Trong sân thổi tới một cơn gió nhẹ, từ cánh cửa mở toang thổi phòng khách, tóc khẽ bay bay. Lượn một vòng, từ cửa sổ chuồn ngoài.
Tống Hòa bừng tỉnh, chậm rãi đầu Lục Thanh Hoài.
Lục Thanh Hoài thấy biểu cảm của Tống Hòa há hốc mồm, mờ mịt khó hiểu thể tin nổi.
Trên mặt tuy treo vẻ điềm tĩnh, nhưng gầm bàn hai chân căng cứng, trái tim treo cao, cổ họng nghẹn một , ánh mắt cô sâu thẳm.
Tiếng ve kêu bên ngoài ngừng từ lúc nào, trong sân ngoại trừ tiếng lá cây thi thoảng lay động phát âm thanh khe khẽ, thể là tĩnh lặng như tờ.
Hai đều thể thấy tiếng tim đập của , còn tiếng hít thở lúc nặng lúc nhẹ.
Nhìn một lúc, Tống Hòa phản ứng .
Mắt cô kiểm soát chớp liên hồi, ngón tay hai bàn tay xoắn xuýt , lúc thì sờ tóc, lúc thì c.ắ.n c.h.ặ.t môi.
Chuyện gì thế , trong thư Lục Thanh Hoài từng nhắc đến chuyện .
Mấy năm nay cô cũng từng nghĩ đến chuyện .
Lúc trong lòng chỉ một chữ: Loạn!
Ngoài , trong đầu còn vang lên nhạc nền tiếng hét của con chuột chũi.
Cầu hôn, là cầu hôn như thế ?!
Biểu cảm mặt Tống Hòa dần trở nên phức tạp, nghẹn hồi lâu, thì thầm khẽ: "Em thấy chúng thế mà, kết hôn..."
Cô khựng , chút chột : "Không kết hôn ?"
Lục Thanh Hoài cau mày: "Em định giở trò lưu manh với ?"
Câu Tống Hòa vui : "Đây là chuyện em sướng cũng sướng, thể là em giở trò lưu manh với ."
Vừa là ai động thủ ? Là ai đòi ôm ?
Tống Hòa dần dần lẽ thẳng khí hùng, đều cô nha.
Lục Thanh Hoài cô cho rối trí, thẳng vấn đề hỏi: "Vậy tại em kết hôn, kết hôn cũng sẽ đổi tình trạng hiện tại của chúng , chỉ là thêm một tờ giấy."
"Hây!" Tống Hòa kinh ngạc, "Một tờ giấy cũng chiếm hời ? Anh là một đồng chí trưởng thành , tiết kiệm tài nguyên cho quốc gia!"
Lục Thanh Hoài: "..."
Anh : "Em đang lảng sang chuyện khác."
"Còn nữa," bổ sung: "Ngoài một tờ giấy , còn phiếu đường và phiếu vải."
Tống Hòa: "..."
"Thôi , em thẳng nhé, con em sợ đổi hiện trạng, đặc biệt là chuyện lớn như thế ."
Trong quan niệm của Tống Hòa cảm thấy kết hôn là chuyện lớn, nhưng yêu đương tính là chuyện gì lớn.
Trước khi bất cứ chuyện lớn nào, cô đều sẽ cân nhắc chuyện sẽ mang hậu quả gì, là hậu quả hậu quả ?
Nếu cô thể dự đoán, thì dứt khoát duy trì hiện trạng động đậy.
Tống Hòa chút xoắn xuýt, kết hôn , cũng , chỉ là chút... sợ hãi?
Cô cũng đang sợ cái gì, hội chứng sợ kết hôn?
Hình như đúng là .
Tống Hòa khó xử cực kỳ, khi và kết hôn, đổi nhịp sống hiện tại ?
Ví dụ như cô ở huyện Bình Hòa việc, nhưng Lục Thanh Hoài ở Thủ đô...
Thủ đô?
Tống Hòa đột nhiên ngẩng đầu : "Anh từ đến?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-366.html.]
Lục Thanh Hoài câu hỏi bất ngờ của cô cho trở tay kịp, : "Thủ đô đến."
Tống Hòa hỏi: "Công việc của xong ? Giờ định cư ở Thủ đô ?"
Lục Thanh Hoài: "Công việc đó kết thúc một giai đoạn, tiếp theo là việc ở Viện nghiên cứu Thủ đô."
Thực trong lòng cũng chút thấp thỏm, địa điểm việc của quả thực cách huyện Bình Hòa xa, thể từ chức, càng thể để Tống Hòa từ chức đến Thủ đô.
Đây là vấn đề lớn nhất giữa hai .
Tống Hòa xua tay, kéo ghế dựa về phía , hỏi nữa: "Cho nên hộ khẩu hiện tại của ở Thủ đô?"
Lục Thanh Hoài chút khó hiểu với câu hỏi của cô, do dự gật đầu: ". Sau khi công việc đó kết thúc, đơn vị cũng phân cho một căn nhà."
Tống Hòa hạ thấp giọng: "Nhà ở ?"
"Thủ đô."
Tống Hòa: "... Chỗ nào của Thủ đô?"
"Hẻm Gia La."
Tống Hòa ngẫm nghĩ kỹ càng, phát hiện từng đến địa danh , bèn hỏi: "Cạnh nhà danh lam thắng cảnh nào ?"
"Công viên Bắc Hải."
Tống Hòa: "Công viên Bắc Hải?!"
Lục Thanh Hoài chần chừ gật đầu: "Cũng tính là xa."
Mắt Tống Hòa trợn tròn xoe, trong lòng thầm nghĩ, ở vành đai hai nha...
Ngay chân hoàng thành.
Lục Thanh Hoài lập tức giải thích: " hiện giờ công viên Bắc Hải đóng cửa , ai khi nào sẽ mở cửa."
Tống Hòa thầm nghĩ cô mà, khi cuộc vận động kết thúc, công viên Bắc Hải sẽ mở cửa trở .
cô hỏi nhiều như là nhắm nhà của Lục Thanh Hoài, bản cô cũng mấy căn nhà ở Phố Đông đấy, tương lai chừng còn đáng giá hơn nhà của .
Quan trọng là, Thủ đô mở chính sách mua nhà cho ngoại tỉnh, đợi khi vận động kết thúc, trong vài năm, cũng chỉ bản địa mới thể mua.
Cho nên, Tống Hòa nếu mua nhà ở Thủ đô, thật sự cần hộ khẩu Thủ đô nha!
Biểu cảm mặt cô đổi liên tục, khiến Lục Thanh Hoài chút hiểu .
Anh tò mò hỏi: "Sao thế?"
Tống Hòa cũng giấu , chuyện mua nhà ở Thủ đô .
Lục Thanh Hoài ngạc nhiên: "Mua nhà? Bây giờ mua nhà, căn nhà phân cũng đủ lớn ."
Tống Hòa chống cằm gật đầu: "Em , nhưng em nhà của riêng ."
Ngoài vấn đề hộ khẩu, thực còn vấn đề tiền nong.
Cũng mấy năm nay cô để dành đủ tiền mua nhà Thủ đô .
Bản thật sự quá phế vật, gian trong tay, còn lăn lộn ở thời đại bao nhiêu năm, mà tiền mua một căn nhà Thủ đô cũng bỏ nổi!
Đừng tưởng tứ hợp viện Thủ đô lúc rẻ, thể vớ bở.
Đâu , ai cũng chẳng kẻ ngốc.
Giá nhà ở thủ đô một nước chỉ thể là giá trời, tuyệt đối thể là giá rau cải trắng.
Người tầm xa đều giữ nhà kỹ lắm, chỉ đợi tăng giá.