Thập Niên 60: Xuyên Thành Nữ Lưu Manh, Tôi Dắt Con Trốn Đến Quân Đội - Chương 57: Cặp Mẹ Con Lương Thiện Nhất Quả Đất
Cập nhật lúc: 2026-03-23 00:25:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phòng y tế quân khu.
Lô Hồng Mai khó khăn lắm mới cầm m.á.u mũi, sụp đổ c.h.ử.i ầm lên:
“Thời Chi Nhan cái con đàn bà lẳng lơ giả tạo đừng diễn, rõ ràng là cô gọi chỗ đ.á.n.h thành thế !
Dựa cô thừa nhận! Cô hành hung đồng chí nữ, kiện cô, kiện lên quân khu!”
Mà hình thành sự tương phản rõ rệt với sự kêu gào điên cuồng của Lô Hồng Mai là vẻ mặt bất lực và vô tội của Thời Chi Nhan:
“ thật sự , huhuhu… Bác sĩ, mới đến quân khu đến một tháng, quen cô . ở quê cũng chỉ thấy bà cụ ông cụ ăn vạ thôi, từng thấy…”
Nói một nửa, cô bỗng nhiên dừng , đó vẻ mặt tự trách tăng âm lượng lớn hơn:
“Ái chà, ý !
cũng tin tưởng vị đồng chí nữ là nỗi khổ tâm gì đó, chắc chắn !”
Chiêu Muội ở bên cạnh ngẩng đầu ruột diễn, lập tức phối hợp :
“Oa oa oa, dì là , cháu giúp dì , dì ăn vạ tiền t.h.u.ố.c men của chúng cháu.
Nhà cháu nghèo lắm, đều mua nổi trứng gà cho Chiêu Muội ăn, dì ăn vạ tiền thì Chiêu Muội cơm ăn nữa , oa oa oa…”
“Chiêu Muội con đừng như !” Thời Chi Nhan ngăn cản… ạch, là ngăn cản một cách giả tạo.
Giọng khoa trương như đang diễn kịch mẫu.
“Chiêu Muội , chẳng với con , chịu thiệt là phúc! Chúng lương thiện, tin tưởng ở hiền gặp lành! Chỉ chúng trao một chút tình yêu, thế giới mới ngày mai tươi !”
Chiêu Muội vẻ mặt nghiêm túc gật đầu!
“Hơn nữa vị dì cuộc sống cũng dễ dàng, cho dù thật sự ăn vạ chúng cũng nhất định là nỗi khổ tâm riêng của mà! Chúng thể để dì khó xử chứ?”
Hai chữ “mà chứ” trong lời Thời Chi Nhan uyển chuyển cao v.út cứ như cao trào của kịch mẫu.
“Mẹ, con nhớ ạ!” Chiêu Muội cũng học theo cái giọng điệu uyển chuyển cao v.út của ruột, đáng yêu c.h.ế.t .
Trong nháy mắt, bất kể là bác sĩ y tá mặt là bệnh nhân và nhà bệnh nhân đang đợi khám bệnh xung quanh, từng một đều diễn xuất của hai con chinh phục.
“ là ơn mắc oán! Chưa từng thấy đồng chí nữ nào hổ như , thấy đa phần chính là thấy hai con ăn mặc , điều kiện gia đình , bản cơm ăn nên ăn vạ tiền!”
Một phụ nữ trung niên đưa cháu khám bệnh giọng oang oang phỏng đoán đầy ghét bỏ.
Một phụ nữ khác cũng hùa theo giúp đỡ: “ thế! Cô gái nhỏ thương mới học ! Mở miệng ngậm miệng c.h.ử.i lời thô tục.
Đồng chí nữ tuy trông vẻ quyến rũ một chút, nhưng lương thiện bao, dạy con khéo bao!
Nếu là gặp tình huống sớm xé xác !”
Những khác mặt đều tán đồng gật đầu.
Sau đó, một ông cụ giống như cựu chiến binh cũng mở miệng, giọng đanh thép:
“ là thói đời ngày càng xuống, lòng còn như xưa! Ở quân khu còn thể xuất hiện hành vi tồi tệ như , quả thực là mất mặt cả quân khu!”
“ thế, nếu ngay cả quân khu chúng cũng xuất hiện hiện tượng tiền ăn cơm liền ăn vạ kiếm tiền, quốc gia xong !”
Cái tầm cao là một nâng cao hơn một , đều là bệnh nhân đến khám và nhà cùng đang hùa .
Còn về bác sĩ và y tá, tuy đối với chuyện biểu thái độ, nhưng thái độ của đối phương bọn họ cũng về phía Thời Chi Nhan.
Trong nháy mắt khiến Lô Hồng Mai cầm m.á.u mũi đến hoảng hốt.
“Rõ ràng… rõ ràng…”
Lô Hồng Mai phản bác rõ ràng cô mới là đ.á.n.h, tại một ai tin cô ?
Trong lúc cô ấp úng giải thích, ông cựu chiến binh ghét cái ác như kẻ thù quát lớn:
“Cô là nhà nhà ai? Mau xin vị đồng chí nữ ! Nếu trực tiếp báo cáo chỉnh đốn cái thói hư tật của cô!”
Lô Hồng Mai quát dọa đến run rẩy.
Cô dám thông tin của trai , chị em của cô đều vì đắc tội Thời Chi Nhan liên lụy đến chồng , hai vợ chồng đuổi khỏi quân khu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-nu-luu-manh-toi-dat-con-tron-den-quan-doi/chuong-57-cap-me-con-luong-thien-nhat-qua-dat.html.]
Cô đều dám nghĩ đến tình cảnh trai cô đưa cả nhà bọn họ cũng đuổi ngoài.
“… sai , xin ! nên trêu chọc cô. Hu hu hu hu…” Lô Hồng Mai sụp đổ òa lên.
Thời Chi Nhan trong nháy mắt một loại cảm giác hào quang thánh mẫu chiếu rọi mặt đất, lên phía vẻ mặt dịu dàng :
“Không , thật sự ! Cô đừng . Bây giờ năm đói kém nhà ai cũng sống khó khăn, giữ bản tâm phạm sai lầm cũng đáng tha thứ.”
Lô Hồng Mai tiếp tục .
Sau một hồi diễn xuất xong, Thời Chi Nhan vội vàng chủ động tiến lên đỡ:
“Đồng chí, chúng ầm ĩ ở đây lỡ bác sĩ khám bệnh, nào nào nào, cô còn khó chịu đỡ cô ghế dài nghỉ ngơi bên ngoài , chữa trị xong thì nhường chỗ cho bệnh nhân tiếp theo.”
Lô Hồng Mai ép để cô đỡ dậy, tủi cam lòng. Xung quanh vang lên tiếng khen ngợi:
“Đồng chí nữ tâm địa thật, thảo nào con trai cô ngoan ngoãn thế!”
“ thế, ăn vạ tức giận, còn suy nghĩ đến việc lỡ chúng khám bệnh.”
“Đồng chí, chồng cô là ai thế? Sao đây từng gặp đồng chí nữ xinh thiện lương như cô?”
Chiêu Muội : “Bố cháu là Tham mưu trưởng, tên là Cố Diệc. Cháu với cháu mới đến quân khu thím chắc chắn quen bọn cháu.”
“Hóa là nhà Cố tham mưu trưởng , thời gian cũng nhà Cố tham mưu trưởng nổi tiếng thấy phụ nữ là sợ hãi… he he…”
Người phụ nữ lỡ miệng đ.á.n.h giá lưng về Cố Diệc, vội vàng gượng hai tiếng.
“ ý , là hai con cô tâm địa , đứa bé thông minh đáng yêu thế , năm đó nhất định giáo d.ụ.c !”
Thời Chi Nhan gượng gạo, lời khen ngợi chột cực kỳ.
Thời Chi Nhan đỡ Lô Hồng Mai khỏi phòng khám bệnh của bác sĩ, từ ái chủ động hỏi:
“Làm ầm ĩ lâu như , vẫn cô là ai, rốt cuộc tìm gì thế?”
Lô Hồng Mai vốn dĩ uất ức , thấy lời càng sụp đổ hơn.
Nước mắt cô rơi lã chã, hất tay Thời Chi Nhan , che mặt chạy .
“Cô đừng mà, cô còn với rốt cuộc vì tìm mà!” Thời Chi Nhan ở phía hỏi nữa.
Kết quả đối phương sợ hãi chạy càng nhanh hơn.
“ thật sự rốt cuộc cô là ai mà!” Thời Chi Nhan là tiếc nuối, đó cúi đầu tìm Chiêu Muội.
Người ?!
Cô trong phòng khám của bác sĩ, thế mà thấy bé mà ở trong đó bắt đầu xã giao , từng tiếng ông bà thím chú gọi ngừng, ông cựu chiến binh lớn tuổi móc thứ gì đó cho bé, đó lén lút chuyện.
“Chiêu Muội về nhà thôi.” Thời Chi Nhan gọi một tiếng.
“Ông ơi cháu đây, ông chữa chân cho nhé, khỏe mạnh nhé, Chiêu Muội rảnh sẽ đến tìm ông chơi.” Mới một lúc, thằng nhóc cứ như với .
Ông cụ vui vẻ, vội vàng đồng ý.
Chiêu Muội chạy bình bịch ngoài, vẻ mặt vui vẻ.
“Vừa nãy gì với ông cụ thế?”
“Ông thể để bạn nhỏ lương thiện lạnh lòng, cho nên cho Chiêu Muội năm hào mua kẹo ăn, bảo con đừng cho . Còn cho con ông sống ở , bảo con tìm ông chơi.”
“Chiêu Muội , con đúng là kết bạn thật!” Thời Chi Nhan cảm thán.
Chiêu Muội ruột hì hì: “Chiêu Muội còn giúp niềm vui Lôi Phong sống!”
“Sau chúng thật sự giúp niềm vui mới đúng, ?”
“Vâng ạ! Biết ạ!”
“Con thật sự ?”
“Chiêu Muội thông minh như , hiểu mà!”
…
Mộng Vân Thường