Điều khiến Trương Tú Quyên vô cùng vui mừng, hiện tại quân nhân là đối tượng gì bằng. nhất định là huyện Bình Hòa , còn thể tùy quân, nếu cũng .
Trương Tú Quyên tự chậm rãi suy tính trong lòng.
Từng đợt từng đợt sóng nhiệt thổi qua, mồ hôi càng tuôn càng nhiều. Mỗi thẳng lưng uống nước, luôn là lúc thoải mái nhất.
Đang lúc bận rộn, phương xa một vội vã chạy tới.
"Đội trưởng, đầu thôn của công xã đến tìm ông, là việc lớn!"
"Hả?"
Đội trưởng Lý vội vàng bỏ liềm xuống, phủi phủi cỏ dại , từ bờ ruộng chạy nhanh về phía đầu thôn.
Chỉ là còn chạy đến đầu thôn, thấy mặt một chiếc xe đạp tới.
Ông nghi hoặc: "Là Tiểu Đào , việc gì thế?"
Cán bộ Tiểu Đào sốt ruột : "Thành phố lãnh đạo đến xem thu hoạch mùa thu, còn mấy phóng viên nữa! Vác theo máy ảnh!"
Đội trưởng Lý lảo đảo một cái, sợ đến mức quên cả chớp mắt: "Hả? Lãnh đạo gì?"
Tiểu Đào vỗ đùi đen đét: "Của thành phố, cũng là chuyện thế nào, chẳng tiết lộ tin tức gì, đang yên đang lành đến."
Theo lý mà nơi gần thành phố nhất, cũng huyện Bình Hòa bọn họ, lãnh đạo chọn đến chỗ bọn họ chứ?
Đội trưởng Lý ngược đoán , ước chừng là vì huyện Bình Hòa bọn họ tàu hỏa, giao thông thuận tiện.
Ông bình tĩnh hỏi: "Lúc đến ?"
"Ở công xã, cũng lãnh đạo đến Lý Gia Thôn các ông , sợ vạn nhất, cho nên chủ nhiệm bảo đến nhắc nhở các ông."
Nói , Tiểu Đào vội vàng đạp xe đạp, vẫy vẫy tay với đội trưởng Lý: "Không nữa, còn thôn Thượng Bình."
"Ấy "
Đội trưởng Lý vươn tay, ông còn hỏi xong mà.
Rốt cuộc là những lãnh đạo nào? Có mấy lãnh đạo?
Cái sắp mười giờ , thôn bọn họ cần chuẩn cơm cho lãnh đạo ?
Quan trọng nhất là, bọn họ cần giả vờ như gì a?
"Haizz!"
Đội trưởng Lý thở dài, lòng nóng như lửa đốt chạy về.
Các thôn dân xảy chuyện gì, chỉ thấy đội trưởng vội vã chạy , vội vã chạy về.
Lúc về sắc mặt là trong căng thẳng lộ hưng phấn, khiến tò mò cực kỳ, mặt đội trưởng khi nào từng biểu cảm ?
"Đội trưởng đội trưởng, chuyện gì thế?"
"Sao thế, ai đến ?"
Rất nhiều vội vội vàng vàng vây thành một đoàn, chằm chằm đội trưởng Lý.
Đội trưởng Lý miệng mở ngậm , phảng phất như dáng vẻ vô cùng rối rắm, khơi gợi lòng hiếu kỳ của tất cả lên.
Nào ngờ ông do dự vài giây, sầm mặt xua tay: "Không việc gì, việc ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-102.html.]
Rốt cuộc thể thể ông còn quyết định xong , nhỡ lãnh đạo tưởng các đang diễn kịch ứng phó sự kiểm tra của ông thì thế nào?
Ý gì đây, vui .
Đều đến nước , ông , đây cố tình khiến ngứa ngáy trong lòng cứ nhớ thương mãi ?
"Đội trưởng, ông cứ , chúng đảm bảo ngoài."
"Thật đấy, hỏng việc của ông ."
Trong lòng đội trưởng Lý cũng chắc chắn, đám ủn a ủn, thế mà thật sự chút xúc động .
Ông chần chừ một lát, c.ắ.n răng thấp giọng : "Thành phố lãnh đạo xuống thị sát, đến công xã , của công xã đến thám thính một chút."
Ồ, thì là thế!
Người tại trường bừng tỉnh đại ngộ, cái gì mà thám thính , rõ ràng chính là báo tin mật.
Tuy nhiên, nãy đội trưởng gì, là thành phố?
Thành phố!
Mẹ ơi, nhiều nhất cũng chỉ là huyện, hiện giờ thế mà là lãnh đạo thành phố.
"Ước chừng là năm thiên tai qua, lãnh đạo thành phố xuống xem tình hình thu hoạch mùa thu năm nay." Đội trưởng Lý suy nghĩ, "Lương thực thôn chúng trồng lắm, các nên gì thì cái đó. Nếu lãnh đạo thật sự đến thôn chúng , lát nữa đừng ùa lên vây quanh, cứ ở nguyên tại chỗ. Nhớ kỹ lãnh đạo hỏi chuyện thì chuyện, hỏi chuyện thì đừng . Nghe còn phóng viên đấy, đừng đến lúc đó để xem trò của Lý Gia Thôn chúng ."
Nói , xoay hô về phía xa: "Lão Mã, Lão Mã dẫn theo hai theo đến nhà ăn!"
Lão Mã chính là đầu bếp lớn trong thôn, bình thường gặp chuyện gì, đều là gọi ông đến nhà ăn việc.
Lão Mã lời vui vẻ lắm, thời tiết , ai vui lòng ở ánh mặt trời.
"Binh Tử, Đại Sơn theo ." Nói , ông sải bước về phía nhà ăn.
Đội trưởng Lý lúc bận rộn lắm, tìm kế toán, tìm chủ nhiệm phụ nữ trong đội. Chạy ngược chạy xuôi, sức đảm bảo để ấn tượng nhất cho lãnh đạo.
mấy lớn suy xét đến thứ, cứ quên mất nhà trẻ.
Mãi đến khi đầu thôn truyền đến tiếng động, đội trưởng Lý mặc một bộ quần áo dính cỏ dại bùn đất định đón lãnh đạo, mới chợt bừng tỉnh.
Hỏng !
Ông cứ cảm thấy quên cái gì đó?
Đây là quên mất đám trẻ ranh !
Ve sầu cây kêu ngừng, các thôn dân tuy ghi nhớ lời dặn của đội trưởng, nhưng vẫn thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc đám đường.
Có nghiêm túc kỹ, cảm thấy vị lãnh đạo hẳn là một quan .
Nhìn bộ quần áo xem, thuận tiện xuống ruộng bao. Lại giày của vị lãnh đạo xem, còn dính bùn đất trong ruộng.
Chỉ là đây là vị lãnh đạo nào, trong lòng các thôn dân ngứa ngáy lắm, vô cùng lên tìm lãnh đạo hỏi xem ngài là ai.
Trên đường, đội trưởng Lý theo bên cạnh lãnh đạo trả lời câu hỏi của ông .
"Hoa màu trong thôn năm nay cũng tệ, ước chừng thể nhiều hơn năm ngoái một thành. Năm ngoái hơn năm trăm, năm nay sáu trăm, nhiều hơn năm."
"Các thôn dân chủ yếu ăn vẫn là khoai lang, chuyện kỳ lạ, năm ngoái trong ruộng chúng phát hiện một loại khoai lang khác, ăn mùi vị ngon hơn nhiều, đó là một loại thật sự ngọt, ngọt chảy mật, ăn cũng khô."