ăn sáng xong, tinh thần dần đ.á.n.h thức.
Tiểu Muội đặc biệt sắc mặt, cô bé cầu xin chị cũng vô dụng, cho nên dứt khoát ăn xong cơm là chuẩn chạy bộ.
Bởi vì em mà nán trong nhà thêm một lúc nữa, chừng cái bát đến lượt em rửa.
Ba đứa nhỏ khi lớn lên, luyện một bản lĩnh thế nào đùn đẩy việc nhà cho đối phương.
Trước khi chạy bộ, Tiểu Muội còn kéo cả Mễ Bảo theo.
Từ ngõ Hòe Hoa đến đường Thượng Cương, cách cũng gần.
Cho dù để Tống Hòa chạy, cả cả về cũng tốn nửa tiếng đồng hồ. Nếu bộ thì càng chậm, mất một tiếng về .
Tiểu Muội bình thường thích vận động, vận động mỗi ngày chính là mấy bước đường học đó.
Tống Hòa sớm ngứa mắt cô bé như , bắt của cô bé là bắt cô bé chạy bộ vận động.
Bên , Tiểu Muội khỏi cửa xong lững thững dạo.
Cô bé chịu chạy, cũng cho Mễ Bảo chạy.
Cô bé thậm chí túi trái nhét mấy bài toán, túi nhét một cái b.út, thỉnh thoảng lấy xem hai cái, thỉnh thoảng dừng bước xuống vài dòng con .
Có lúc nghĩ nhập tâm quá, còn sẽ "rầm" một tiếng, đ.â.m cột điện.
Đâm một cái, đầu óc tỉnh táo một cái.
Mễ Bảo đúng là phục : "Em xin chị đấy Tiểu Muội, nhanh lên , ở nhà đang hầm gà bao t.ử lợn đấy!"
Hai hôm cô ruột chỉ mang thịt đến, còn mang một nửa cái bao t.ử lợn đến. Chị bảo bao t.ử lợn ăn nhanh là hỏng mất, thế là gọi Đại Oa ngoài mua gà.
Chắc giờ , gà bao t.ử lợn hầm .
Theo kiểu của Tiểu Muội, bé chẳng cùng cô bé lượn lờ bên ngoài hai ba tiếng mới về nhà ?
Tiểu Muội dừng bước: "Chậc, Mễ Bảo gọi tớ là chị!"
Thật là, lớn thế , vẫn lớn nhỏ thế.
Chuyện cô bé hối hận nhất, chính là bắt Mễ Bảo gọi cô bé là chị từ nhỏ, dẫn đến trong nhà bốn , cứ như bé nhất .
Cô bé là chị đấy nhé!
Mễ Bảo nhẹ nhàng liếc cô bé một cái: "Em gọi chị là chị thì chị sẽ chạy lên ?"
Đối với chuyện bé bé nhất nhà, cũng là nỗi đau lớn trong lòng Mễ Bảo.
Dù ngoài chị cả , bé sẽ gọi Đại Oa là , gọi Tiểu Muội là chị .
Tiểu Muội lập tức động tác kéo khóa miệng: "Được tớ câm miệng, thích gọi gì thì gọi."
Nói xong cô bé vẫn lững thững , đoán chừng trong đầu bài toán nghĩ thông , mới bắt đầu chạy.
Đại Oa mồm mép ngọt xớt, lúc học cũng qua con đường , thường xuyên chào hỏi các ông các bà dọc đường, cho nên các ông các bà con đường đều nhận ba Đại Oa.
Cho nên khi khỏi ngõ Hòe Hoa, chạy một mạch, Tiểu Muội và Mễ Bảo gật đầu chào hỏi suốt dọc đường, mặt sắp cứng đờ .
"Ái chà, đấy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-307.html.]
Có một bà thím đang khâu quần áo ánh nắng ở cửa hỏi.
Tiểu Muội tâm cơ, Mễ Bảo .
Mễ Bảo tranh trả lời Tiểu Muội, : "Giang nãi nãi chào bà ạ, chúng cháu tìm bạn học."
Ở cái thời đại hiện nay, ít thiếu vận động.
Bạn mà thiếu vận động, kẻ ghen ăn tức ở thấy, một lá thư tố giác tố giác bạn đến nông trường lâm trường, cho bạn lao động.
Lời Tiểu Muội vốn định vội vàng nuốt bên miệng, đó cứng ngắc gật đầu.
"Tìm bạn học? Các cháu tìm bạn học thế?"
Lại một ông cụ hút t.h.u.ố.c lào hỏi.
Mễ Bảo: "Đến đường Thượng Cương ạ."
Ông cụ gật đầu: "Thế thì xa, chủ yếu là đường tắt phong tỏa , đợi con đường tắt đó sửa xong, các cháu tìm bạn học sẽ tiện hơn."
Đường Thượng Cương cách chỗ họ cũng chỉ mấy con phố, nhưng đường vòng đường lớn thì mất một lúc.
Ông cụ là tuốt trong vùng, đợi khi Mễ Bảo và Tiểu Muội , bắt đầu cùng các ông các bà bên cạnh bàn tán về gia đình mới chuyển đến đường Thượng Cương .
"Cái nhà lầu tây đó thật đấy, chậc chậc, bên trong bốn ở."
"Nghe là lính? thấy ông già đó khí thế lắm, hôm qua tìm lão Khổng đ.á.n.h cờ, ông già còn bên cạnh xem đấy."
"Lão Kỷ mà, nhớ ông , nhiều năm chạy , bao giờ nữa. Nghe ông đ.á.n.h trận quan to, cái nhà lầu tây ủy ban cách mạng dám tịch thu. Hơn nữa, còn thỉnh thoảng đến giúp dọn dẹp vệ sinh!"
" cũng nhớ ông , bố ông mất sớm, chị em gì, giờ cũng trong nhà còn nào. bên cạnh ông đứa cháu trai lớn, hình như đang học ở trường trung học Đường Sắt, cuối năm ngoái hai ông cháu về . Ấy, xem họ về lánh nạn ?"
Nghĩ như cũng bình thường. Thời buổi , chẳng nhiều chạy về địa phương nhỏ để tránh đầu sóng ngọn gió .
"Sao thể chứ? Gió bên ngoài thể thổi trong quân đội , ông là trong quân đội..."
Không ít tiến hành một phen phỏng đoán về ông già họ Kỷ rời nhà nhiều năm, áo gấm về làng rốt cuộc tránh đầu sóng ngọn gió mới về huyện Bình Hòa .
Trong lúc họ tranh luận, Tiểu Muội và Mễ Bảo khéo chạy đến đường Thượng Cương.
Tiểu Muội thở hồng hộc, cổ họng như cái bễ rách, khô đau.
Cô bé chống nạnh, hai má đỏ bừng, mồ hôi đầy đầu một cái ghế trúc ven đường.
Trán Mễ Bảo tuy cũng mồ hôi, nhưng mức độ khó chịu kém xa Tiểu Muội.
Thậm chí còn thể bên cạnh chỉ trỏ: "Thể chất của , đúng là nên chạy bộ. Hơn nữa ai chạy bộ như dùng miệng thở, chứ dùng mũi thở."
Tiểu Muội dựa lưng ghế ngửa đầu ánh mắt đờ đẫn.
Mễ Bảo tiếp tục: "Tớ thấy nên chỉ chạy nửa tháng, đợi về tớ sẽ với chị, tình trạng của nên chạy vài tháng."
Tiểu Muội thần tình vẫn thả lỏng.
Lúc cô bé một câu, động một cái cũng tốn sức, đầu óc linh hoạt, nhưng cơ thể vô cùng mệt mỏi.
Tống Hòa nếu ở đây, bảo đảm thể đây chẳng là dáng vẻ chạy xong tám trăm mét của ?