Thập Niên 60: Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm, Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 107: Chiêu Tổn

Cập nhật lúc: 2026-05-04 14:49:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người trong đại viện đều chạy ngoài phơi nắng, dần dần, bên cạnh Vương Đào Chi tụ tập ít .

 

Đỗ Xuân Hoa đang cầm sợi thủy tinh thịnh hành hiện nay đan móc khóa, cũng thế nào, tay lật qua lật vài cái, một con cá vàng đầu to sống động như thật xuất hiện tay bà , đuôi màu đỏ cam, mắt đen láy, sống động như thật.

 

“Nhà lão Lưu , Tuệ Tâm nhà bà , cho con bé ngoài phơi nắng , cứ nhốt trong nhà mãi cũng là cách.”

 

“Thôi bỏ , hôm qua con bé quên sách, lão Lưu đang tức giận, còn cho con bé ăn tối, bây giờ vẫn đang chép phạt.”

 

“Ây dô, trẻ con mắc , đ.á.n.h hai cái là , thể cho ăn cơm, đang lúc tuổi ăn tuổi lớn, lão Lưu nhà bà là bác sĩ mà còn hiểu ?”

 

Vợ của lão Lưu sinh với khuôn mặt sầu khổ, quanh năm uống t.h.u.ố.c thêm một đứa con nhưng mãi như ý, ngược hỏng cơ thể, sắc mặt kém hơn những mặt ở đây nhiều.

 

“Trẻ con mà, đều thế cả, Tuệ Tâm hiểu chuyện bao, thông minh, đứa nhà một nửa con bé thì tạ ơn trời đất . Nhà lão Ngưu , con trai bà chẳng xuống nông thôn , cũng sắp 2 tháng , tình hình thế nào?”

 

Nhắc đến chủ đề , bầu khí lập tức lạnh xuống, con cái của ít đều ở nông thôn, thể lo lắng.

 

Vợ nhà họ Ngưu lắc đầu: “Mấy ngày thư về, là cũng tạm, đầu xuân xuống giống, đang lúc bận rộn, trong nước là đỉa và sâu bọ, nó mà chịu nổi?”

 

“Đều trải qua như cả, ít cũng là con trai, con gái cũng ở nông thôn, thư lóc với ba , , gửi thêm chút tiền cho nó thôi, để nó thể tìm đội mua lương thực, tùy tiện lấy vài công điểm lừa gạt qua chuyện là .”

 

Đang chuyện náo nhiệt, cổng đại viện đóng, Doãn Hồng vẻ mặt xui xẻo nhấc chân bước qua bậu cửa , Lý Đa Lương theo ủ rũ cúi đầu, bước thấp bước cao, đều dám ngẩng đầu lên .

 

tinh mắt thấy bọn họ, vội vàng trêu chọc: “Nhà lão Lý , hôm nay chẳng dẫn con trai bà xem mắt , về sớm thế, thành ?”

 

Đỗ Xuân Hoa hùa theo : “Bà chẳng tuyệt đối nắm chắc , cô gái đó là thực tế, ngoại hình, là chỗ khác như ý ?”

 

Doãn Hồng xua xua tay, bực bội : “Hừ, cái gì mà ngoại hình, cô gặp mắng , là từng thấy xí nhưng từng thấy ai xí như , ngoại hình thì ít cũng chút ưu thế khác chứ.

 

Nhà chính là gia đình bình thường, Đa Lương chỉ là một công nhân, cô trúng, các cô gái bây giờ a, đều thực dụng lắm.”

 

“Sao thể trách cô gái nhà , tuy lấy chồng lấy chồng, mặc áo ăn cơm, với cái bộ dạng đó của Đa Lương nhà bà, lâu cơm cũng nuốt trôi.

 

Tổn thất cũng quá lớn , chẳng tìm bù đắp từ chỗ khác , cứ chính bà , năm đó nếu lão Lý bỏ nhiều tiền như , mấy gian nhà lớn, bà thể gả cho ông ?”

 

“Lão Lý nhà thì , lâu cũng quen, lúc trẻ ông ít cũng mạnh hơn Đa Lương nhiều, đứa trẻ cũng , một chút chỗ của cũng di truyền .”

 

Lòng tự trọng của Lý Đa Lương tổn thương, chỉ hận thể chui kẽ quần, kéo ống tay áo bà : “Mẹ, đừng nữa, con vội kết hôn.”

 

“Không vội vội, cô gái đều chọn hết , chẳng tìm cho con một xinh , đỡ cho thế hệ của con càng hơn.”

 

ác ý liền : “Ây dô, còn hơn nữa, sinh là quái vật a? Doãn Hồng, tìm một ở nông thôn , các cô gái thành phố đắt giá lắm.”

 

tìm, tìm chính là ở nông thôn, cô cũng coi như là từng thấy việc đời, đàn ông độc thành phố nhiều lắm, cô mơn mởn thế lo gả , còn châm biếm nhà chúng lừa gạt .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-tuyet-doi-khong-tay-trang/chuong-107-chieu-ton.html.]

Hắc, lừa cô chỗ nào, nếu thật sự lừa thì thể dẫn Đa Lương ? Đa Phúc nhà lớn lên chẳng mạnh hơn nhiều , đến lúc đó đợi cô gả qua đổi , thế mới gọi là thật sự lừa chứ.”

 

“Nhà lão Lý , bà cũng đừng để bụng, tình hình của Đa Lương quả thực khó tìm, nếu bà để ý, thấy dứt khoát ghép Tôn Lai Nghi và thành một đôi .”

 

“Thế .”

 

Doãn Hồng chút do dự phủ quyết: “ ý kiến với góa phụ, Tôn Lai Nghi là hạng gì, nhà họ Lý mệnh cách bình thường, trấn áp nổi sát tinh như .”

 

Hơn nữa, dạo gần đây đều đang đồn ả đang công việc đắn, lửa khói, chừng là thật sự gì đó.

 

Nếu thật sự gả qua đây, ầm ĩ khách quen gì đó, thể diện nhà bọn họ còn cần nữa ?

 

Hà Thụy Tuyết thấy Lý Đa Lương mặt đỏ tía tai, cả đầy chữ chạy trốn, bất thình lình : “Chuyện xem mắt cứ gác sang một bên, Đa Lương, một chủ ý thể giúp kiếm tiền, chừng tiền sính lễ đều thể kiếm , chỉ xem bằng lòng .”

 

Lý Đa Lương vốn cô nhiều chủ ý nhất, thấy thể kiếm tiền, nhất thời quên mất lời dặn dò của bố tránh xa Hà Thụy Tuyết, vội vàng hỏi: “Chủ ý gì?”

 

Những khác cũng tò mò: “ , Thụy Tuyết cô mối nào cho , cứ khăng khăng cho một Lý Đa Lương?”

 

“Không , là mối ăn chỉ mới , Đa Lương, liên hệ với bà mối, cứ thể cùng nhà trai xem mắt.

 

Đều hoa tươi lá xanh nền, lá xanh tự nhiên cũng thể rời cành, bên cạnh, bình thường cũng thể tôn lên thành trai tuấn tú, đến lúc đó xem mắt một cái là trúng ngay, thể phát cho một bao lì xì lớn ?”

 

Những xung quanh xong, đều nhịn mà bật thành tiếng.

 

Vương Đào Chi nén nổi khóe miệng, chỉ trán cô: “Em đây là chủ ý tồi tệ gì thế, thật sự đủ tổn mà.”

 

Vợ lão Vương đau cả bụng, ngược cân nhắc đến tính thực dụng: “Đừng , tuy tổn, nhưng hữu dụng, thật sự thể xem mắt thành công thì tiền tạ ơn bà mối cũng ít, keo kiệt thì cho 2 đồng, hào phóng thì cho 5 đồng, vài là kiếm tiền lương 1 tháng , còn thể ăn chực một bữa ngon, đời còn con đường kiếm tiền nào đơn giản hơn thế nữa.”

 

Doãn Hồng sầm mặt vui, trừng mắt cô: “Được lắm Hà Thụy Tuyết, cô đột nhiên bụng thế, hóa là đang tiêu khiển Đa Lương nhà ở đây đúng ?”

 

Lý Đa Lương vốn dĩ cũng tức giận, nhưng thấy phân tích của vợ lão Vương, nhịn mà động lòng.

 

Công việc của trong nhà máy cũng nhẹ nhàng, so sánh , ăn uống miễn phí còn thể kiếm thêm thu nhập bên ngoài quả thực tồi.

 

Cậu nay cũng thể hiểu , ngoại hình của là khuyết điểm, thì tìm bù đắp từ chỗ khác, trong tay tiền chính là ưu thế cực lớn.

 

Cậu kéo vạt áo Doãn Hồng, khuyên bà bình tĩnh : “Mẹ, đừng nữa, Hà Thụy Tuyết cũng là ý , ngày mai giúp con liên hệ thêm vài bà mối .”

 

“Con thật sự ? Không , danh tiếng của con còn cần nữa ?”

 

Lý Đa Lương khổ một tiếng: “Con bây giờ còn danh tiếng gì nữa, chi bằng lấy chút đồ thực tế.”

 

Hà Thụy Tuyết lý do khác: “Đều rải lưới rộng mới thể bắt cá, mặc dù là cùng, nhưng ít thể theo gặp gỡ thêm vài cô gái, chừng thật sự để ý đến ngoại hình của , đến lúc đó trực tiếp nẫng tay qua đây, chẳng mạnh hơn nhiều so với việc xem mắt như ruồi đầu ?”

 

 

Loading...