Thập Niên 60: Xuyên Thành Chị Cả, Nuôi Dạy Đàn Em - Chương 162

Cập nhật lúc: 2026-04-16 22:26:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tục ngữ hiểu con ai bằng , Quế Hoa thẩm thể trong lòng con trai đang nghĩ cái gì. Lúc tim cũng hoảng , quyết ý đối với Cẩu Oa T.ử một chút, cũng để bà cái danh tiếng !

Nhớ tới việc , thúc giục Cẩu Oa Tử: “Nhanh nhanh, mau ch.óng mở xem.”

Người xung quanh càng tụ tập càng đông, ngay cả Tống Ninh Ngọc cũng tiếng chạy tới.

Tống Hòa từ từ di chuyển vòng ngoài, giao lưu với cô cô một lát.

Một lát , bên trong bùng nổ một tiếng “Oa”!

“Đây là sách ? Cẩu Oa T.ử thế mà sách !”

“Dô, đây là cái gì, chi, chi phiếu! 42! Trời ơi, là 42!”

“Đừng nữa, đừng nữa!”

Vương Quế Hoa sắc mặt ửng hồng, lỗ tai ong ong, phất tay đuổi .

Giây tiếp theo, kéo Cẩu Oa T.ử trong nhà: “Tiểu Hòa, Tiểu Hòa cháu đây!”

Tống Hòa : “Cháu , còn việc , xong còn vội về công xã!”

Nói , để cô cô ở ghế xe cô, cưỡi xe đạp về phía nhà Lý đội trưởng.

Cô đột nhiên đầu hét lớn: “Quế Hoa thẩm, Cẩu Oa T.ử tiền đồ , bảo em cho thím một bài “Người Mẹ Của ”! Truyền mấy chục trăm năm, để đời đời đều tên của thím!”

Vương Quế Hoa thấy lời lảo đảo một cái, suýt chút nữa ngã sấp mặt!

“Ha ha ha ha ha!”

Đám vây xem bùng nổ một trận .

Cẩu Oa T.ử nín mỉm .

Hai bên đường nhỏ ở nông thôn là những mảnh ruộng và nhà nông nối liền , thỉnh thoảng thể thấy gà vịt kiếm ăn đường.

Hai năm nay Lý Gia Thôn đổi lớn, trong thôn còn chỉ nhà Lý đội trưởng là nhà ngói xanh rộng lớn nữa. Từ nhà Quế Hoa thẩm một mạch tới đây, Tống Hòa thấy ba bốn ngôi nhà kiểu , một ngôi nhà diện tích thậm chí còn lớn hơn nhà Lý đội trưởng.

Tống Ninh Ngọc thấy cháu gái trở về vui vẻ, bà hưng phấn hỏi: “Tiểu Hòa, cháu về chuyện gì?”

Tống Hòa dừng xe vững vàng ở cửa nhà đội trưởng, xuống xe : “Cháu tìm mấy vị giáo sư trồng khoai lang trong thôn chúng , việc tìm hiểu với bọn họ.”

Tống Ninh Ngọc Tống Hòa việc chính sự, vội vàng chỉ về phía bờ sông xa xa: “Bọn họ chạy đằng . Cháu đến đúng là khéo, mấy hôm mấy ngày nữa bọn họ , cháu việc thì mau ch.óng hỏi.”

“Thật ạ!”

Tống Hòa cuống lên, nhét một cân sườn trong giỏ sắt tay cô cô, đó đạp xe đạp chạy vèo mất.

“Ấy!”

“Cái gì thế ? Thịt ! Đưa cho cô gì, tự mang về mà ăn!”

Tống Ninh Ngọc chạy theo lưng cô gọi ầm ĩ, đuổi theo một đoạn đường dài, đợi đến khi thấy bóng dáng Tống Hòa mới dừng , mặt đầy vẻ bất đắc dĩ.

“Cái con bé !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-162.html.]

Có bác gái ở cửa nhà phơi tóc thấy liền : “Có thịt còn ăn, đó là cháu gái cô hiếu kính cô, còn đuổi theo trả về?”

Tống Ninh Ngọc đến mức nếp nhăn nơi khóe mắt đều hiện , lắc đầu xoay về nhà: “Chúng già đầu còn ăn thịt thà gì, nhà Tiểu Hòa trẻ con nhiều, bản con bé kiếm tiền cũng khó, hổ mà lấy thịt của chúng nó chứ.”

Vừa chuyện trong lòng nghĩ, ngày mai bảo Cường T.ử lên núi tìm ít nấm dại đưa cho Tiểu Hòa.

Cũng , Tiểu Hòa thật đúng là thích cái món , cái gì mà nấm dại còn ngon hơn thịt! Haizz, dù bà cũng hiểu.

Còn sữa dê, dê của công xã sữa nữa, nhưng của Lý Gia Thôn bọn họ a.

Tống Ninh Ngọc tính toán mỗi ngày đổi ít sữa dê, đó nhờ Lý bát thúc thuận tiện mang cho Tiểu Hòa.

Sữa dê thật sự bổ , hai hôm qua công xã thăm Đại Oa ba đứa nhỏ vài , lớn lên gọi là tráng kiện!

Tống Ninh Ngọc rảo bước về nhà, để thịt trong bếp, tiếp đó bốc một nắm hạt dưa lớn, vội vàng chạy đến nhà Vương Quế Hoa xem náo nhiệt.

Bên , Tống Hòa đạp xe ánh mặt trời đến mức mồ hôi chảy ròng ròng, lúc mới đến nơi đám việc.

Đất bên bờ sông khai khẩn vài mẫu, trong đất trồng đầy khoai lang, trong đất bùn cắm những tấm biển nhỏ chữ.

Đám hai năm tới , một năm ở đây ba bốn tháng. Nói là lai tạo cái gì, thí nghiệm cái gì. Nhìn dáng vẻ , hiện giờ là đến giai đoạn kết thúc.

Người nhiều, tổng cộng chỉ tám , bình thường ở trong lễ đường. Bên bờ sông cũng dựng hai căn nhà gỗ, ban ngày bọn họ nghỉ ngơi thì trong nhà gỗ nghỉ ngơi.

Tống Hòa là quen bọn họ, một nhà trẻ mở tiết thực vật, cô mời Trịnh giáo sư.

Lúc cô từ xa thấy Trịnh giáo sư trong ruộng, tay cầm một cuốn sổ, cũng đang cái gì.

“Trịnh giáo sư!”

Tống Hòa từ xa gọi.

Trịnh giáo sư thấy tiếng đầu , đeo kính lên một lát: “Đồng chí Tống!”

Tống Hòa dừng xe bên đường, : “Trịnh giáo sư dạo thế nào, chuyện đều thuận lợi chứ ạ?”

Trịnh giáo sư là một ông lão tóc bạc trắng, mặc một chiếc áo ngắn tay màu trắng, khoác một chiếc áo gile kẻ sọc mỏng.

Ông gật đầu: “Đều đều , ngày chúng về .”

Nói trong lòng còn chút cảm khái, cái Lý Gia Thôn cứ như Đào Nguyên , cảnh khí . Nếu thể, bọn họ thật đúng là rời .

Trên mặt Tống Hòa cũng lộ vẻ nỡ, thở dài, ngay đó : “Trịnh giáo sư, cháu việc tới hỏi ngài, ngài lúc thời gian ạ?”

“Có.” Trịnh giáo sư chỉ cái ghế bên cạnh, hiệu Tống Hòa xuống, “Có chuyện gì?”

Tống Hòa chuyện nấm tâm trúc, vắt hết óc phương pháp thấy từ đời , tò mò hỏi: “Ngài cảm thấy như khả thi ?”

Trịnh giáo sư xong sửng sốt: “Cháu trồng nấm tâm trúc nhân tạo?”

Tống Hòa trầm tư một lát, thăm dò : “Cháu cảm thấy cái cũng gọi là trồng nấm tâm trúc nhân tạo, chúng chỉ rắc bào t.ử trong rừng tre, giai đoạn khác can thiệp.” Nói một cái so sánh thích hợp lắm, thật cũng gần giống thụ tinh ống nghiệm.

 

 

Loading...