Thập Niên 60: Xuyên Thành Chị Cả, Nuôi Dạy Đàn Em - Chương 376

Cập nhật lúc: 2026-04-16 23:01:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây là chuyện lớn rủi ro, ông cân nhắc ba ngày xong, gật đầu tỏ ý nguyện ý .

Học bổng là phát cho các trường tiểu học trung học và trường trung cấp, tương đối mà mức tiền thưởng cũng khác .

Học bổng mỗi năm học xét một , mỗi trường đều chỉ tiêu riêng, cộng thêm tiền thưởng hậu hĩnh, nên tài chính huyện chi cũng ít.

huyện Bình Hòa giờ nhiều nhất là tiền, thấy Huyện trưởng mới nhậm chức sức cải thiện cơ sở hạ tầng huyện thành ?

Ông cho sửa đường huyện một lượt, chỗ nào cần mở rộng mặt đường thì mở rộng, chỗ nào cần bắc cầu thì bắc cầu.

Ngoài , còn bảo các công xã bên đại tu thủy lợi, đại tu đường sá, thậm chí còn trợ cấp tiền cho các công xã tương đối nghèo, khuyến khích họ nghề phụ.

Thế vẫn đủ, thậm chí còn đề xuất với thành phố mấy , thành phố cấp tiền xây quốc lộ.

Quốc lộ thông đến các tỉnh thành lân cận, nếu quốc lộ trải rộng , thì huyện Bình Hòa đúng là một nơi tứ thông bát đạt.

Bất kể nơi nào, chỉ cần phát triển kinh tế, thì phát triển giao thông , đây là đạo lý muôn đời đổi.

Chuyện xa , Huyện trưởng trong mắt dân huyện Bình Hòa bảo thủ, so với Cục trưởng Liễu, Huyện trưởng dù cũng coi là phái cấp tiến.

Tống Hòa lúc đầu chỉ đề nghị học bổng, thậm chí còn đề nghị cả trợ cấp học tập, kết quả Cục trưởng Liễu chỉ tiếp nhận đề nghị học bổng, hề nhắc đến chuyện trợ cấp học tập.

Cũng ông , là vẫn suy nghĩ xong.

Cục trưởng Liễu việc cứ lề mề, việc thể ngày thứ ba thì tuyệt đối ngày thứ nhất. Haizz, nhưng việc cần vẫn xong, cũng quy củ, , nhưng cũng tuyệt đối tệ, đây là cái đạo lý gì?

Mấy phút , lời Tống Hòa kiểm chứng, Cục trưởng Liễu tuyệt đối là một vị lãnh đạo chậm như rùa!

trong văn phòng, tập tài liệu mặt, nên nên .

Cười là vì cô Cục trưởng Đường ở thành phố đề cử lên tỉnh lao động ưu tú.

Khóc là vì tin tức mấy tháng , giờ e là cuộc tuyển chọn tỉnh thành .

Vẻ mặt Tống Hòa vô cùng phức tạp, cho nên Cục trưởng Liễu trì hoãn của cô tròn hai tháng, lẽ nào là xác nhận cô tỉnh chọn trúng , mới báo tin cho cô?

Quả nhiên là như !

Cục trưởng Liễu lúc đó suýt chút nữa bảo thư ký với Tống Hòa . Kết quả ông đột nhiên nhớ tỉnh còn chọn một , bèn dứt khoát bảo thư ký đợi , đợi kết quả tỉnh , hẵng báo cho Tống Hòa.

Tống Hòa cạn lời, sắc mặt Cục trưởng Liễu hề đổi.

Ông thong thả uống ngụm , đặt cốc xuống, chúc mừng Tống Hòa: "Tỉnh bình chọn xong, ước chừng báo lên trung ương , cô tìm thời gian thủ đô, đến lúc đó thể trực tiếp tham gia đại hội."

Tống Hòa: "... Thời gian cụ thể là bao giờ?"

Cục trưởng Liễu ngạc nhiên: "Cái ." Ông cầm một tập tài liệu lên một cái, "Ồ, năm nay thời gian đổi, là ngày 15 tháng 9."

Tống Hòa phát điên, đau lòng nhức óc: "Cục trưởng, bây giờ là ngày 5 tháng 9 !"

Cục trưởng Liễu khó hiểu: "Chuyện cũng cần cô chuẩn nhiều, càng cần cô bài phát biểu lên đài chuyện, cô đến lúc đó họp, nhận cái giải là ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-376.html.]

Tống Hòa: "!"

"Được !" Cô lãng phí thời gian tranh cãi với Cục trưởng Liễu nữa, "Vậy ngày mai xin nghỉ luôn, chuyện trường học giao cho Lương Huệ, ngài bảo thư ký Lý giúp để ý một chút. Nếu vấn đề khó giải quyết, phiền ngài bảo thư ký Lý và Lương Huệ cùng bàn bạc, vấn đề trọng đại thì tìm giáo sư Trần."

Cục trưởng Liễu gật đầu, vẫy tay bảo thư ký Lý ghi nhớ lời .

Trước khi Tống Hòa nhấn mạnh: "Tuyệt đối đừng thường xuyên tìm giáo sư Trần, chỉ khi gặp chuyện lớn hẵng tìm."

Giáo sư Trần tuổi cũng cao , mấy hôm còn say nắng, Tống Hòa cũng phiền bà quá nhiều.

Thế là thư ký Lý điền thêm một câu ba chữ "Giáo sư Trần" trong sổ lịch trình:

"Chú ý, chú ý! Không chuyện lớn phiền giáo sư Trần!"

Tống Hòa thở dài một , cũng say thật sự.

Ra khỏi cửa, Tống Hòa đạp xe chạy thẳng đến trường. Cô tìm Lương Huệ, nhờ cậy chuyện trường cho cô .

Lương Huệ ngạc nhiên: "Cậu thủ đô kết hôn?"

Tống Hòa sa sầm mặt: "Nói bậy, sáng nay tớ kết hôn xong , là thủ đô họp!"

Lương Huệ che miệng, hồi lâu mới : "Cậu cuối cùng cũng kết hôn xong , mấy đứa bọn tớ còn cá cược năm nay lĩnh chứng đấy."

Tống Hòa rời khỏi trường : "Đừng dồn sự chú ý mấy chuyện bát quái nữa, nhớ trông coi trường cho ."

Lương Huệ vẫy tay: "Đợi về."

Nói , theo Tống Hòa rời .

Chỉ là lúc về trường cô mới đột nhiên nhớ , hỏi Tống Hòa thủ đô họp cái gì!

Đều tại các cô cứ chuyện kết hôn, dẫn đến chuyện kết hôn ăn sâu não cô !

Bên , Tống Hòa từ trường chạy về nhà.

Trong lòng cô ngày càng vui vẻ, thủ đô đấy, hơn nữa còn khéo thể cùng Lục Thanh Hoài!

cần tìm chỗ ở, còn cần xách hành lý!

Lúc , Lục Thanh Hoài ở nhà.

Anh nhân cơ hội về công xã Hà Tây, định khi , đến gặp thầy Du một nữa.

Trong hai tháng , Lục Thanh Hoài tuy tình hình mấy lạc quan, nhưng rốt cuộc nhịn , vẫn lén tìm cơ hội thăm thầy Du.

Lần đầu tìm Du Hứa, là hạ tuần tháng 7 . Lúc đó Du Hứa còn về huyện Bình Hòa, nên lúc Lục Thanh Hoài nửa đêm gặp ông, suýt chút nữa dọa ông cụ giật nảy .

Sau đó lục tục hai , đều là lúc đêm hôm. Lục Thanh Hoài mang cho thầy Du bọn họ ít đồ ăn, trò chuyện nửa đêm, khoác bóng đêm bình minh vội vã trở về huyện thành.

 

 

Loading...