Thập Niên 60, Xuyên Thành Cô Gái Si Tình Vả Mặt Bạch Nguyệt Quang Của Chồng Quân Nhân - Chương 57: Bịa Chuyện Thần Tiên, Tô Nghiên Công Khai Không Gian Với Bố Mẹ
Cập nhật lúc: 2026-04-16 00:41:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Thanh Sơn lúc mới phát hiện trong nhà nhiều thêm ít đồ đạc, gạo mì, còn một bao tải lớn d.ư.ợ.c liệu.
Ông tới mở bao tải , xách từng túi d.ư.ợ.c liệu đóng gói riêng , mở túi nhỏ kiểm tra từng cái một, đưa tay bóp bóp, đặt mũi ngửi ngửi, vẻ mặt nghi hoặc cô con gái bảo bối của .
“Nghiên Nghiên, con cho bố những d.ư.ợ.c liệu ở ?”
Tô Nghiên ánh mắt lóe lên: “Con nếu tự lên núi hái, bố nhất định tin nhỉ?”
“Ừ, bố con chính là từ nhỏ theo ông nội con lên núi hái t.h.u.ố.c, t.h.u.ố.c phơi nắng và phơi âm can bố liếc mắt một cái là nhận ngay, những d.ư.ợ.c liệu con mang đến một cái là sấy khô.
Chưa đến kim ngân hoa, thiên ma, cát cánh, hoàng cầm và hoàng tinh một cái là đồ hoang dã, chúng nó là đồ trồng đúng ? Những thiên ma hơn nữa còn sấy qua lưu huỳnh.”
Tô Nghiên cô giúp bạn bán, bạn nối khố của nguyên chủ bố cô đều , cô gả cho Lục Đình xong gì bạn bè nào a.
Cô giơ ngón tay cái lên với Tô Thanh Sơn: “Bố, bố thật là lợi hại, bố chính là Tôn Ngộ Không hỏa nhãn kim tinh.”
“Đừng nịnh nọt nữa, mau , những d.ư.ợ.c liệu của con ở ?”
Tô Nghiên , cô thể vì bán vật tư trong gian mà một xông pha chợ đen.
Chợ đen ở cô cũng , cô chỉ trạm thu mua, trạm thu mua thu mua lương thực, rau củ, hoa quả, cũng thu mua d.ư.ợ.c liệu.
bán những thứ thường là tập thể, cũng cá nhân, giống như những thím những bác gái ở nông thôn, họ bình thường thắt lưng buộc bụng tích cóp trứng gà mái già đẻ, còn rau ăn hết ở đất phần trăm, họ sẽ bán thống nhất cho trạm thu mua, bán một cách quang minh chính đại.
Có nông dân vì tích tiền cưới vợ cho con trai, còn bớt xén một phần lương thực chia trong nhà bán cho trạm thu mua.
Đáng tiếc mấy năm nay hạn hán lớn, trong ruộng sản xuất lương thực nữa, còn lương thực mà chia, càng đừng lương thực dự trữ thể mang bán, c.h.ế.t đói là .
Cho nên bây giờ bất kể chợ đen trạm thu mua, lương thực và d.ư.ợ.c liệu thiếu hụt nghiêm trọng, là nhu cầu thiết yếu hàng ngày của dân đều thiếu hụt.
Giang Linh Linh thấy Tô Nghiên nửa ngày gì, sốt ruột kéo tay cô, : “Nghiên Nghiên, con bé chuyện chứ, con cho những d.ư.ợ.c liệu ở .”
Tô Nghiên vung tay lên, tay xuất hiện một quả táo đỏ to.
Giang Linh Linh dọa cho trợn mắt há hốc mồm nửa ngày nên lời, Tô Thanh Sơn mắt sáng lên: “Con gái, con học trò ảo thuật từ bao giờ thế?”
Trò ảo thuật? Biến hóa ? Tô Nghiên nhét quả táo tay Giang Linh Linh, vung tay lên, một sọt táo xuất hiện ở phòng ăn nhà họ.
Tô Thanh Sơn cuối cùng bình tĩnh nữa: “Nghiên Nghiên, con… con con, con thế nào ? Con lấy đồ từ trung?”
Tô Nghiên cô cũng tùy tiện cho khác về gian, bố cô cực kỳ tinh ranh, trừ khi cô vĩnh viễn lấy đồ trong gian dùng, nếu sớm muộn gì cũng ngày họ phát hiện.
Thay vì để nhà đoán già đoán non chi bằng trực tiếp thẳng thắn, đương nhiên một thứ cô thể lựa chọn .
Chưa đến nguyên chủ rốt cuộc là kiếp của cô , cho dù thật sự là cũng đủ dọa .
“Bố, bố tin con siêu năng lực , con thể dùng ý niệm di chuyển cái bát bàn cơm.”
Tô Nghiên xong tiên nhắm mắt minh tưởng, đột nhiên mở mắt , đó chằm chằm cái bát cơm nào đó bàn, chỉ thấy "choang" một tiếng, bát cơm rơi xuống đất vỡ tan tành.
Tô Thanh Sơn trong phòng khách, chuyện , chuyện rốt cuộc là thế nào? Chẳng lẽ con gái thực sự siêu năng lực?
Ông một đại sư khí công, dùng đồ vật đập ông đ.á.n.h ông một chút việc cũng , một siêu năng lực còn ăn thủy tinh ăn đinh sắt một chút việc cũng , chẳng lẽ con gái thực sự siêu năng lực?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-co-gai-si-tinh-va-mat-bach-nguyet-quang-cua-chong-quan-nhan/chuong-57-bia-chuyen-than-tien-to-nghien-cong-khai-khong-gian-voi-bo-me.html.]
“Nghiên Nghiên , con đột nhiên cái ? Còn những quả táo rốt cuộc là thế nào? Con đột nhiên biến những thứ ảnh hưởng đến cơ thể ?”
“Bố, , hai xuống .”
Tô Thanh Sơn kéo vợ đang thất thần xuống, Tô Nghiên suy nghĩ một chút liền bắt đầu bịa câu chuyện truyền kỳ của cô.
“Bố, một hôm con sâu trong Lão Hổ Lĩnh đào rau dại, đột nhiên trượt chân đầu đập một cái cây lớn màu vàng…”
Mộng Vân Thường
“Nghiên Nghiên chứ?”
“Mẹ, con , nhưng tối hôm đó con liền mơ một giấc mơ kỳ lạ, mơ thấy đến một sơn trang trồng đầy cây ăn quả, con liền nghĩ những thứ là của con thì mấy. Kết quả…”
Giang Linh Linh vẻ mặt lo lắng truy hỏi: “Kết quả thế nào?”
“Kết quả con liền phát hiện con chỉ cần minh tưởng hình dáng của sơn trang đó, con liền thể lấy đồ trong sơn trang từ trung.”
Giang Linh Linh đột nhiên dậy, kéo Tô Nghiên trái , kiểm tra một lượt: “Nghiên Nghiên , con lấy đồ của sơn trang khác, ảnh hưởng đến cơ thể con ?”
“Mẹ, xem con bây giờ khỏe re, chẳng việc gì cả, cái sơn trang đó một bóng cũng .”
Tô Thanh Sơn nghĩ trái nghĩ đều nghĩ con gái bây giờ như coi là chuyện gì?
Đều đầu ba thước thần linh, sâu trong Lão Hổ Lĩnh chẳng lẽ tinh quái? Tinh quái chỉ hại sẽ tùy tiện tặng đồ cho phàm.
Con gái đầu nó đập một cái cây lớn lấp lánh ánh vàng, chẳng lẽ là thần thụ?
Vậy con gái ông chẳng là thần linh chiếu cố?
“Nghiên Nghiên, chuyện con với ai ?”
“Bố, chuyện con với ai cả, chỉ với bố và thôi.”
“, đừng với ai cả, các con cũng đừng , nhỡ bắt nghiên cứu thì phiền phức to, cái dị năng con ngàn vạn tùy tiện sử dụng, con thiếu tiền bố cho con.”
“Bố, con sử dụng mặt họ, hơn nữa chừng ngày nào đó ông trời thu hồi cái dị năng cũng chừng.
Con bây giờ chỉ khi dị năng thu hồi, lấy ít đồ từ sơn trang đổi tiền. Bố yên tâm con một chút việc cũng , chỉ cần bố coi con là yêu quái và bệnh thần kinh là .”
Giang Linh Linh ôm chầm lấy Tô Nghiên: “Nghiên Nghiên, hồi nhỏ thầy bói mù trong thôn xem mệnh cho con, con là mệnh đại phú đại quý, là phúc tinh của nhà họ Tô, chỉ cần khai khiếu phúc khí tự nhiên đến, ngờ nhanh như ứng nghiệm .”
“Thầy bói mù xem mệnh cho con?”
“ , lúc con ba tuổi, trong thôn Tiểu Hà chúng một thầy bói mù đến, tay ông xách cái l.ồ.ng chim, trong n.g.ự.c nhét một xấp chữ hoa.
Ông tiên để con chim nhỏ mổ cho con một tờ chữ hoa, tính bát tự sinh thần của con một chút, tính con mệnh . Nói con qua sinh nhật mười tám tuổi, khai khiếu sẽ thời lai vận chuyển.”
Tô Thanh Sơn cũng nhớ thôn Chu Gia, ông thầy bói mù họ Chu nổi tiếng xa gần .
Có ông xem mệnh cho một bé trai tám tuổi trong thôn bọn họ, mệnh nó phạm hạn nước, sống quá mười tuổi, kết quả mùa hè năm bé trai đó liền c.h.ế.t đuối ở cái ao lớn trong thôn bọn họ.
Những chuyện trùng hợp như còn nhiều, chỉ là mấy năm nay nhà nước cấm truyền bá mê tín dị đoan, dám lung tung nữa thôi.