Bán thì đúng là bán , chỉ là chỉ bán một xu.
, Tống sư phụ bận rộn suốt hai ngày trời, cái gùi Lộ lộ thông to đùng đó mới kiếm một xu.
"Tiểu Hòa, ở trạm thu mua thứ đáng tiền, bình thường là thu . thấy cái của chúng xử lý sạch sẽ, phá lệ thu, còn tròn cho một xu."
Những lời của dượng Cường khiến Tống Hòa nhớ kỹ trong lòng, nhớ một , mặt đỏ bừng một .
Đoán chừng vì Lộ lộ thông của cô xử lý quá sạch sẽ, mà là thấy dượng Cường cõng vất vả quá, bỏ một xu thu để đỡ cho cõng về.
Tống Hòa thấy may mắn vì mang theo là Tiểu Muội, chuyện hổ Đại Oa quên từ lâu, nhưng Tiểu Muội chắc chắn vẫn còn nhớ.
"Vào thôi."
Cô kéo Đại Oa trong.
Trạm thu mua lớn, là một cái sân rộng, khi cổng lớn thì ba mặt đều là nhà, hai bên cổng còn hai dãy cửa sổ.
Người trông cửa là một ông cụ, đeo kính, đang nắng báo.
Ông cụ liếc mắt , lập tức hỏi: "Ấy, cô gái ở đến, đến gì thế?"
Tống Hòa : "Cháu chào ông, chúng cháu ở Lý Gia Thôn, tối hôm qua bắt ít nhộng ve, đến hỏi xem trạm thu mua thu ạ."
Ông cụ gật đầu: "Thu, cần trong, đến đằng là ."
Nói chỉ chỉ dãy cửa sổ bên trái, ở đó nhiều đang cân đồ.
Tống Hòa cảm ơn nữa, dẫn Đại Oa qua.
"Cháu chào chú, nhộng ve thu ở đây ạ?"
Một đàn ông mặc áo cộc tay màu đen đang kéo một bao d.ư.ợ.c liệu nhà. Anh ngẩng đầu nhộng ve, gật đầu: "Là thu ở đây."
Nói , vẫy vẫy tay gọi một thanh niên khác đến giúp.
"Tiểu Lộ, cân chỗ nhộng ve ."
"Ấy đến đây." Không bao lâu , Tiểu Lộ mang theo dụng cụ tới, cầm cái gùi lên xem xem, "Không tính là nhiều lắm, đợi nhé."
Tống Hòa gật đầu, kéo tay Đại Oa từ từ dạo.
Hôm nay là phiên chợ, cho nên ở trạm thu mua đông, hơn nữa cơ bản đều là nhà quê. Hoặc là đào núi, hoặc là nhặt đất, chỉ cần là d.ư.ợ.c liệu đều kéo đến đây đổi tiền.
một ai giống như Tống Hòa, mang Lộ lộ thông đến đổi.
Được , cô một nữa nhận sự ngu ngốc lúc đầu của .
Đột nhiên, trong đám xuất hiện tiếng kinh hô.
"Ái chà, lão Hà ông tìm nhiều Kim tuyến liên thế ? Chỗ bán , ngói nhà ông cũng hy vọng nhỉ."
Một đàn ông trung niên mặt mũi thật thà lắc đầu: "Vẫn còn thiếu chút nữa."
Tống Hòa theo hướng âm thanh, cúi đầu , liền thấy Đại Oa mặt đầy tò mò, trừng thẳng mắt.
Cậu bé ngẩng đầu, chớp mắt với Tống Hòa, Tống Hòa bất lực: "Đi ."
Nói buông tay, Đại Oa liền kìm chạy trong đám , Tống Hòa một bên bé.
"Cháu chào chú, đây là Kim tuyến liên ạ?"
Đại Oa chằm chằm, dường như ghi nhớ kỹ hình dáng của cây cỏ .
Người đàn ông lão Hà bỗng nhiên thấy mắt một đứa trẻ, vội vàng : "Con nhà ai, mau tìm bố cháu , cẩn thận bắt cóc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-77.html.]
Đại Oa chỉ chỉ ngoài đám : "Chị cháu đang đợi cháu đấy ạ." Nói cúi đầu: "Chú ơi, cỏ của chú là hái núi ạ?"
Lão Hà gật đầu.
Chỉ thấy Đại Oa từ trong túi móc một viên kẹo: "Chú ơi, cháu cho chú một viên kẹo, chú cho cháu một cái lá ạ?"
Lão Hà ngớ , những khác cũng ngớ , Tống Hòa ở ngoài đám càng ngớ hơn.
"Đầu óc thằng bé chút thú vị."
"Cái đầu to , là đứa thông minh."
"Đây là xin lão Hà cái lá, tự cũng hái Kim tuyến liên?"
Tống Hòa đỡ trán, nó là tìm những đứa trẻ khác hái Kim tuyến liên đấy.
Lão Hà cũng bé chọc , "Chú cho cháu hai cái."
Nói xong bẻ hai cái lá cho Đại Oa, đó thuận tay cầm lấy viên kẹo tay Đại Oa.
"Chú mang về cho con trai chú, con trai chú cũng thích ăn."
Đại Oa toét miệng rạng rỡ, "Cháu cảm ơn chú."
Nói xong như con chạch lẻn khỏi đám , đến bên cạnh Tống Hòa, một cái lá bỏ túi , một cái lá đưa cho Tống Hòa.
"Chị giúp em giữ, thỏ khôn ba hang!"
Tống Hòa lặng lẽ giúp bé cất kỹ, Đại Oa nhà cô phát tài, thì ai phát tài?
Rất nhanh, nhân viên tên Tiểu Lộ đếm xong nhộng ve, kiểm tra kỹ một lượt: "Một cân hai đồng tám, chỗ của cô bảy lạng, đưa cô một đồng chín hào sáu, cô cửa sổ lấy tiền ."
Tống Hòa đúng là giật , một đồng chín hào sáu đấy, thế tại Lý Gia Thôn ai bắt nhộng ve?
Cô nghĩ thế nào cũng thông.
Tống Hòa cái nhộng ve cũng dễ bắt như , đèn pin thì chính là mò mẫm tìm, mấy tiếng đồng hồ cũng chẳng bắt mấy con.
Còn bọn trẻ con thì khác, chúng mắt sắc tai thính, tốc độ bắt nhanh hơn lớn. Cộng thêm một lớn nào nỡ giống như Đại Oa dùng kẹo thuê trẻ con, lúc mới để Đại Oa vớ bở.
Tống Hòa: "Số tiền đều là của em, nhưng chị vẫn giúp em giữ . Đại Oa thể lấy quyển sổ ghi , mua gì gì, thì đến chỗ chị lấy tiền ."
Một đồng chín hào sáu ở hiện tại cũng là món tiền lớn, Tống Hòa đến mức chiếm tiền , nhưng để Đại Oa, ngày nào đó nếu rơi mất thì cũng đau lòng c.h.ế.t.
Đại Oa gật đầu, đường nhảy chân sáo rõ ràng vô cùng vui vẻ.
Vào cung tiêu xã: "Chị ơi, em mua ít kẹo trả cho Tiểu Muội và Mễ Bảo."
"Nên , vay trả, vay nữa khó."
Tống Hòa đến cung tiêu xã ngược cần mua đồ, trái trạm thu mua phế liệu, chọn chọn lựa lựa chọn mấy quyển sách còn nguyên vẹn.
Lúc sắp rời , ở cạnh một cái hũ tìm mấy quyển sách nhỏ, loại truyện tranh liên họa, suýt chút nữa khiến Đại Oa đến lác mắt.
"Chị ơi, chị ơi!"
Đại Oa chỉ một góc, cuống quýt giậm chân.
"Là truyện tranh liên họa ạ, lắm!"
Tống Hòa vội vàng ba bước vượt chướng ngại vật, lẩm bẩm: "Mẹ ơi, đều là đồ ."