Thập Niên 60: Xuyên Thành Chị Cả, Nuôi Dạy Đàn Em - Chương 86

Cập nhật lúc: 2026-04-16 22:24:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cháu? Sao gọi cháu tuyên truyền?"

Lý đại đội trưởng vẻ mặt vinh dự, mặt hiếm khi mang theo chút ý : "Cháu dạy học , dạy trẻ con, tại cháu thể ?"

Ông : "Lần công xã e là dốc sức tuyên truyền, cho nên cháu sẽ bận đấy, cố gắng trong mấy ngày bàn giao công việc của nhà trẻ một chút."

Tống Hòa gật đầu, do dự giây lát, quanh lén lút hỏi: "Đội trưởng ông ơi, cháu việc , lương ạ?"

Nói thật lòng, lương cô lắm.

Lý đại đội trưởng lập tức trở nên nghiêm túc: "Chúng đây là phục vụ nhân dân, nhưng mà..."

Ông lộ chút nụ : "Lương chắc chắn là , chỉ , còn bao cơm cháu. Nhà ăn công xã, cơm nước ngon, vận may còn thể gặp bánh bao thịt."

Bánh bao thịt ngon nha, còn lương, Tống Hòa hài lòng thỏa mãn.

Cách sự kiện kẻ buôn xảy một tuần, chuyện huyện đều cực kỳ quan tâm, khi Tống Hòa mang theo bức thư huyện thành, liền thấy xung quanh nhiều đang thảo luận.

Lần cùng thành là Tiểu Muội.

Biểu cảm của Tiểu Muội lúc vô cùng giống đồ nhà quê từ trong khe núi , thấy thứ gì mới lạ đều "a" một tiếng, khiến qua đường biểu cảm đều chút tự nhiên.

điều khiến cô bé hứng thú nhất vẫn là bưu điện, theo Đại Oa , trong bưu điện một cái máy xuyên thoi.

Máy xuyên thoi đấy, Tiểu Muội đều sắp ngốc .

Cô bé tuy nhỏ, nhưng cứ cảm thấy chỗ nào đó đúng lắm, cho nên nóng lòng xem máy xuyên thoi.

Tiểu Muội kéo áo Tống Hòa: "Chị ơi, chúng mau bưu điện ."

"Từ từ từ từ." Tống Hòa xổm đất, đang tỉ mỉ lựa chọn củ mài đất. Củ mài là đồ hoang dã, dài bằng cả cánh tay lớn, là đồ .

Lúc đó mới đến Lý Gia Thôn Tống Hòa cũng từng nghĩ đào củ mài, nhưng đợt đó qua nạn đói, núi củ mài cho cô đào.

Về , tình hình trong nhà dần dần lên, cô cũng quên mất chuyện .

Lựa chọn nửa ngày, Tống Hòa mua một củ mài hình dáng nguyên vẹn, mua trứng gà ở sạp bên cạnh.

Vì trong nhà mỗi ngày ít nhất tiêu tốn hai quả trứng gà, Tống Hòa dám thường xuyên mua trong thôn. Cho nên nhân cơ hội đến huyện thành, cô liền mua nhiều chút, đó dùng rơm rạ lót đặt trong gùi, cũng sợ vỡ.

"Đừng giục chị nha, là ăn trứng gà ?"

Tống Hòa ôm Tiểu Muội, vì kẻ buôn cho hoang mang lo sợ, cô còn chuyên môn lấy một sợi dây thừng, buộc tay và Tiểu Muội với .

Nói , hai cùng đến bưu điện.

Thư Tống Hòa gửi liên quan đến kẻ buôn .

“Trong khi dốc sức trấn áp kẻ buôn , thế nào để nâng cao cảnh giác của phụ và trẻ em”

Hệ thống và phương pháp phòng chống kẻ buôn lúc , tuyệt đối đầy đủ như đời .

Ví dụ như sự kiện cướp trẻ con phố, sự kiện cướp phụ nữ phố.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-chi-ca-nuoi-day-dan-em/chuong-86.html.]

Trong một trường hợp, quần chúng vây xem chuyện thể kẻ buôn lợi dụng, khiến quần chúng lòng chuyện , từ đó đạt mục đích của chúng.

Còn lợi dụng lòng thương của trẻ con, lừa trẻ con đến nơi hẻo lánh, từ đó bắt .

Đều dạy trẻ con vui vẻ giúp đỡ khác, nhưng cái "" , bao gồm "" lòng khó lường ?

Đời từng kinh nghiệm một, đều là m.á.u và nước mắt đắp lên.

Tống Hòa vắt óc suy nghĩ suốt cả một ngày, hết những phương pháp phòng chống bắt cóc thể nghĩ lên đó. Thậm chí phối hợp câu chuyện nhỏ, cố gắng đến phương pháp rõ ràng, thông tục dễ hiểu.

"Ái chà, đến gửi thư?"

Cô gái quầy đối với Tống Hòa vô cùng quen mặt, đang định dậy xem xem , ngờ đập mắt là một cô bé.

Mắt cô lập tức sáng hơn: "Đây chính là cô em gái đó hả?"

Tống Hòa , gật đầu.

Cô gái quầy trực tiếp đưa bánh quy: "Nào, tên là gì thế, cho em miếng bánh quy."

Tiểu Muội bẽn lẽn cảm ơn cô : "Em tên là Tống Miêu."

"Tên ." Cô gái quầy vui vẻ : "Em sẽ thật sự đến xem máy xuyên thoi đấy chứ? Cô bé ngốc, trai em lừa em đấy."

Tiểu Muội sững sờ, khóe miệng mím c.h.ặ.t: "Không ạ, em thể phát minh."

Lời , cùng gửi thư bên cạnh bưu điện đều mà vui vẻ. Tống Hòa cảm ơn cô gái quầy nữa, dẫn Tiểu Muội rời .

Trên đường, Tiểu Muội cho dù ăn bánh quy, tâm trạng cũng ỉu xìu, mãi đến khi trạm thu mua phế liệu mới tinh thần trở .

Cửa trạm thu mua phế liệu mấy ông cụ tán gẫu, Tống Hòa chào hỏi quản lý trạm thu mua phế liệu xong liền trong lục tìm.

Lần cô tìm mấy quyển sách giáo khoa tiểu học và một hộp trang sức... ừm, hộp trang sức ngăn bí mật, giấu trang sức.

Tuy mòn nhiều, nhưng vẫn dùng . Tống Hòa do dự một lát dứt khoát mang cái hộp trang sức theo, ngày thường thể để một vật nhỏ.

Lần trạm thu mua phế liệu báo gần đây để tìm, lúc sắp về nhà Tống Hòa mua nhiều báo.

Cô chỉ những sự kiện đại thể của thời đại , chi tiết nhỏ nhặt thì đúng là hiểu.

Tống Hòa từ khi điều kiện thì bỏ sót kỳ báo nào, một , một việc quen mắt báo thể mang cho cô cảm giác an .

Hai ngày tiếp theo Tống Hòa bắt đầu điên cuồng dạy học, may mà Nhị Hoa và Thúy Phân đều rèn luyện , nếu trong thời gian cô rời nhà trẻ còn thật sự đóng cửa.

Sáng hôm nay, Tống Hòa ở đầu thôn đợi.

Không bao lâu , chiếc xe bò về phía Lý Gia Thôn, cô bước lên vài bước: "Là của công xã ạ?"

Phía xe bò một phụ nữ mặc áo sơ mi xanh lam, cô gật đầu: " tên Trần Liên, là của ban tuyên truyền."

xong, Thụ Bì gia ở đầu thôn liền bước lên chào hỏi, ý là để Tống Hòa yên tâm, vị đúng là của công xã.

 

 

Loading...