Bên , trong phòng Lục Thanh Hoài.
Anh lấy thư từ trong phong bì , thần quán chú chằm chằm tờ giấy. Khoảng ba bốn phút , mặt Lục Thanh Hoài lộ chút vẻ nhẹ nhõm.
Cửa kẽo kẹt một tiếng, Du Hứa đẩy cửa bước .
Lục Thanh Hoài vội vàng dậy : "Thầy, thầy vẫn ngủ trưa?"
Du Hứa xua xua tay: "Buổi trưa ăn nhiều, thầy lát nữa mới ngủ."
Nói ông kéo cái ghế xuống, chỉ bức thư : "Kết quả tính toán đúng ?"
Lục Thanh Hoài gật đầu, sắc mặt tuy bình tĩnh, nhưng tay cầm giấy thư run, thể thấy đang kìm nén sự kích động.
Trên mặt Du Hứa cũng lộ nụ , ông thật sự mừng cho Tiểu Hoài.
Tiểu Hoài trời sinh nên ở trong phòng thí nghiệm, ở trong trường đại học cũng theo ông, mà là theo lão Phương nghiên cứu.
Bởi vì chuyện hạ phóng, Tiểu Hoài ngay cả đề tài một nửa cũng bỏ xuống, theo ông cùng đến nơi .
Trong lòng Du Hứa thật sự áy náy, thời gian hạ phóng định, ngộ nhỡ năm năm, mười năm, hoặc là hai mươi năm đều về thì ?
Ông tuổi tác lớn, tương lai một cái là thấy đáy, ở nơi cũng .
Tiểu Hoài giống , còn trẻ như thế, tương lai thể cùng ông lãng phí ở nơi .
Hốc mắt Du Hứa đỏ, ông kìm lau khóe mắt: "Em nếu đồng ý, thầy giúp em tìm lão Yến. Em đừng thấy ông lúc co ro ở đây, nhưng báo chí ông ít xem, quan hệ bên cũng ít. Nếu ông đồng ý, lúc liền thể điều đến xưởng trong thành phố. Đợi thêm một hai năm nữa, là thể vận động về thủ đô."
Chỉ là hai năm nay quá loạn, khi về lẽ càng phiền phức. Còn bằng ở đây , đợi ngày nào cục diện định, về.
"Hơn nữa," Du Hứa thở dài , "Hơn nữa Tiểu Hoài em đừng lo lắng thầy với cô giáo Tiền của em, cái hóa thạch chút lai lịch, ước chừng là một giống mới. Về phương diện trong nước chỉ cô giáo Tiền của em, bọn họ cho dù vui nữa, cũng bịt mũi mời cô giáo Tiền của em nghiên cứu."
Tuy vẫn thể về, nhưng đãi ngộ chắc chắn sẽ hơn một chút.
Quan trọng nhất là, nơi khai quật ngay tại công xã Hà Tây.
Có một ngăn cản cho lão Tiền nghiên cứu, e rằng đều lý do gì.
Mấy ngày trôi qua , Du Hứa vẫn đang cảm thán cái hóa thạch đến thật đúng lúc a.
Nào ngờ Lục Thanh Hoài lắc đầu: "Bây giờ vẫn ."
Du Hứa hiểu, nhíu mày : "Tại , chẳng lẽ em còn ..."
Ông đột nhiên khựng , cái sọt tre lớn đựng đầy giấy nháp bên cạnh bàn sách, thở dài thườn thượt: "Haizz, cái tính của em chính là quá bướng quá cứng đầu, tính đến bước dễ dàng , nếu công bố ngoài, thì về chắc chắn vấn đề gì, dù bản em chính là tự nguyện xuống đây."
Lục Thanh Hoài , an ủi : "Người khác đều thầy bướng bỉnh cứng đầu, em đây là giống thầy ? Hơn nữa chú Yến bọn họ về lúc hỗn loạn , em cũng ."
Du Hứa nhịn nghiêm túc hai : "Em là thật sự về, là vì Tiểu Hòa về?"
Căn phòng chút yên tĩnh, giây tiếp theo Ong một cái, mặt Lục Thanh Hoài trong nháy mắt đỏ bừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-255.html.]
"Em em, em..."
Ánh mắt né tránh dám Du Hứa, giải thích nên giải thích thế nào.
Du Hứa khẽ: "Được thầy hiểu , cả hai đều . Chỉ là em hiểu, cơ hội khó . Bây giờ chú Yến của em ở đó đồng ý giúp đỡ, nhưng thế sự khó , ngộ nhỡ đó cũng gặp chuyện, em nếu công bố nữa thì khó đấy."
Lục Thanh Hoài gật đầu, những cái đều .
Du Hứa thấy trong lòng hiểu rõ, liền khuyên nữa, dậy rời về phòng ngủ trưa.
Lục Thanh Hoài ngủ , đè đè giấy nháp phế liệu sọt tre bên trái, từ trong sọt tre bên lấy một xấp giấy.
Giấy một mặt đầy chữ, dùng mặt còn . Nhìn núi xanh phía xa một lúc, bắt đầu vùi đầu tiếp tục tính toán đó.
Thu đông đến.
Tống Hòa nhàn rỗi hai ba tháng cũng sắp bắt đầu bận rộn.
Thư ký Giang ngày bước sang tháng Mười một đến công xã Hà Tây một chuyến, chuyện cơ sở đào tạo giáo viên mầm non với Tống Hòa.
Tống Hòa thể đồng ý ? Đương nhiên đồng ý!
Cô tò mò : "Xin hỏi một chút, vị trí cụ thể của nhà trẻ ở ?"
Thư ký Giang: "Ở phía đại viện Huyện ủy, chính là mảnh đất trống . Hiện tại địa điểm khởi công, dự kiến là tháng Tám năm sẽ thành bộ."
Tống Hòa khiếp sợ: "Tại lâu như ?"
Thư ký Giang : "Bởi vì nhà trẻ xây cùng với khu nhà gia thuộc, bắt buộc đợi khi khu nhà gia thuộc công, nhà trẻ mới bắt đầu xây dựng."
Nói chính xác hơn là xây ké khu nhà gia thuộc, như dự toán thể thấp hơn nhiều.
Tống Hòa hiểu rõ: "Vậy tức là , khả năng tháng Chín năm vẫn tuyển học sinh, cần đợi đến tháng Chín năm ?"
Thư ký Giang lắc đầu: "Cụ thể xem giáo trình, xem khi nào nó mới biên soạn xong."
Trong nước ai biên soạn qua, hiện tại đều là thầy bói xem voi.
Cục trưởng Đường giáo trình ngàn vạn thể vội, đây là trọng điểm của trọng điểm, biên soạn xong gửi thẩm định một hai, thẩm định thông qua mới thể sử dụng.
Tống Hòa đại khái hiểu , cho nên chuyện đề cập lâu như , thật mới khởi động.
Trước cô cũng lo lắng vô ích , bọn họ xong cái , chừng cũng sắp đến thời gian cải cách mở cửa.
Chậc, Tống Hòa cạn lời với cái hiệu suất của bọn họ, cô còn tưởng rằng lập tức thể huyện thành chứ, hóa còn đợi hơn một năm.
Thư ký Giang để cho cô một xấp tài liệu rời , đồng thời dặn dò Tống Hòa giữa mỗi tháng đến huyện họp hội thảo.