Thập Niên 70: Ác Nữ Xuyên Thành Pháo Hôi Vả Mặt Tra Nam - Chương 1031:

Cập nhật lúc: 2026-05-03 11:40:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Có điều sự việc m.á.u dơi ấn tượng, thế là cô lớn tiếng phản bác: "Đó là chú út và ba bôi, liên quan đến con!"

hoài nghi, những chuyện phá hoại những , thể cũng là Đường Mãn Đồng và Đường Kiến Thụ , hai từ nhỏ cũng , khẳng định mượn danh nghĩa của cô ít chuyện .

"Con cũng bôi, ba các con đều lành gì!"

Bà cụ Đường trừng mắt cô, ông cụ đều tra rõ ràng , lươn là Mãn Đồng và Kiến Thụ bắt, ban đêm ba đứa ranh con đến cửa chính nhà họ Trương bôi m.á.u, lúc nửa đêm thằng ranh con Mãn Đồng còn chạy tới bệ cửa sổ nhà họ Trương học theo tiếng cú mèo kêu kêu.

Bà cụ hoài nghi, bệnh tiểu nhiều nhưng hết nước tiểu của Trương Thập Căn chính là do mấy đứa ranh con dọa sợ gây nên.

Đường Niệm Niệm hậm hực rụt cổ một cái, cô kính già, cãi với bà cụ.

Cãi thì cô tránh, Đường Niệm Niệm đầu qua, dự định phong cảnh phía ngoài thì đối mặt ánh mắt sáng lấp lánh của ba đứa ranh con nhà .

Đôi mắt to của Thẩm Lương, Thẩm Nhan, Thẩm Trì cực kỳ sáng, ánh mắt cô tựa như là tìm tổ chức. Hóa khi còn bé cũng từng chuyện !

Điều bọn họ quan tâm hơn chính là, ông cố nội đ.á.n.h cái m.ô.n.g của , phạt cọc gỗ ,?

"Mẹ, ông cố nội phạt ?" Thẩm Trì hỏi một cách cưng.

"Phạt!"

Đường Niệm Niệm chột tránh ánh mắt của con trai, trả lời lớn tiếng.

Thật ông cụ gần như phạt cô, mỗi sai chuyện, đều là bà cụ Đường đ.á.n.h cái m.ô.n.g mấy cái, đó ông cụ híp mắt ở bên cạnh, chờ bà cụ đ.á.n.h xong, ông cụ sẽ lý lẽ với cô.

Bà cụ Đường sang, ánh mắt như thấu tỏ hết thảy, nhưng bà vạch trần cháu gái, giữ mặt mũi cho con bé mặt đám con của .

Sở dĩ nhắc tới những chuyện cũ , bà là vì con bé ngẫm , khi còn bé con bé nhiều phá hoại thế, nhưng bà và ông cụ đều cô phạt nặng như , hiện tại dựa cái gì phạt chắt trai của bà ?

Ban đêm, Đường Niệm Niệm tiến gian, gặp mặt với Thẩm Kiêu.

Từ khi sinh ba đứa trẻ, gian nới rộng . Giống với suy nghĩ của cô, thứ mở rộng đều là nguồn năng lượng, những thứ như than đá, dầu hỏa, khí thiên nhiên.

Hai cưỡi ngựa dò xét gian, than đá lớn, mỏ dầu hỏa cũng mênh m.ô.n.g vô bờ, lượng khí thiên nhiên ẩn cũng nhiều, Đường Niệm Niệm gần nhất một phỏng đoán mơ hồ.

Có lẽ cô sẽ còn trở tận thế, vượt qua với Thẩm Kiêu.

Hiện tại gian gần như là một trái đất cỡ nhỏ, nông trường, rừng rậm, thảo nguyên, hồ nước, biển cả, dãy núi, và các loại khoáng sản nguồn năng lượng, trái đất gặp tận thế phá hủy triệt để, loài sinh tồn khó, thậm chí xu thế tận diệt.

Cái gian là ông trời để cứu vớt loài ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-ac-nu-xuyen-thanh-phao-hoi-va-mat-tra-nam/chuong-1031.html.]

"Đang suy nghĩ gì?"

Thẩm Kiêu cảm thấy cô vợ trong n.g.ự.c tâm sự, nhịn hỏi.

"Anh tận thế ? Khi nguồn năng lượng khô kiệt, cảnh trở nên khắt nghiệt, trái đất sẽ phẫn nộ, nó sẽ bộc phát mối nguy tận thế, thanh trừ loài , lẽ một ngày, loài sẽ tuyệt chủng giống như khủng long!"

Đường Niệm Niệm nghĩ đến tận thế trải qua kiếp , mỗi ngày đều sống trong tối tăm ánh mặt trời, loài vì sinh tồn sẽ bộc lộ đủ loại thói hư tật , loài khi ở tận thế, chỉ ngăn cản xác sống và động thực vật biến dị, còn phòng đồng loại mỗi phút mỗi giây, mỗi ngày đều sống trong run sợ, còn sống trở thành nguyện vọng xa xỉ nhất.

"Nếu quả thật một ngày như , gian của chúng thể cứu nhiều ."

Thẩm Kiêu trải qua tận thế, nhưng cảm nhận sự bi thương của Đường Niệm Niệm, luôn Niệm Niệm bí mật, lẽ đây chính là bí mật của cô nhỉ?

Anh còn , nếu quả thật đến tận thế, nhất định sẽ che chở Niệm Niệm và ba đứa trẻ, sẽ để cho bọn họ chịu chút tổn thương nào!

"Vậy chúng tích trữ nhiều vật tư chút, chừng ngày nào chúng sẽ thật sự chứng kiến tận thế!"

Giọng điệu Đường Niệm Niệm nửa đùa nửa thật, Thẩm Kiêu ôm c.h.ặ.t cô, bảo đảm : "Thật sự đến ngày , sẽ che chở em và con, đừng sợ!"

"Em sợ, em cũng sẽ che chở và con!"

Đương nhiên Đường Niệm Niệm sợ, cô trải qua tận thế .

Sau khi thảo luận với Thẩm Kiêu, cô an tâm hơn ít.

Một tháng , Thẩm Kiêu trở về, ba đứa trẻ chơi tới quên trời trăng của Đường Thôn, trở về nhà trong lưu luyến rời, tiếp tục hình phạt phạt cọc thành.

Thời gian thấm thoắt, bọn nhỏ dần dần lớn lên, Đường Niệm Niệm và Thẩm Kiêu cũng dần dần già , Thẩm Kiêu lúc bốn mươi lăm tuổi trao tặng quân hàm đại tướng, Đường Niệm Niệm thường xuyên theo mặt trong những trường hợp trọng yếu quốc gia, Đường Thôn thường thấy bọn họ trong ti vi, vô cùng tự hào

Thẩm Lương và Thẩm Nhan đều trường quân đội, khi nghiệp thì bộ đội, mặc dù xuất sắc như cha của bọn họ, thế nhưng vượt qua đồng lứa quá nhiều.

Thẩm Lương ở lục quân, Thẩm Nhan thành phi công ưu tú, Thẩm Trì cũng trường quân đội, nhưng ngành bé học chính là chiến lược quân sự học, là ngành học thâm ảo, khi nghiệp tiến sĩ, Thẩm Trì lập tức tiến Bộ Quốc Phòng, thường xuyên viếng thăm nước ngoài, ba chị em phát sáng tỏa hào quang trong lĩnh vực của riêng , lên khúc ca hùng.

Một đời , Đường Niệm Niệm và Thẩm Kiêu đều trường thọ, đều sống trăm tuổi, bọn họ qua đời cùng một ngày, tay nắm tay, ghế , vô cùng an tường, nét mặt vui .

Thẩm Lương, Thẩm Nhan và Thẩm Trì cũng già, bọn họ mang theo con cháu chạy đến, quốc gia cử hành quốc tang mức hai, với sự cống hiến của Thẩm Kiêu và Đường Niệm Niệm đối với quốc gia, xứng với quốc tang.

"Cha , hi vọng đời , chúng vẫn là một nhà!"

Trước lúc hạ táng, Thẩm Lương, Thẩm Nhan, Thẩm Trì đều quỳ xuống, lên nguyện vọng đời , bọn họ vẫn con của ba .

Chính văn kết thúc!

 

 

Loading...