Thập Niên 60, Xuyên Thành Cô Gái Si Tình Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Của Chồng Quân Nhân - Chương 43: Đến Trại Nuôi Heo
Cập nhật lúc: 2026-04-16 00:40:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không tối hôm đó Lục Thời Vi và Cố Lê chuyện gì, sáng sớm hôm Cố Lê vui vẻ rời khỏi nhà họ Cố.
Hôm nay Tô Nghiên thức dậy từ hơn sáu giờ sáng. Lục Đình, cái tên đàn ông c.h.ế.t tiệt thật quá phiền phức, tối qua ôm cô buông thì thôi , sáng sớm tỉnh dậy còn cọ cọ cô, d.ụ.c cầu bất mãn ôm cô hôn c.ắ.n. Thế là cô dứt khoát bò dậy, ngoài chạy hai vòng.
Lúc , Lục Cẩn ngủ ở phòng bên cạnh cũng tỉnh, lẽ là do ngủ ở nơi xa lạ nên quen.
Tô Nghiên chạy chậm quanh đại viện nửa tiếng đồng hồ. Mấy thím mấy bác gái sáng sớm tỉnh dậy thấy cô, đều cảm thấy cô đúng là ăn no rửng mỡ. Người lính mỗi ngày huấn luyện là để rèn luyện thể báo hiệu Tổ quốc.
Bây giờ vốn dĩ ăn đủ no, cô một cô gái trẻ cũng mù quáng lăn lộn cái nỗi gì, giữ gìn thể lực ăn ít một bữa cũng là tiết kiệm lương thực ?
Chạy bộ xong, về nhà rửa mặt, Tô Nghiên liền cùng Lục Đình và Lục Cẩn sang nhà họ Lục ăn sáng.
Vì hôm nay là bữa sáng đầu tiên của Lục Cẩn khi trở về, Hoa Mẫn đặc biệt lấy hai cân mì sợi, nấu cho mỗi một bát mì trứng.
Trong bát của những khác mỗi một quả trứng chần, bát của Tô Nghiên và Lục Cẩn mỗi hai quả.
Tô Nghiên thích ăn loại trứng chần nước lắm, liền vớt một quả cho chồng, quả trứng còn trong bát cô cũng gắp lòng đỏ cho Lục Đình.
“Nghiên Nghiên, con thích ăn trứng chần nước ? Sao con gắp hết trứng cho thế.”
“Mẹ, vất vả ăn nhiều một chút, thực con thích ăn trứng ốp la.”
“Vậy bây giờ ốp cho con một quả nữa nhé!”
“Cảm ơn , cần ạ.”
Lục Đình âm thầm ghi nhớ lời vợ trong lòng, đột nhiên với Lục Phong Niên: “Bố, con quyết định dựng một cái bếp nhỏ ở hành lang cửa. Có lúc tiện qua đây ăn cơm, thì tự nấu ở nhà.”
Hành lang thời đại đều rộng hai mét, dựng một cái bếp tạm thời vẫn đủ chỗ.
“Con định đun củi đun than tổ ong, nếu đun than tổ ong, con để than tổ ong ngoài hành lang, vài ngày là khuân sạch sành sanh. Nhiều sống chung một tầng như , con là ai lấy, để than tổ ong trong phòng khách bẩn nhà.”
Lục Đình suy nghĩ một chút : “Con bảo đóng một cái thùng gỗ lớn, đặt cửa sổ.”
thực Tô Nghiên ngày nào cũng ngoài hành lang nấu ăn, nếu món thịt ăn chắc chắn sẽ vây xem, quần áo cũng phơi ngoài hành lang.
“Lục Đình, quần áo của chúng đều phơi ngoài hành lang, khéo quần áo mùi dầu mỡ.”
Đã dựng bếp ở ban công tự nhiên cân nhắc những vấn đề , vợ sai, nghĩ một cách mới .
“Hay là, chúng dùng xi măng và gạch đỏ xây một cái bệ bếp ban công, hai lỗ bếp. Một bên thành đun củi, bên đặt một cái lõi bếp than, đó một tấm chắn lớn bệ bếp, mở một cái ống khói lớn ngoài.”
Lúc than tổ ong dùng thì còn thể đun củi, dù ở đây cũng nhiều núi, củi nhặt tùy ý.
Bọn họ cũng thể cả đời nấu cơm ăn, thỉnh thoảng về nhà họ Lục ăn hai bữa là , đồ ăn ngon cho vợ.
Lục Đình sự sắp xếp của riêng , Tô Nghiên tự nhiên là ủng hộ , chạy tới chạy lui về nhà họ Lục ăn cơm quả thực tiện lắm.
“Dụng cụ nhà bếp còn thiếu gì em sẽ mua, Lục Đình, thời gian thì đăng ký biển xe đạp .”
“Được, .”
Chỉ cần đăng ký biển và lưu hồ sơ, thì ai dám trộm xe đạp của bọn họ, nếu đăng ký biển , cắt khóa đạp cũng , dù xe đạp mới đều giống hệt .
Anh cũng thể tùy tiện bắt một , bảo lấy hóa đơn mua xe đạp đúng ?
“Nghiên Nghiên, các con nổi lửa nấu cơm, chúng đều mua gì cho các con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-co-gai-si-tinh-va-mat-bach-nguyet-quang-cua-chong-quan-nhan/chuong-43-den-trai-nuoi-heo.html.]
“Mẹ, cần ạ, nồi cơm và chảo sắt hôm qua mua về .”
Mộng Vân Thường
Lục Phong Niên tự nhiên cũng ủng hộ con trai con dâu tự nổi lửa nấu cơm, để bọn chúng chạy tới chạy lui về nhà ăn cơm, quả thực tiện lắm.
“Tiểu Nghiên, ăn sáng xong con cùng Lục Cẩn với bố đến nông trường một chuyến nhé.”
Cố Lê cuối cùng cũng rời khỏi nhà họ Lục , thật , kẻ phiền phức đó ở nhà, cảm giác chuyện đều khách sáo lịch sự.
“Bố, nông trường cách chỗ chúng bao xa ạ?”
“Đi sâu trong thêm năm cây nữa, cũng xa lắm. Đợi Lục Đình đăng ký biển xe đạp xong, con thể đạp xe qua đó, hôm nay chúng cứ bộ qua đó .”
Được thôi, năm cây chẳng là năm nghìn mét , bộ cũng quá xa, chỉ là hướng vặn ngược với hướng bệnh viện quân khu, từ bên nông trường xuất phát về nhà đẻ mười mấy cây .
Lục Phong Niên dẫn Tô Nghiên và Lục Cẩn đến nông trường. Tháng chín đúng là mùa thu hoạch lúa mì xuân, bọn họ qua một cánh đồng lúa mì vàng óng, thấy một nhóm binh lính đang cắm cúi gặt lúa mì.
Thật đáng tiếc, hạn hán ba năm, nước sông đều sắp cạn kiệt , bọn họ bây giờ chỉ thể trồng lúa mì và bông chịu hạn, trồng lúa nước.
“Bố, ngọn núi đối diện hình như lớn lắm, núi là cây bụi thấp bé.”
“Ngọn núi đó ba trăm mẫu, thế? Con đ.á.n.h chủ ý lên nó ?”
“Bố, con thấy ngọn núi đó lớn lắm, cũng cao lắm, chúng thể khai hoang núi trồng cây ăn quả , gốc cây ăn quả chúng thể trồng xen canh d.ư.ợ.c liệu, nuôi thêm ít gà vịt núi, bố thấy ?”
Một câu khai hoang núi thì nhẹ bẫng, thực bắt tay thì là chuyện đơn giản như , hai ba trăm mẫu núi hoang khai hoang triệt để, một đại đội ít nhất mất hai ba năm mới thành .
nông trường của bọn họ chỉ vài trăm mẫu ruộng, một trại nuôi heo, còn một xưởng xà phòng. Nếu khai hoang thêm một ngọn núi trồng cây ăn quả thực cũng tồi, đến lúc đó bộ đội bọn họ còn thể mở một xưởng đồ hộp.
“Đề nghị của con , quả thực nhiều bộ đội bắt đầu khai hoang . Chỉ là đất núi thích hợp trồng loại trái cây và d.ư.ợ.c liệu gì?”
“Chúng thể mời chuyên gia của Viện khoa học nông nghiệp đến xem, nghiên cứu chất đất núi một chút, xem thích hợp trồng gì, hẵng trồng.”
Dù trong gian của cô cũng hai mươi mẫu cây giống ăn quả ươm ba năm, hạt giống d.ư.ợ.c liệu cô cũng , dù để đó cũng là để đó, nghĩ cách bán cho bọn họ còn thể kiếm một khoản.
“Ừ, quả thực là một cách, bố sẽ họp với cấp mới quyết định, bây giờ chúng đến trại nuôi heo xem .”
Lục Cẩn bám sát theo bố và chị dâu cả, ngờ chị dâu cả chỉ tùy tiện nhắc một câu, bố coi là thật.
Nghiên cứu chất đất hứng thú, là, năm nghĩ cách thi đại học nông nghiệp, nỗ lực học tập nhiều nghiên cứu, tranh thủ để đều cơm ăn.
“Lục Sư trưởng, cuối cùng ngài cũng đến .”
“Trương Liên trưởng, đây chính là con dâu cả của , đồng chí Tô Nghiên.”
“Chào đồng chí Tô Nghiên!” Trương Hạo Minh chìa tay định bắt tay với Tô Nghiên.
Tô Nghiên bắt tay nhẹ với Trương Hạo Minh một cái: “Chào Trương Liên trưởng.”
Sau đó Lục Phong Niên giới thiệu con trai cho Trương Hạo Minh quen, hai nhiệt tình chào hỏi một phen.
“Đồng chí Tô Nghiên, cô xem là lên lớp cho binh lính của chúng , là xem những con heo chúng nuôi .”
Đến trại nuôi heo, đương nhiên là xem những con heo đó , Tô Nghiên : “Trương Liên trưởng, chuyện lên lớp vội, xem heo các nuôi ? Đại đội các tổng cộng nuôi bao nhiêu con heo?”
“Lớn nhỏ cộng hơn bốn trăm sáu mươi con heo, heo nái mười sáu con, heo nọc hai con, heo con bây giờ bốn bầy, sáu con heo nái đang trong thời kỳ động d.ụ.c…”
Trương Hạo Minh nhắc đến những con heo đó cả vô cùng hưng phấn, miệng liến thoắng ngừng, Tô Nghiên một bên kiên nhẫn , một bên di chuyển bước chân đến trại nuôi heo.