Thập Niên 60: Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm, Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 154: Chôn Cất Hài Cốt
Cập nhật lúc: 2026-05-04 14:51:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Đào Chi bước cửa, ý của Hà Thụy Tuyết.
Cuộc cãi vã dần dừng , đều khen cô nhân nghĩa, Chu Nhị Nha thể chiếm tiện nghi, sợ cô đổi ý, vội vàng nhét cho cho mượn xe vài xu, đồng ý kéo thiêu.
Dù tối qua để cô trong nhà chính qua đêm thấy rợn , hại bà cả đêm dám chợp mắt, tối nay chắc chắn thể để trong nhà nữa.
Chỉ là khổ cho Tôn Kim Bảo, cách đến nhà tang lễ hề gần, và Chu Nhị Nha hai hì hục đẩy xe qua đó.
Giang Diễn Tự hề mặt, để Thái Vệ Dân tiếp nhận, vặn kịp chuyến lò cuối cùng.
Hôm , Chu Nhị Nha nhận tro cốt về, còn nằng nặc đòi Thái Vệ Dân tặng bà một cái hũ đựng tro cốt, để dị nghị, bà còn bộ tịch đào một cái hố, chôn cô bên cạnh lão Tôn.
Tro cốt trong lò thiêu thường chỉ gom một phần hũ, phần còn sẽ trộn lẫn đem chôn ở cái hố lớn núi phía .
Hà Thụy Tuyết dặn dò, tách riêng xương của Tôn Lai Nghi từ , chôn ở các phương vị khác .
Giang Diễn Tự ngoài miệng thì tổn hại âm đức, nhưng lúc chẳng hề nương tay, cố tình chọn nơi tụ dương, lâu ngày chịu nóng và phơi nắng, cho dù oán khí ngút trời cũng sinh tà ma .
Không trách Hà Thụy Tuyết thần hồn nát thần tính, thực sự là những chuyện quái gở thỉnh thoảng nhảy cho sợ hãi .
Sau đó sóng yên biển lặng một thời gian, Hà Thụy Tuyết xử lý hòm hòm những sự việc tiếp nối từ Hội chợ Quảng Châu, tổ ngoại thương thành lập tạm thời cũng theo đó mà giải tán.
Đương nhiên, phụ trách là cô thể buông tay, vẫn còn hàng hóa lục tục gửi đến, đều để cô phụ trách.
Bí thư thấy công lao của cô, đặc biệt biểu dương cô trong đại hội, Tạ Bằng , lúc đó biểu cảm của La Quốc Khánh thực sự vô cùng đặc sắc.
Từ chuyện năm xưa ông tìm xúi giục chồng Ngô Tịch Phương c.ờ b.ạ.c là thể thấy, là kẻ thù tất báo, tâm nhãn cực kỳ nhỏ nhen.
Hà Thụy Tuyết hại ông trở thành trò của bộ phận hàng hóa, mấy tổ khác chế nhạo, coi như đắc tội triệt để với ông .
Kể từ cô vạch trần bí mật, La Quốc Khánh bao giờ tìm Ngô Tịch Phương nữa, lẽ cũng hiểu điều gì đó, ầm lên, trong tổ cũng trở nên im ắng hơn nhiều.
sự việc cứ tạm dừng giữa chừng là thể coi như từng xảy , Hà Thụy Tuyết đang thu thập chứng cứ.
La Quốc Khánh thể từ một kẻ bối cảnh đến bước đường ngày hôm nay, gia đình nhà bố vợ cũng góp ít sức, vợ ông là trong mắt chứa nổi hạt cát.
Nếu ông dám giở trò mờ ám buồn nôn, thì đừng trách cô tung hê những chuyện .
Thời buổi việc quan hệ nam nữ bừa bãi nhận nghiêm trọng, mất việc còn là nhẹ, cẩn thận còn phạt đem phê đấu.
Từ Đức Ninh chống một tay lên bàn, đỡ cằm ngưỡng mộ cô: “Chị Hà, chị giỏi thật đấy, em thấy mấy chữ nòng nọc đó là ch.óng hết cả mặt, chị thế mà còn thể chuyện với nước ngoài, chẳng trách Bí thư coi trọng chị.”
“Làm gì , mà chịu khó học thì cũng thôi.”
“Thôi xin, em nghị lực đó , từ nhỏ nhét chữ đầu , đến cấp ba cũng là miễn cưỡng thi đỗ thôi.”
Cậu văn phòng tổ trưởng : “Đang dọn đồ kìa, xem chuyện Tạ sắp chuyển là thật , chị Hà, chị tổ trưởng tiếp theo của tổ là ai ?”
Cậu tận hưởng bầu khí trong tổ hiện tại, khi tin còn chút tình nguyện.
“Biết, cũng quen đấy.”
“Thế ạ? Mối quan hệ của em rộng thế cơ ?”
“Ừm, nhưng quen , là đơn phương về thôi.”
Từ Đức Ninh lập tức thất vọng tràn trề, vùi nửa khuôn mặt lòng bàn tay, ép một cục thịt nhỏ, càng giống một đứa trẻ lớn: “Em còn đang nghĩ tổ trưởng mới thể che chở cho em cơ, chị Hà, đó nghiêm khắc , so với Tạ thì thế nào?”
“Không rõ nữa, chắc cũng , là một nữ đồng chí.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-tuyet-doi-khong-tay-trang/chuong-154-chon-cat-hai-cot.html.]
Cậu thở phào nhẹ nhõm: “Nữ đồng chí thì .”
Từ Đức Ninh rõ lợi thế của , nữ đồng chí, đặc biệt là những đến độ tuổi nhất định, đều đối xử với cực kỳ , lòng tin sẽ dỗ ngọt .
Hạ Lăng Thanh tuy cũng chút nỡ, nhưng đối với chuyện cũng dễ dàng chấp nhận: “Mặc kệ đổi thành ai, chúng cứ việc của là .”
“Haiz, chị Hạ, chị hiểu , công việc nhân viên thu mua của bọn em dễ , đúng là tiến thoái lưỡng nan.”
Dưới sự giãi bày của , hai mới hiểu nỗi lo lắng của từ mà đến.
Ở hợp tác xã mua bán đây, Từ Đức Ninh mặt non choẹt là thấy dễ bắt nạt, chèn ép và đả kích hề ít.
Có lúc rõ ràng là chạy ngược chạy xuôi liên hệ với nhà máy, đến phút ch.ót cố ý sắp xếp công tác chỗ khác, để nhân viên thu mua cùng tổ nẫng tay , cướp mất công lao của ;
Ngoài , mỗi tháng luôn tự dưng thêm một khoản chỉ tiêu thu mua ngoài kế hoạch.
Đi hỏi lãnh đạo, đối phương chỉ là hợp tác xã mua bán thiếu hụt vật tư, ai cũng thành nhiệm vụ bổ sung.
theo quan sát, các đồng nghiệp khác thì , nhưng tuyệt đối chỉ tiêu cao như , cần chạy đôn chạy đáo bên ngoài ngừng nghỉ, mòn cả mép mới miễn cưỡng thành .
Cứ như , tổ trưởng vẫn đặc biệt hài lòng với , rõ ràng thành nhiệm vụ nhất, nhưng một câu khen ngợi nào từ miệng ông , thậm chí thỉnh thoảng còn ông gọi qua gõ nhịp.
Hạ Lăng Thanh tức giận đập bàn: “Quá đáng thật, ông rõ ràng là thấy dễ bắt nạt, nên mới từng bước chèn ép , thăm dò giới hạn của . Cậu cũng thế, cứ để mặc ông lấy quyền mưu lợi cá nhân, phản kháng ?”
“Lúc đó em mới bao lâu, cứ nghĩ thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.”
“Rõ ràng là cứu , Bí thư mới điều tới đây, là báo đáp .”
Hạ Lăng Thanh bùng nổ tình mẫu t.ử, thương xót : “Cậu yên tâm, trong tổ và Thụy Tuyết bảo vệ, tuyệt đối để chịu thiệt !”
Hà Thụy Tuyết khẽ : “Lúc , lãnh đạo của phản ứng gì ?”
“Sao , ông cứ như ăn quả táo phát hiện bên trong nửa con sâu , nuốt trôi nhả .”
Trong lòng Từ Đức Ninh đừng là hả giận cỡ nào: “Nghe từ khi em , hàng hóa bọn họ thu mua kém hơn , những nuôi tâm lười biếng , siêng năng trở dễ .
Chủ nhiệm hợp tác xã mua bán chuyện xong, tuyển thêm mấy nhân viên thu mua mới, còn điều chuyển công tác cái vị từng là lãnh đạo của em .”
Khá lắm, đợi mới từ bỏ việc sa thải cắt trúng động mạch chủ đúng ?
Hạ Lăng Thanh ngặt nghẽo, mắng vài câu đáng đời, với họ một chuyện khác: “Cái bộ mặt của tổ hai , tìm đối tượng .”
“Thế , mắt của luôn kén chọn , tìm thế nào ?”
“Đến tuổi , tìm , đoán xem nghĩ chiêu gì?
Mấy hôm cứ chơi bóng với ở phía , ít chạy xem, đợi lúc đông , liền ném đám đông, trúng ai thì là đó, cứ như ném tú cầu thời cổ đại .”
Hà Thụy Tuyết trợn tròn mắt: “Anh cũng sợ ném trúng đàn ông, là kết hôn .”
“Những cũng sẽ chạy cổ vũ cho , hơn nữa tưởng ngốc thật , chắc chắn là nhắm chuẩn hướng mới ném.
Cô gái đó là cán sự của phòng kế toán, nhỏ hơn 2 tuổi, trông cũng mọng nước lắm, hai chuyện xong thấy hợp là quen luôn.”
Hà Thụy Tuyết cảm thán sự kỳ diệu của duyên phận, cảm thán : “Thế thì trong đơn vị sắp thêm ít đau lòng .”
“Không , đây chẳng tiểu Từ , đến lúc xuất hiện đấy, mấy chị em đó đều cần an ủi mà.”