Trong lòng Tống Hòa rối rắm vô cùng, cầm b.út cuốn sổ nửa tiếng đồng hồ, giấy vẫn là một mảng trắng tinh.
Tiểu Sài chui trong chăn, đều thả lỏng, thoải mái phát một tiếng thở dài: "Haizz, nghĩ thì đừng nghĩ nữa. Ngủ một giấc, cảm hứng đến chứ."
Tống Hòa gật đầu: "Cũng !"
Cô gấp sổ , đặt giấy b.út bên gối, đó "tách" một tiếng tắt đèn ngủ.
"Ngủ , mai còn dậy sớm bắt xe đấy."
Trước khi ngủ Tống Hòa cạn lời một trận, cái Tiểu Lý mua vé tàu hỏa lúc hơn sáu giờ.
Tức c.h.ế.t cô mất thôi!
Sáng sớm, khi sương mù còn giăng lối, nhóm Tống Hòa thức dậy bắt tàu hỏa.
So với lúc đến, hành lý trở về của bọn họ nhiều hơn nhiều.
Vật chất ở thành phố Nguyên Dương phong phú hơn, gần nhà khách là hợp tác xã mua bán, cho nên mấy Tống Hòa lúc rảnh rỗi thỉnh thoảng sẽ dạo hợp tác xã mua bán.
Túi tiền của bọn họ quả thực rủng rỉnh, khi đến thành phố Nguyên Dương, mỗi đều đổi ít phiếu. Tiểu Lý và Tiểu Sài càng gánh vác trọng trách mua hộ cho nhà và họ hàng.
Khó khăn lắm mới cơ hội mua sắm thỏa thích, Tống Hòa đương nhiên cũng mua ít đồ.
Đầu tiên là Pehchaolin, hợp tác xã mua bán huyện Bình Hòa chỉ thỉnh thoảng mới cướp Pehchaolin, hộp cô may mắn mua đó dùng hết từ lâu . Nay thấy hợp tác xã mua bán thành phố Nguyên Dương bày đầy Pehchaolin, Tống Hòa nhịn , một mua bốn hộp.
Tiểu Muội dùng kem dưỡng da hoang phí, Tống Hòa quả thực dám , một cái là tim đau nhói.
Nói thật, con bé xúc từng thìa từng thìa Pehchaolin, Tống Hòa cảm thấy tim còn đau hơn hồi phát hiện cô lấy SK2 của cô kem dưỡng da tay!
Tiếp theo là mua ít thịt. Không chỉ thịt lợn, còn thịt bò thịt dê.
Cái là cô tránh mấy Tiểu Sài mua, mỗi ngày sáng sớm dậy sớm, cầm phiếu thịt xếp hàng, thành công mua ít thịt. Ngay cả xương và nội tạng cần phiếu cũng mua ít.
Hơn nữa còn tiện đường mua nhiều loại rau nhà trồng, cùng với mấy cân bột mì trắng và gạo tẻ.
Những thịt rau lương thực Tống Hòa đều bỏ hết gian, đợi tìm cơ hội lấy .
Cuối cùng chính là sữa bột .
Cô mua sữa bột trong cửa hàng bách hóa!
Đây là điều khiến Tống Hòa ngạc nhiên vui mừng nhất. Hợp tác xã mua bán huyện Bình Hòa nhiều nhất chỉ thể mua tinh chất mạch nha, nhưng tinh chất mạch nha về mùi vị và dinh dưỡng rốt cuộc vẫn khác với sữa bột, cho nên Tống Hòa thèm sữa bột thực sự thèm lâu . Có hai túi sữa bột , cần dùng kẹo sữa nấu sữa nữa.
Còn các loại bánh quy, quẩy thừng và kẹo cô cũng mua ít, thậm chí còn mua kẹo sữa vị sô cô la và vị bơ.
Tống Hòa thể tưởng tượng khi cô về ba đứa nhỏ sẽ vui mừng thế nào, e là sẽ vui đến mức xoay vòng vòng tại chỗ.
cô mua vẫn tính là mạnh tay, mạnh tay là Tiểu Sài.
Tiểu Sài mua một chiếc đồng hồ đeo tay, tiền lương mấy năm trời đều đổi thành một chiếc đồng hồ!
Về nhà e là cô sẽ cô lải nhải đến c.h.ế.t.
Ngoài đồ tự mua, hôm qua cả nhà chú Điền còn tặng nhiều đồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-206.html.]
Bọn họ tay vô cùng hào phóng, là vải vóc là bánh bông lan, trong vải vóc thậm chí còn nhét nhiều phiếu.
Cái thật là... bọn họ xong đều trả .
Mấy cứ thế mang theo một đống đồ bước lên tàu hỏa.
Hơi nước bầu trời tàu hỏa giống như váy cưới trắng của cô dâu, theo sự chuyển động của tàu hỏa, nước cũng bay lượn.
Ngoài cửa sổ là đào hồng liễu lục, ráng chiều nơi chân trời rực rỡ sắc màu. Một vầng thái dương đỏ rực từ từ mọc lên từ phía Đông, khoảnh khắc ánh mặt trời rải xuống nhân gian, bọn họ nữa đặt chân lên mảnh đất huyện Bình Hòa.
Công xã Hà Tây.
Đại Oa sáng nay chui khỏi chăn, một thoáng ngẩn ngơ.
Hôm nay là cuối tuần, bé ngủ muộn hơn ngày thường một chút, dụi dụi mắt mặc quần áo cửa.
Nhìn thấy cửa phòng đối diện khóa c.h.ặ.t, trong loa truyền cũng giọng quen thuộc, Đại Oa mếu máo, cúi đầu quệt nước mắt.
Ngày đầu tiên chị , Tiểu Muội và Mễ Bảo .
Hai đứa dậy sớm thấy chị, đột nhiên òa một tiếng lớn.
bé thể , chị bé là cả.
Đại Oa chỉ thể lén lau nước mắt buổi sáng sớm , lúc nấu cơm sáng. Nấu xong bậc cửa sân, mắt con đường quanh co bên ngoài công xã.
Sau khi hấp trứng, Đại Oa bẻ ngón tay đếm đếm, hôm nay là ngày thứ tư thấy chị.
Chị chị đại khái bốn đến năm ngày, thì còn một ngày nữa, là thể gặp chị ?
Đại Oa lập tức tỉnh táo hẳn lên, rán mấy cái bánh hành, hứng chí bừng bừng bưng bữa sáng về nhà.
"Mau dậy , hôm nay bánh hành, dậy nữa bánh hành nguội mất, nguội ăn ngon ."
Cậu bé phòng lay Mễ Bảo dậy, gõ cửa phòng Tiểu Muội.
Tiểu Muội ngáp một cái đầy tú khí, lúc bàn ăn vẫn tỉnh táo lắm, dường như mí mắt nặng ngàn cân, khó mở .
Đại Oa nghiêm túc dạy dỗ cô bé: "Tiểu Muội em thức đêm, chị thức đêm cho sức khỏe. Quan trọng nhất là đèn pin tốn pin nhanh, bài tập gì mà thể để ban ngày chứ."
Tiểu Muội chống khuôn mặt nhỏ, nhướng mi mắt Đại Oa một cái, cơn gắt ngủ vẫn còn nên cô bé chuyện.
Hiểu cái gì chứ, cảm hứng đến mà nắm bắt, ngủ một giấc là mất ngay.
Bữa sáng bọn họ ăn buổi sáng còn hơn nhiều so với mấy Tống Hòa.
Không chỉ bánh hành và trứng hấp, Đại Oa còn lấy món sốt thịt bò bé trân quý.
Tiểu Muội và Mễ Bảo thấy bé lấy sốt thịt bò , mắt đều sáng lên, nhanh ch.óng đẩy bát của đến mặt Đại Oa.
Đại Oa cẩn thận lau khô vệt nước thìa: "Sốt thịt bò mỗi chỉ múc một thìa thôi nhé, cũng chị mua ở , ngon lắm, chỉ là ít quá."