy của Triệu Thiên Duệ tràn đầy sự mờ mịt.

 

Con gái là em gái, lẽ nào là em trai ạ?

 

“Thằng ngốc , con của chị Phan sinh , thể gọi cháu là trai ?

 

Thế chẳng là loạn vai vế hết ?"

 

Mạnh Oánh bất lực vỗ vỗ đầu nhóc.

 

 

Loading...