Thập Niên 60: Tôi Mang Kho Hàng Tích Trữ Xuyên Về Thập Niên 60 - Chương 797
Cập nhật lúc: 2026-04-18 21:28:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Thiên Lỗi:
...
Cố nhịn , , nếu mà tiếng chắc chắn Thư Thư sẽ thẹn quá hóa giận mất.
“Được , , chuyện đó nữa, chúng mau chạy thôi, chạy nhanh là vây ở nhà bây giờ.”
Lúc Giản Thư mới gạt bỏ ân oán qua một bên, về phía xa, chút lo lắng:
“Vậy tụi bây giờ?
Đừng để đụng mặt ai nhé.”
“Cứ theo là !”
Hai lén lút lẻn khỏi nhà, hành động lấm la lấm lét, thỉnh thoảng dáo dác xung quanh, cứ như ăn trộm .
Nghĩ mà thấy cũng thật chua xót.
Chẳng bao lâu , những tìm tới đều lượt ăn quả bế môn canh, gọi mãi thấy ai mở cửa, chỉ thể hậm hực mắng thầm vài câu về.
Nhìn Triệu Thiên Lỗi thành thục len lỏi trong núi, nào cũng thể phát hiện và tránh mặt khác từ sớm, lúc Giản Thư mới mấy ngày qua gì.
Hóa là chạy núi rừng ?
Tìm một chỗ địa thế bằng phẳng, cỏ mặt đất dấu hiệu giẫm đạp, bên cạnh còn đống tro tàn của đống lửa, xem đây chính là “căn cứ địa” của mấy ngày nay .
“Ngồi !”
Triệu Thiên Lỗi lấy một tấm chiếu cỏ trải xuống đất, chào mời một tiếng tự xuống .
Giản Thư cũng chẳng câu nệ gì, xuống bên cạnh , tiếng chim hót líu lo, ngắm phong cảnh phía xa, để gió hiu hiu thổi qua mặt, cảm nhận sự yên bình hiếm hoi mấy ngày qua.
Núi rừng cô cũng chẳng lạ lẫm gì, nhưng nào tới cũng đều mục đích, bước chân vội vã, hiếm khi yên tĩnh cảm nhận làn gió mát lành giữa núi rừng như thế .
Cô thở hắt một đầy sảng khoái, thuận theo ý mà vật xuống, bầu trời xanh thẳm đỉnh đầu, cả bỗng chốc thấy khoan khoái hẳn lên, những cảm xúc bực bội, ngột ngạt vì những chuyện vụn vặt mấy ngày qua đều tan biến hết.
Thế giới rộng lớn nhường , hà tất gì vì chút chuyện nhỏ, nhỏ mà ảnh hưởng tới cuộc sống của chứ?
Nghĩ , Giản Thư từ từ nhắm mắt , đôi lông mày nhíu cũng giãn , nhanh ch.óng chìm giấc ngủ trong tiếng lá cây xào xạc.
Triệu Thiên Lỗi bên cạnh chứng kiến cảnh , mặt cũng lộ vài phần ý .
Đến khi tỉnh một nữa, mặt trời lên cao, nhiệt độ cũng còn mang theo vài phần se lạnh như lúc sáng sớm.
Giản Thư dùng tay che nắng, ngó xung quanh một hồi thấy Triệu Thiên Lỗi , cô dậy gọi vài tiếng, nhanh ch.óng nhận lời đáp .
“Tỉnh ?
Có đói ?
Trong túi bánh quy đấy, ăn tạm lót , đợi thêm chút nữa là cơm ăn .”
Triệu Thiên Lỗi một tay xách một con gà rừng, tay dùng lá cây bọc một ít quả dại, từ trong bụi rậm chui .
Giản Thư hái mấy cọng cỏ dính vai xuống, kinh ngạc con gà rừng tay :
“Gà ở thế?”
“Bắt trong núi đấy, bữa trưa hôm nay của tụi chính là nó .”
Triệu Thiên Lỗi đưa quả dại cho cô, còn thì bờ suối xử lý con gà.
Nhìn động tác thành thục của , Giản Thư tò mò hỏi:
“Trưa nào cũng ăn món ?”
“Làm gì chuyện đó!
Gà rừng dễ bắt như , chẳng qua hôm nay may mắn thôi, mấy ngày hái đại ít quả dại, ăn thêm bánh quy qua bữa thôi, thi thoảng mới tìm hai quả trứng chim để cải thiện bữa ăn.”
Triệu Thiên Lỗi tay nghỉ.
“Em cũng đừng đó nữa, rảnh thì nhóm lửa lên , trong túi diêm đấy, củi khô ở đằng .”
“Ồ.”
Giản Thư mang mớ quả dại rửa sạch về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-toi-mang-kho-hang-tich-tru-xuyen-ve-thap-nien-60/chuong-797.html.]
Nhìn thấy trong túi ngoài diêm còn muối và đủ loại gia vị, Giản Thư chép miệng, trai cô chuẩn đúng là chu đáo thật đấy.
Nếu mà bắt gà rừng, chẳng là lãng phí hết ?
Đi nhặt thêm ít củi khô, tiện đường hái thêm ít nấm, định bụng lát nữa nhét bụng gà, cũng thêm một món ăn.
Lửa nhanh ch.óng nhóm lên, Giản Thư rảnh rỗi việc gì nên dạo quanh quẩn gần đó.
Đến khi cô , con gà xử lý xong xuôi, Triệu Thiên Lỗi đang dùng lá cây lớn bọc con gà ba lớp trong ba lớp ngoài, đó trét bùn bên ngoài, cuối cùng chôn xuống đống lửa, thế là xong xuôi, chỉ việc đợi ăn thôi.
Sự chờ đợi kéo dài khá lâu, may mà còn mang theo bánh quy, nếu chắc cũng sắp ch-ết đói mà vẫn ăn cơm quá.
Quá trình chờ đợi thật là giày vò, nhưng khoảnh khắc lớp bùn vàng đ-ập vỡ, hương thơm ngào ngạt tỏa , sự chờ đợi đều thật xứng đáng.
“Phù—— nóng quá!”
Giản Thư miệng thì kêu nóng, nhưng tay vẫn nỡ buông , hai tay cứ phiên cầm lấy cái đùi gà rời.
Lớp da vàng óng ánh thật sự là quá hấp dẫn, nếu còn lý trí thì cô ngoạm một miếng thật to , nếu chắc chắn miệng sẽ bỏng rát cho xem.
Triệu Thiên Lỗi lắc đầu, tìm trong túi tập giấy ăn đưa cho cô:
“Lau tay , dùng đũa mà gắp ăn.”
Còn đũa ở á?
Cứ bẻ đại hai cành cây là xong chứ gì?
Rửa sạch là dùng ngay.
Giản Thư một tay bưng cái lá cây bát, một tay cầm cành cây đũa, cuối cùng cũng thưởng thức món gà bọc đất bùi thơm mong đợi bấy lâu.
“Ưm—— ngon quá!”
Đôi mắt cô sáng lên, thịt gà bọc đất nướng hề mang cái vẻ khô khốc vốn của thịt gà rừng, ngược ăn thấy ngoài giòn trong mềm, vị ngon.
Cộng thêm nấm nướng trong bụng gà và hương vị của lá cây bọc bên ngoài, khiến món ăn hề mang cảm giác ngấy, ngược còn một mùi thơm thanh khiết khó tả.
“Anh, cũng mau nếm thử .”
Giản Thư nhiệt tình mời mọc.
Triệu Thiên Lỗi cũng xé một cái đùi gà, thịt gà mềm rục, chỉ vài miếng là sạch trơn chỉ còn cái xương trắng hếu.
Anh hài lòng gật đầu:
“Xem tay nghề nấu nướng của cũng tệ đấy chứ.”
“Tất nhiên , trai em giỏi giang thế cơ mà.”
Giản Thư nịnh nọt một chút:
“Mai tụi món tiếp nhé?”
“Bắt gà thì .”
Triệu Thiên Lỗi đáp ứng sảng khoái.
“Nguyên liệu cứ để em lo, chỉ việc đầu bếp thôi!”
Giản Thư vỗ vỗ ng-ực, tuyên bố bao trọn gói nguyên liệu.
Chẳng là gà thôi ?
Cô đầy trong gian, cứ tìm cớ lấy là xong.
“Được!”
Triệu Thiên Lỗi cũng chẳng bận tâm lắm.
Sau khi hẹn ước xong xuôi, hai em tiếp tục tận hưởng món ngon.
“Nấm cũng ngon ghê, lát nữa hái thêm ít mang về xào ăn.”
“Thư Thư, đưa bánh quy cho , ăn kèm với thịt gà ngon hơn đấy.”
“Ngon thì ngon thật, nhưng con gà bé, ăn chẳng bõ dính răng.”