Tống Hòa sờ sờ b.í.m tóc cô bé: "Vậy thì ."
Hai b.í.m tóc của Tiểu Hoa nuôi đen nhánh bóng mượt, cô bé hiện giờ là một thiếu nữ mười ba tuổi. Duyên dáng yêu kiều mày thanh mục tú, khuôn mặt còn tròn tròn, đôi mắt đen láy, là cô gái phù hợp với thẩm mỹ hiện tại nhất.
Trịnh nãi nãi dạy dỗ cô bé , mấy năm giúp Tiểu Hoa đổi tên, đổi "Lý Tiểu Hoa" thành "Lý Vi". Thím Tú Trân chuyện liền ép trong thôn gọi cái tên "Tiểu Hoa" nữa, mà gọi là "Tiểu Vi".
Theo lời thím Tú Trân , Tiểu Vi nhà bà văn công đoàn lính, thể còn giữ cái "tên quê mùa" Tiểu Hoa ? Sau Tiểu Vi một chút lịch sử đen tối cũng !
Có điều Tống Hòa gọi quen , thường xuyên buột miệng gọi tên cũ, bản Tiểu Hoa cũng chẳng hề chê bai cái tên "Tiểu Hoa", thậm chí còn khá thích, chỉ một cứ gọi "Tiểu Hoa" là .
Tống Hòa nghĩ một chút, tò mò hỏi: "Tiểu Hoa lên cấp hai ? Học cấp hai ở trường nào thế?"
Tiểu Hoa đến chuyện chút vui vẻ: "Ở trường trung học Đường Sắt ạ."
Tống Hòa kinh ngạc, lòng hỏi thêm chút nữa, phát hiện bọn trẻ sân khấu đang hát đến đoạn hợp xướng cuối cùng.
Cô lập tức tập trung chú ý lắng , Tiểu Hoa bên cạnh dường như còn nghiêm túc hơn cả cô.
Tiểu Hoa đắm chìm trong tiếng hát, nhớ hợp xướng đó ở nhà trẻ năm xưa.
Hình như cũng ở độ tuổi , mùa , nhưng chớp mắt một cái, lên cấp hai.
Hợp xướng kết thúc, đài lập tức truyền đến tiếng vỗ tay, nhiệt liệt hơn mấy nhiều. Mấy giáo viên Tống Hòa vỗ tay đến sưng cả lên, lập tức chạy lên , dẫn bọn trẻ xuống cầu thang.
Còn rời khỏi sân bãi, mấy đứa trẻ kìm hỏi: "Cô Tiểu Hòa, nãy bọn em hát thế nào? Có , vòng sắt bao giờ thì đưa cho bọn em thế!"
Tống Hòa che chở bọn trẻ đến chỗ râm mát: "Chúng về , vòng sắt sớm muộn gì cũng , nhường đường cho đội ngũ tiếp theo ."
Bọn trẻ con tâm tâm niệm niệm chính là vòng sắt, khi nhận lời khẳng định của Tống Hòa liền thỏa mãn, ngoan ngoãn mặt đất.
Hợp xướng diễn vô cùng nhanh, Tống Hòa ước chừng mới qua nửa tiếng, bọn họ hát xong .
Mười hai đội ngũ hát xong, ước chừng cũng chỉ một tiếng rưỡi, cộng thêm mấy chuyện lặt vặt, ví dụ như trao giải chẳng hạn, e là hai tiếng đồng hồ là thể thành.
Quả nhiên là theo quy trình, e là lãnh đạo tổ chức hoạt động cũng lãng phí nhiều thời gian.
Tống Hòa cảm thấy tiếp theo chẳng gì đáng xem, kéo Tiểu Hoa sang một bên chuyện riêng.
Cô tiếp tục chủ đề: "Trường Đường Sắt là trường trung học , lên cấp ba mỗi ngày còn nhiều hơn các trường trung học khác."
Tiểu Hoa vui vẻ để lộ hai lúm đồng tiền: "Bà nội cũng như , bà bảo đừng vội lính. Bây giờ nhiều đoàn văn nghệ cắt giảm biên chế quy mô lớn, nhưng quá hai năm, chắc chắn tuyển , nếu sẽ tre già măng mọc kịp."
Tống Hòa gật đầu, lời cũng đúng.
Do ảnh hưởng của cuộc vận động , nhiều trong đoàn văn nghệ chuyển nghề, nhưng đợi đến năm 69 và năm 70, sẽ tuyển sinh quy mô lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-169.html.]
Đợi đến lúc đó, những cô gái học cấp hai như Tiểu Hoa sẽ ưu thế, bằng cấp thứ luôn là càng cao càng .
Tống Hòa hỏi: "Vậy Trịnh nãi nãi để em đơn vị nào ?"
Tiểu Hoa lắc đầu: "Bà nội sẽ giúp em xem thêm, cũng sẽ thư nhờ hỏi giúp em, bây giờ vẫn thể xác định."
Biểu cảm của Tống Hòa lập tức chút phức tạp. Đứa nhỏ ngốc, đoán chừng là Trịnh nãi nãi đưa em đoàn văn công của đại quân khu đấy!
Hiện tại đoàn văn công của các đơn vị cũng khác , chia nghiệp dư và chuyên nghiệp. Thậm chí đoàn văn công của mỗi tỉnh cũng khác , tỉnh điều kiện hơn, tỉnh thì yếu hơn một chút.
Ví dụ như đoàn văn công của các đại quân khu, các binh chủng... tính là một bậc.
Mà tỉnh quân khu, quân phân khu... tính là một bậc.
Trịnh nãi nãi nếu đưa Tiểu Hoa tỉnh quân khu hoặc quân phân khu, thì vô cùng dễ dàng. Bà quan hệ rộng, cộng thêm năng lực bản Tiểu Hoa mạnh, chỉ cần đợi đến thời gian, đơn vị đến tuyển, thì thể thuận lợi tiến .
Trịnh nãi nãi đến nay vẫn đang bôn ba lo liệu vì chuyện , chắc chắn là đưa Tiểu Hoa đoàn văn công của đại quân khu.
Cô gái ở thôn quê nhỏ đoàn văn công lớn ở những nơi như Thủ đô, e là dễ dàng, chỉ riêng việc tư cách tham gia tuyển sinh mục treo .
Tống Hòa thật lòng cảm thấy may mắn cho Tiểu Hoa, may mắn một Trịnh nãi nãi hy sinh vô tư vì cô bé.
Bắt đầu từ khi lên tiểu học, cô bé ở nhà Trịnh nãi nãi, lương thực thím Tú Trân đưa chắc chắn đủ chi tiêu hàng tuần của Tiểu Hoa.
Chỉ thịt khuôn mặt tròn trịa của Tiểu Hoa, là mấy cân lương thực mỗi tuần thể ăn .
Đoán chừng Tiểu Hoa ngày thường thịt trứng thiếu, lúc mới thể nuôi cơ thể khỏe mạnh như .
Cơ duyên của đời chuyện , đúng là kỳ lạ.
Tiểu Hoa của nhiều năm , ngờ cô bé sẽ gặp Trịnh nãi nãi. Tiểu Hoa của hiện tại e là cũng ngờ, cô bé lẽ sẽ sân khấu lớn của đại quân khu, tiến đoàn ca múa đỉnh cấp.
Trong lòng Tống Hòa thở dài đầy cảm khái, ngược xem xem Tiểu Hoa thể đến bước nào.
Người vây xem xung quanh dần dần ít , đại hợp xướng cũng từ từ đến hồi kết.
Tống Hòa xem quen hợp xướng của đời , cảm thấy hôm nay chút nhàm chán.
những khác cảm thấy như , mấy Trình Bình xem vô cùng nhập tâm, ngay cả các bạn nhỏ cũng dậy kiễng chân ngóng .
Cuối cùng, đội ngũ cuối cùng cũng hát xong, tinh thần Tống Hòa chấn động, lập tức dậy về phía lãnh đạo ở xa xa.
Khoảng chừng hơn mười phút, ghế lãnh đạo một dậy, trái , đó vội vã về phía Tống Hòa bọn họ.