Thập Niên 60: Xuyên Thành Mẹ Kế Vả Mặt Cực Phẩm, Dạy Chồng Dưỡng Con - Chương 457: Tình Quân Dân Ấm Áp Nơi Quán Ăn

Cập nhật lúc: 2026-05-03 22:59:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kết quả năm mới họ hàng trở về, Chung Tú Tú hề theo về.

 

Hỏi , mới Chung Tú Tú kết hôn .

 

Nghe gả cho một đàn ông lớn tuổi hơn Chung Tú Tú, còn mang theo con.

 

Nghe tin tức , trái tim của ít thanh niên đều tan nát.

 

Một tính cách cực đoan, dứt khoát lén lút chỉ trích họ hàng nhà Chung Tú Tú bán Chung Tú Tú, là kẻ buôn .

 

Vì lời đồn , họ hàng của Chung Tú Tú suýt chút nữa tức c.h.ế.t.

 

Đương nhiên là rõ tình hình, Chung Tú Tú tự nguyện gả cho ai, quan hệ lương thực chuyển , đều chứng cứ.

 

Từ Kiến Lâm lúc mới Chung Tú Tú gả cho chú Văn Quý nhà .

 

Làm kế cho em họ nhỏ Từ Kiến Trung.

 

Nhớ phận và tướng mạo của chú Văn Quý, Từ Kiến Lâm hiểu , nhưng nhiều hơn vẫn là hiểu, thế đây, thực sự gặp Chung Tú Tú, liền nhịn chằm chằm thêm mấy cái.

 

Chỉ bề ngoài, thật sự Chung Tú Tú là tự nguyện ép buộc.

 

Từ đại nương từ khi Từ Kiến Lâm thằng nhóc khốn nạn mấy năm dẫn đứa cháu đích tôn nhà nửa đêm bãi tha ma bắt dế, đối phương thấy ngứa mắt lắm , lúc thấy đứa cháu đích tôn lén lút con dâu nhiều , nội tâm lập tức kinh hãi.

 

Đưa tay liền véo đứa cháu đích tôn một cái.

 

Khách bọn họ mời về đều là phận, thể để cảm thấy nhà họ Từ bọn họ giáo d.ụ.c.

 

Nghèo thì , nhưng tuyệt đối thể giáo d.ụ.c.

 

Từ Kiến Lâm tại véo, trong lòng rõ, cho nên khi tay bà thím đưa tới, liền vội vàng thu ánh mắt về, đầu cũng cúi xuống, vô cùng ngại ngùng.

 

Cậu thật sự chỉ là tò mò, suy nghĩ nào khác.

 

Có lẽ ít thanh niên chỗ bọn họ âm thầm thích Chung Tú Tú, nhưng tuyệt đối , tuy hai xấp xỉ tuổi , nhưng luôn loại cảm giác thấu Chung Tú Tú.

 

Không thấu, sẽ động tâm.

 

Từ đại nương thấy đứa cháu đích tôn còn coi như hiểu chuyện, yên tâm ít, nhưng vẫn kéo ngoài đám đông một chút, nhỏ giọng dặn dò lát nữa đừng lung tung, cũng đừng lung tung, lịch sự.

 

“Bà thím, cháu , cháu chỉ là tò mò thôi.”

 

“Có tò mò nữa cũng hiểu lễ nghĩa, đừng mất mặt nhà họ Từ chúng .” Từ đại nương dặn dò đứa cháu đích tôn.

 

“Vâng.”

 

Từ Kiến Lâm vội vàng gật đầu, dám Chung Tú Tú thêm một cái nào nữa, chỉ coi như căn bản quen .

 

Trong tiệm cơm quốc doanh, khá đông.

 

Bởi vì nơi cách ga xe lửa đặc biệt gần, bất kể là đến bắt xe, là xuống xe lửa còn đường, đều sẽ chọn ăn cơm ở đây, như , trong tiệm cơm thường xuyên kín chỗ.

 

Bọn Vương Mạn Vân đông , khi cửa mới phát hiện chỗ trống.

 

Ngay khi bọn họ đang đ.á.n.h giá chỗ trống, mấy đồng hương đột nhiên dậy nhường chỗ, đồng thời nhiệt tình chào hỏi: “Đồng chí, mấy vị đồng chí, đây, chúng ăn xong , ngay đây.”

 

Cảnh tượng chỉ xảy ba hai , mà là nhiều đều bưng bát dậy.

 

Vương Mạn Vân sang, thấy trong bát những đều vẫn còn hơn nửa bát thức ăn, liền những là cố ý nhường, cô gì, mà là đưa ngón tay nhẹ nhàng chọc chọc lưng Trương Thư Lan.

 

Trương Thư Lan và Diệp Văn Tĩnh đều là quân nhân, hai mặc cũng là áo khoác quân đội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-me-ke-va-mat-cuc-pham-day-chong-duong-con/chuong-457-tinh-quan-dan-am-ap-noi-quan-an.html.]

 

Cộng thêm kiểu tóc là tóc ngắn cán bộ gọn gàng, đặc biệt là phía còn cảnh vệ viên theo, dễ khiến phán đoán bọn họ là quân nhân.

 

Từ đến nay, đất nước chúng luôn là quân dân một nhà.

 

Có thể , bách tính thà bản chịu đói, cũng dốc lực cung cấp cho quân đội, trong tâm trí bọn họ, bách tính bây giờ thể sống cuộc sống yên bình như , thể ai nấy đều áo mặc, lương thực ăn, đều là công lao của quân nhân.

 

Cho nên chỉ dựa bộ áo khoác quân đội màu xanh lục mấy Trương Thư Lan, bách tính chủ động nhường chỗ.

 

Cái chọc của Vương Mạn Vân kịp thời, Trương Thư Lan và Diệp Văn Tĩnh đều rõ lượng thức ăn trong bát của đồng hương, cũng liền hiểu dậy, vội vàng do Trương Thư Lan : “Cảm ơn các vị đồng hương đồng chí, đừng vội, chúng xuống xe lửa, vội đường, đợi một lát , cứ từ từ ăn, đừng ảnh hưởng đến việc ăn cơm.”

 

“Đồng chí, bên , đây là thực sự ăn xong , qua đây .”

 

Một ông lão dậy, trong bát mặt ông quả thực ăn xong, chỉ ăn xong, ngay cả nước canh cũng uống sạch sẽ.

 

Một giọt còn.

 

Uống canh lòng cừu, trong mùa như thế , thể là ấm từ trong ngoài, sắc mặt ông lão hồng hào, vô cùng tinh thần.

 

Nhân viên phục vụ trong tiệm cơm đang tới dọn dẹp, cũng chào hỏi đoàn Vương Mạn Vân: “Đồng chí, bên , bốn chỗ trống, một phần , đợi chỗ trống , những khác .”

 

Trương Thư Lan Vương Mạn Vân và Diệp Văn Tĩnh một cái, : “Hai dẫn bọn trẻ , cơ thể hai đều lắm, mau xuống.”

 

Vương Mạn Vân và Diệp Văn Tĩnh liếc , về phía Từ đại nương.

 

Từ đại nương trực tiếp đẩy Vương Mạn Vân về phía chỗ trống, trong miệng : “Tiểu Ngũ, cô đừng thấy một nắm tuổi, trong đó cơ thể khỏe mạnh lắm, còn thể một trồng lương thực, một thu hoạch, cô đừng coi thường .”

 

Từ Văn Quý thấy già mời Vương Mạn Vân xuống, cũng vội vàng mời Diệp Văn Tĩnh qua: “Đồng chí Diệp, chị là trưởng bối, chị , chúng ai dám .”

 

“Được thôi, khách sáo nữa.”

 

Diệp Văn Tĩnh quán cơm sắp đồng hương ăn xong, cũng liền từ chối nữa, vì đùn đẩy qua ai xuống, chi bằng chỗ thì , như đoán chừng lát nữa sẽ đều chỗ .

 

“Đồng chí, bên cũng ăn xong , đến .”

 

Vương Mạn Vân và Diệp Văn Tĩnh dẫn mấy đứa trẻ xuống, bên cạnh chỗ trống, mấy Từ Văn Quý nhanh cũng đều xuống.

 

Mỗi gọi một bát canh lòng cừu nóng hổi, ăn kèm với mấy cái bánh kẹp trắng.

 

Thơm ngon đến mức thèm ăn mở rộng.

 

Miếng đầu tiên, đều cho dầu ớt, mà là thổi nguội , uống một ngụm nước canh nguyên chất.

 

Quá tươi ngon.

 

Đây là bát canh lòng cừu tươi ngon nhất mà Vương Mạn Vân từng uống trong kiếp và kiếp .

 

Nước canh cừu đặc sệt là do xương cừu ninh , màu trắng sữa khiến cảm giác thèm ăn, dùng đũa vớt một cái, đầy ắp là lòng cừu, rắc thêm một nắm rau mùi, ngon đến mức suýt nuốt luôn cả lưỡi.

 

Hạo Hạo nhỏ nhất tự ôm thìa, thổi nguội , ừng ực ừng ực uống đến ngon lành.

 

“Các vị đồng chí, canh đủ thể thêm, lấy tiền.”

 

Từ Văn Quý khi hung hăng uống nửa bát canh đặc, mới thỏa mãn bưng bát thêm canh.

 

Bánh kẹp ngâm với canh ăn, mới khô cứng, cũng đặc biệt thơm.

 

Mấy cảnh vệ viên Tiểu Trịnh canh cừu thể thêm vô hạn, cũng ăn uống dè dặt nữa, mà là mở rộng bụng ăn, bọn họ đang ở độ tuổi sức ăn lớn nhất, ăn no uống say mới sức việc.

 

“Mẹ, ngon thật.”

 

 

Loading...