Nói , cô kéo tay Tống Hòa ấn lên n.g.ự.c .
Tống Hòa vội vàng tránh , cạn lời : "Đương nhiên đập ngừng, tim cô nếu đập thì còn thể thống gì."
Nói đỡ đứa trẻ một chút, cô là dọa nhẹ thật, đường còn lâng lâng, Tống Hòa sợ cô cẩn thận mơ màng ngã xuống đất.
Ngoại trừ Tiểu Sài , hai nam sinh khác cũng giống như đang mơ, lúc thấy mặt trời đều cảm thấy mặt trời là ảo. Giẫm mặt đất cứng rắn, giống như giẫm trong mây.
Tống Hòa đỡ trán, cam chịu tìm qua đường xung quanh hỏi đường đến nhà khách. Đợi đến nhà khách, cô lấy giấy chứng nhận , tìm lễ tân sắp xếp phòng.
Ba bộ hành trình theo Tống Hòa, Tống Hòa cảm thấy lúc cô cho dù đưa bọn họ xuống sông, bọn họ đều phản ứng .
"Ôi chao mệt xỉu, các mau ngủ mười mấy phút định thần , đến giờ gọi các ."
Nói , Tống Hòa mở cửa ngoài.
Cô định tìm chỗ rửa mặt, cho tỉnh táo.
Thành phố Nguyên Dương là một thành phố phát triển khá . Dân thành phố đông, nhà máy nhiều, gần tỉnh lỵ, là nơi giao của hai tuyến đường sắt, môi trường địa lý ưu việt khiến sự phát triển của thành phố Nguyên Dương kéo giãn cách với các thành phố xung quanh.
Tống Hòa bên cửa sổ nhà khách, xuyên qua cửa sổ tầng hai ngoài, mà còn thể nhà cao tầng chắn tầm .
Thành phố Nguyên Dương nhiều nhà lầu ba tầng, đường phố bước chân vội vã, còn nhiều xe đạp, trang phục hơn nhiều so với dân huyện Bình Hòa.
Cô uống mấy ngụm nước, giường nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nửa tiếng đồng hồ đến, Tống Hòa đúng giờ tỉnh , khi lay Tiểu Sài tỉnh lay Trần Khoa và Tiểu Lý phòng bên cạnh tỉnh.
Ngủ một giấc ba đều định thần , lúc mới tỉnh ngơ ngác một lúc, rửa mặt bằng nước lạnh xong tinh thần lập tức phấn chấn.
Tống Hòa thấy Trần Khoa vội vàng lấy cuốn sổ xem ngừng, cô mới yên tâm.
Nên vực dậy tinh thần như , nếu chuyện đàm phán với nhà máy rượu chẳng từ Trần Khoa biến thành cô trận .
Một nhóm chỉnh trang bản một chút, lúc mười một giờ khỏi cửa.
Trên đường, Trần Khoa : "Trước đó hẹn thời gian với của nhà máy rượu , phụ trách của bọn họ gần đây bận, là chỉ buổi trưa mới thể bớt chút thời gian. Cho nên chúng cũng thể lỡ của ông quá lâu, tránh cho cách nào ăn cơm."
Mấy Tống Hòa gật đầu.
Trần Khoa : "Người phụ trách thu mua của nhà máy rượu họ Vương, chủ nhiệm Vương năm nay 40 tuổi, là bản địa thành phố Nguyên Dương. tìm hiểu qua, phúc lợi ngày lễ tết của nhà máy rượu, ví dụ như táo, còn dầu mè, đều là do ông thu mua về."
Nói , mấy rẽ một cái, trong một con ngõ nhỏ.
Tống Hòa đó tìm hiểu qua với lễ tân nhà khách, vẽ một chút lộ trình đến nhà máy rượu. Bác gái lễ tân với Tống Hòa đây là một con đường nhỏ, xuyên qua con ngõ nhỏ lộ trình sẽ rút ngắn nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-193.html.]
Trong ngõ nhỏ thỉnh thoảng vài lướt qua vai bọn họ, trong sân hai bên ngõ thường xuyên truyền đến tiếng lớn chuyện, còn tiếng trẻ con ầm ĩ.
Không là nhà nào trồng một cây hoa đào khổng lồ, cành cây đào vươn ngoài ngõ, từng đóa hoa đào nở rộ.
Bài tập Trần Khoa diện, thậm chí tính cách của vị chủ nhiệm Vương đều ngóng .
Anh thấp giọng: "Tính tình chủ nhiệm Vương tệ, nhưng ông ở vị trí nhiều năm, phúc lợi hàng năm đều thể khiến nhân viên trong nhà máy hài lòng, xử sự thể là vô cùng lợi hại."
Ý ngoài lời chính là chắc chắn khéo đưa đẩy.
Trần Khoa chút lo lắng : " vốn liếng trong nhà máy hạn. Giống như nhà máy lớn như nhà máy rượu , nếu vật tư đặc biệt, thì sẽ bọn họ đích thu mua, mà là chúng tới cửa tự tiến cử.
Tháng ba tháng tư hàng năm chính là kỳ thu mua, trong hai tháng sẽ quyết định vật tư phúc lợi một năm tiếp theo, cho nên chắc chắn chỉ chúng tới cửa, cạnh tranh e là lớn."
Biểu cảm Tống Hòa từ từ nghiêm trọng.
Bọn họ là mở một cái lỗ hổng ở chỗ nhà máy rượu , nếu đàm phán thành công mối ăn nhà máy rượu , thì tiếp theo bọn họ sẽ nhà máy đồ hộp và nhà máy t.h.u.ố.c thử xem.
Chỉ trải rộng lượng tiêu thụ ở các nhà máy , đ.á.n.h chút danh tiếng, mới thể đàm phán ăn với cửa hàng bách hóa và cửa hàng Hữu Nghị.
Tống Hòa tò mò hỏi: "Vậy Trần Khoa ngoại trừ chúng , còn những ai, bọn họ đều là tiếp thị cái gì ?"
Trần Khoa lắc đầu: " chỉ một nhà máy kẹo, những cái khác còn những ai thì ."
Một nhóm hẹn mà cùng thở dài, im lặng lên tiếng về phía nhà máy rượu.
Bọn họ vội vội vàng vàng, cuối cùng mười hai giờ đến nhà máy rượu.
Diện tích chiếm đất của nhà máy rượu tính là nhỏ, kiến trúc bên ngoài, là vốn liếng nhà máy rượu vô cùng hùng hậu.
Tống Hòa đưa thư giới thiệu cho bảo vệ, khi đăng ký ở phòng bảo vệ xong liền trong phòng bảo vệ chờ.
Lúc đến buổi trưa, chỗ bảo vệ ít đến đưa cơm. Trên hộp cơm đều tên nhận cơm, ông bác bảo vệ chu đáo xếp hộp cơm ngay ngắn, như thể khiến nóng tản chậm hơn một chút.
Trần Khoa là giao tiếp, bắt chuyện với ông bác .
Tống Hòa dựng tai lên , trong nhà máy ai nắm rõ chuyện nhà máy như lòng bàn tay, chắc chắn là ông bác trông cửa.
Đủ loại chuyện bát quái ông e là còn nhiều hơn cả xưởng trưởng.
Trần Khoa liền hỏi: "Bác trai, nhà máy chúng nhiều đều là nhà đưa cơm đến, tại nhà ăn ăn?"
Ông bác ánh mắt nhẹ nhàng một cái, thầm nghĩ ai là "chúng " với chứ.