Thập Niên 60: Xuyên Thành Pháo Hôi Cực Phẩm, Tuyệt Đối Không Tẩy Trắng - Chương 94: Buổi Giao Lưu
Cập nhật lúc: 2026-05-04 14:49:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôn Lai Nghi sẽ nghĩ đến việc tự phấn đấu để đạt địa vị ngang hàng với Hà Thụy Tuyết, khiến bản trở thành ngưỡng mộ, mà chỉ hung hăng đ.á.n.h gục xuống, nhất là để cô lưu lạc đến cùng một cảnh với .
Bản sự kiên cường thể chịu khổ, còn Hà Thụy Tuyết thì , e là 2 ngày chịu nổi , cái đầu óc ngu ngốc của con nhỏ đó xưa nay xoay chuyển, đến lúc đó tùy tiện giăng một cái bẫy cũng thể lừa cô khuynh gia bại sản.
Hà Thụy Tuyết lâu như , Hà Hạ Sinh hỗ trợ, trong tay tuyệt đối tiết kiệm ít tiền, còn chiếc đồng hồ Thụy Sĩ và nhiều đồ của cô... nghĩ đến đây, Tôn Lai Nghi khỏi chút nóng lòng.
Ý nghĩ chuyển, ả một nữa khó kìm nén sự bực bội.
Cũng thời cơ đúng , ả đến nơi Tiền Đại Bưu giấu đồ ở kiếp để tìm, đất chỉ chôn một cái hũ , chẳng gì cả, hại ả mừng hụt một phen.
Ả chút nghi ngờ vì dẫn đến việc Tiền Đại Bưu lộ khi kịp phòng , khiến căn bản kịp giấu một phần tiền tang vật, đành để rẻ cho những bắt .
Vì Tôn Lai Nghi định tay từ Hà Thụy Tuyết, nhắc đến cửa hàng bách hóa, ả nhớ một chuyện.
…
Hà Thụy Tuyết đến cơ quan, tiên là rót nước sôi phích nước, đó sắp xếp tài liệu bàn.
Vẫn đến giờ việc, cô quang minh chính đại lười biếng, Hạ Lăng Thanh hào hứng bước : “Này, Thụy Tuyết, cửa hàng chúng tháng sẽ tham gia buổi giao lưu của thành phố, em xem tổ chúng sẽ cử ai đại diện.”
Một cửa hàng trong thành phố sẽ định kỳ tổ chức các hoạt động giao lưu, kêu gọi học tập theo gương lao động tiên tiến, nhân viên xuất sắc và nhân viên bán hàng giỏi nhất, phát huy tinh thần chịu thương chịu khó, phục vụ quần chúng.
Và những tham gia buổi giao lưu, về cơ bản chính là những đối tượng mà cửa hàng dự định tập trung quan tâm và bồi dưỡng, thường thể giành ít lợi thế trong đ.á.n.h giá xếp loại tiếp theo.
“Chắc là chị Hạ , thâm niên và năng lực trong tổ chúng ai khác ngoài chị mà.”
Hạ Lăng Thanh vỗ nhẹ vai cô một cái: “Mỉa mai chị ? Người khác rõ, chị còn bản lĩnh của em , từ khi em đến, sổ sách của tổ chúng đều rõ ràng hơn ít, còn bên kho tài liệu nữa, bây giờ dựa mục lục là thể tìm thấy tài liệu, tiết kiệm bao nhiêu việc chứ.”
Túi tài liệu đây chỉ chữ bìa, cái còn rõ ràng lắm, tìm một thứ khó như lên trời, thường tìm phụ trách tương ứng để hỏi, phiền phức thì chớ còn nhận sắc mặt .
Hà Thụy Tuyết thì khác, là mài d.a.o lỡ việc đốn củi, đến bao lâu lấy một đống giấy màu từ kho thành những chiếc thẻ nhỏ.
Các loại tài liệu khác sử dụng màu sắc khác , đó tóm tắt tài liệu lên thẻ, cắm khe hở của túi tài liệu, sang bên cạnh là thể dễ dàng tìm tài liệu .
Đừng là tổ ba thơm lây, của các tổ khác đến mượn tài liệu, cũng cảm thấy như tiện lợi đỡ việc, thi học theo cô.
Ngoài , Hà Thụy Tuyết còn đưa ít ý tưởng tinh giản quy trình, chuẩn hóa tài liệu, khiến danh tiếng của cô ở bộ phận thu mua càng lớn hơn, trải nghiệm lợi ích thực tế, ấn tượng về cô đều .
“Cũng là nhờ em, bây giờ thời gian chị về nhà đều nhiều hơn , định đợi Niếp Niếp lớn thêm chút nữa thì cho con bé nhà trẻ, đến lúc đó tự chị thể chăm sóc con bé, cần phiền chị lo lắng nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-60-xuyen-thanh-phao-hoi-cuc-pham-tuyet-doi-khong-tay-trang/chuong-94-buoi-giao-luu.html.]
Mẹ chồng chị tuy cởi mở, nhưng cách dạy dỗ trẻ con của hai thế hệ luôn sự sai lệch, đặc biệt là từng nhận nền giáo d.ụ.c kiểu mới như Hạ Lăng Thanh, đồng tình với một quan niệm mà chồng nhồi nhét cho con gái .
Trước đây là do bận cách nào, bây giờ bản thể rút tay đích dạy dỗ, dù vẫn còn kịp uốn nắn một thói quen của con bé.
Nghĩ đến đây, chị càng thêm ơn Hà Thụy Tuyết: “Buổi giao lưu đây chị từng một , đó liền thăng lên nhân viên văn phòng bậc 5, chắc sẽ thứ hai . Chị thấy khả năng của em lớn, họp chị còn Tạ cho trẻ tuổi nhiều cơ hội hơn đấy.”
Đi buổi giao lưu , Hà Thụy Tuyết thực mấy bận tâm.
Cô mới thăng chức cách đây lâu, cho dù thẻ bài gian lận cũng phù hợp với lẽ thường, cấp sẽ để cô tiến thêm một bước nữa, nhưng thể tích lũy thêm vốn liếng cho bản cũng là chuyện .
“Chị Hạ, ngoài em , tổ chúng còn ai khả năng lớn nhất?”
Hạ Lăng Thanh suy nghĩ một chút: “Biểu hiện hàng tháng của mấy nhân viên thu mua đều xêm xêm , em cũng đấy, vật tư thu mua định, cho dù tháng vượt chỉ tiêu thu mua, thường cũng sẽ cất , phòng trường hợp tháng lấy đồ, cho nên bọn họ đều giẫm lên vạch để thành nhiệm vụ, nếu quá xuất sắc thì thật sự .
Theo chị thấy em, thì chắc là Đổng Thành Cương, quan hệ với một xưởng miến của công xã cấp , luôn thể thu mua ít miến về, là hiếm hoi trong tổ kênh thực phẩm định.”
“Xưởng miến, quy mô lớn nhỏ?”
“Nhỏ thôi, là mấy thôn hợp mở, là do một thanh niên trí thức đề xuất, vốn dĩ đều dùng cối đá, đổi thành máy móc, miến khoai lang miến đậu xanh đều , ít cũng là lương thực, hiệu quả kinh tế khá .”
Nói đến đây, chị đóng cửa văn phòng , kéo cô chuyện phiếm: “Cách đối ngoại của là đây đường xuống nông thôn thu mua cứu một , phát hiện hóa là nhà của lãnh đạo xưởng miến, mới mối quan hệ hiện tại.
chị , thực là câu kết với con gái xưởng trưởng xưởng miến, mới tạo điều kiện cho .”
Hà Thụy Tuyết nhớ tướng mạo khó coi của vị đồng chí , hiểu: “Hắn chẳng kết hôn , cô gái thể qua với ?”
“Nghe phụ nữ đó cũng kết hôn , bọn họ cũng cẩn thận, luôn lén lút qua lưng , một nhân viên thu mua tỉ mỉ cùng Đổng Thành Cương xuống nông thôn vài phát hiện đúng, mới nghĩ đến việc dò la, còn thật sự để phát hiện hai bọn họ thường xuyên lén lút gặp mặt, em xem nam nữ cô nam quả nữ, thể chuyện gì?”
Hà Thụy Tuyết mà hít hà: “Không đúng chứ, nhà vợ của Đổng Thành Cương chẳng bản lĩnh , việc trong chính phủ, thể gan lớn như ?”
Hạ Lăng Thanh thấy cô trợn tròn mắt, tưởng cô kinh ngạc vì chuyện của Đổng Thành Cương: “Chị cho em , đó đến cửa hàng tìm , sợ như gặp ma, kéo lôi đưa cô , còn là xưởng miến việc gấp, ai tin chứ? Trong xưởng thật sự việc gấp chạy đến thông báo cho một nhân viên thu mua của thành phố như tác dụng gì?”
Hà Thụy Tuyết lắc đầu liên tục: “Vợ đúng là xui xẻo, bẩn thỉu quá, lỡ tên họ Đổng đó mắc bệnh ở bên ngoài lây sang cô thì .”
Thần sắc Hạ Lăng Thanh ngưng trệ, đặt cảnh đó cũng thấy cả thoải mái, nghĩ bụng lát nữa nên đến bệnh viện kiểm tra một chút , quên hùa theo cô: “Chứ còn gì nữa, cũng may là cô mấy khi đến cửa hàng, nếu chị nhất định tìm cơ hội đ.á.n.h tiếng cho cô , thể để cô lừa gạt .”
Đối với Đổng Thành Cương, Hà Thụy Tuyết trong tình huống bằng chứng xác thực sẽ tin tưởng vài lời đồn đại, nhưng khó tránh khỏi ảnh hưởng, ấn tượng gì với .
Còn về vợ , trong lòng cô chủ yếu là đồng tình, nhưng mấy ngày, cô cảm thấy hai đúng là nồi sứt úp vung mẻ, đáng để bận tâm.