Thập Niên 60: Xuyên Thành Chị Cả, Nuôi Dạy Đàn Em - Chương 121

Cập nhật lúc: 2026-04-16 22:25:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Hòa hài lòng rời .

Phải nhà trẻ công xã so với Lý Gia Thôn hai điểm duy nhất là mỗi tháng nghỉ nhiều hơn hai ngày.

Thứ nhất là nhà trẻ công xã phát tiền lương, còn Lý Gia Thôn phát công phân.

Thực cũng chỉ hai ưu điểm thôi, nhưng mỗi công cũng chỉ coi trọng hai điểm thôi mà.

Đây mới là nguyên nhân lớn nhất khiến Tống Hòa nhảy việc.

Và hôm nay, chính là ngày nghỉ của nhà trẻ. Tống Hòa sáng sớm dậy, mang theo hai lạng rượu cô mua cùng chân giò heo kho của nhà tìm Uông Tiểu Tình.

đó cũng là ông chú của Uông Tiểu Tình, cùng cô cũng hơn một chút.

Công xã Hồ Tiền cách công xã Hà Tây tính là xa, Tống Hòa đạp xe đạp, hai mươi phút là thể đến nơi.

Trên đường mùi thơm của chân giò kho liên tục bay mũi Uông Tiểu Tình, cô ghế nuốt nước miếng bao nhiêu .

“Tiểu Hòa, cái là cô tự kho ?” Cuối cùng cô nhịn hỏi.

“Không .” Trên mặt Tống Hòa mang theo chút tự hào, “Là em trai sự chỉ đạo của kho đấy. Chính là Đại Oa, cô còn nhớ chứ?”

Chân giò heo khó mua lắm, cô huyện mua , chỉ thể lấy chân giò còn trong gian của , cái cũng chẳng gì khác biệt đúng ?

Tống Hòa tính theo giá thị trường đấy, một đồng cũng tham. Đương nhiên , tiền dầu đường gia vị thì vẫn thu.

Vừa khéo Đại Oa dạo hứng thú nồng nhiệt với việc nấu nướng, thế là tối qua sự chỉ đạo của Tống Hòa, một phần chân giò kho còn ngon hơn cả Tống Hòa .

Người như cô trù nghệ vốn chẳng , nấu cơm bốn năm vẫn chẳng .

ăn mà, cô quy trình thế nào, nên bỏ gia vị gì. Cộng thêm nhà cô dầu đường gia vị đầy đủ, quan trọng nhất là hương liệu trong gian cũng , ngon cũng khó.

Uông Tiểu Tình ngạc nhiên vô cùng: “Thứ quý giá thế , cô sợ Đại Oa lãng phí ?”

Tống Hòa thầm nghĩ cái thể lãng phí , nhiều gia vị như , hỏng cùng lắm thì khẩu cảm kém chút thôi.

“Đại Oa nhà về phương diện cực năng khiếu, haizz, cô gặp nó thì cứ khen nó nhiều , sợ nó hết nhiệt tình thì nữa……”

Lời của Tống Hòa gió thổi tan con đường quê.

Mặt trời mọc lên, ánh nắng từ sườn núi tràn lên đỉnh núi.

Cô men theo dòng sông về phía , cách đó xa một mảng lớn nhà nông, hai cuối cùng cũng đến thôn Hồ Tiền.

Uông Tiểu Tình còn nhớ vị trí nhà ông chú: “, cứ về phía , đó vòng sang bên trái, thấy phía ? Cạnh cây đa , cái nhà vách đất vàng đó là nhà ông .”

Tống Hòa gật đầu, đó về phía , dừng xe đạp gốc cây đa.

“Kính coong kính coong ”

Cô bấm chuông xe đạp, đó chuẩn gõ cửa.

Nào ngờ còn đợi các cô gọi , cánh cửa ngôi nhà nghiêng nửa bên mở .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-121.html.]

Chỉ thấy từ trong căn nhà tối tăm bước một , da ông vàng cháy, mặt đầy những mảng sẹo.

như Trình Bình , mí mắt ông dường như cũng cháy mất, chỉ còn một lớp mỏng. Môi cũng còn hình dạng, chỉ một đường chỉ. Thậm chí chân ông cũng tàn tật, lúc khập khiễng.

Trên mặt Tống Hòa lộ vẻ khác thường, Uông Tiểu Tình gặp ông chú nhiều , cũng dọa sợ.

“Dô, đang yên đang lành nhà hai đến? Còn là Tiểu Tình! Ái chà ơi, Tiểu Tình tự nhiên chạy đến chỗ , nhà cháu món gì ngon, cháu bảo cháu mang đến cho đấy phỏng?”

Uông Tiểu Tình cạn lời, “Ông chú, nhà cháu nghèo lắm, chúng cháu việc tìm ông.”

Tống Hòa : “ , việc nhờ ông.”

Cô tiếp lời : “Chào ông Giang, cháu là giáo viên nhà trẻ công xã Hà Tây Tống Hòa, chuyện nhờ ông, bây giờ ông thời gian , chúng thể xuống thương lượng một chút ?”

Giang Bao Thụ ngẩn , đó gật đầu.

Ông run rẩy chỉ cái ghế đẩu gốc cây đa: “Ngồi đó .”

Uông Tiểu Tình thực sự nổi nữa, lén hạ thấp giọng với Tống Hòa: “Đừng ông như , thể ông còn khỏe mạnh lắm!”

Chắc chắn là sợ chuyện tìm ông , nên vẻ bệnh tật yếu ớt .

Ông chú của cô là giả vờ nhất, suýt chút nữa lừa cả công an.

Rõ ràng là ông trộm gà nhà , còn cứ ngụy biện là con gà mổ ruộng rau nhà ông , là ăn cơm nhà ông mà lớn, cho nên ông g.i.ế.c thì g.i.ế.c cũng chẳng vấn đề gì.

Giang Bao Thụ mí mắt cũng nhấc lên nổi, hai con mắt lóe tinh quang Uông Tiểu Tình: “Cái con bé , thể trưởng bối như , đừng tưởng mắt hoa tai điếc, tai thính lắm đấy!”

Uông Tiểu Tình nghẹn họng: “Ông chú chân ông thế , chuyện gì đuổi đ.á.n.h ?”

“Sao đ.á.n.h , hôm qua lên núi bắt thỏ ngã đấy.” Trên mặt ông biểu cảm gì, nhưng Tống Hòa hai cứ thế sự tiếc nuối trong ánh mắt ông .

Quả nhiên, giây tiếp theo ông : “Tiếc là con thỏ đó đuổi kịp, ông chú của cháu ba tháng ăn thịt , cháu năm xưa là lớn lên đấy, hồi nhỏ nó bắt nạt còn đ.á.n.h tết hoa cho nó……”

“Từ từ từ từ!” Uông Tiểu Tình lập tức : “Có thịt, ông chú việc ông thịt.”

Tống Hòa cũng , căn bản tâm hồn yếu đuối, cũng coi trọng sĩ diện.

Thế là cô yên tâm chuyện diễn tập phòng hỏa một , đồng thời mời ông tham gia buổi diễn tập phòng hỏa của nhà trẻ.

Chuyện khiến Giang Bao Thụ chấn động, hồi lâu ông mới hỏi: “Cô cái gì?”

Tống Hòa: “Chính là ông miêu tả sơ qua với bọn trẻ một chút……”

“Không ! Cô gái, cô bao nhiêu thịt?”

Tống Hòa: “Một cân thịt, nhưng là chân giò heo.”

“Sau đó thì , bao nhiêu rượu?”

 

 

Loading...