Phó Thập Đông thể phản bác, nắm c.h.ặ.t t.a.y, trầm giọng : “Mới nãy…Thật xin cô.”
“Biết sai để sửa là .” Diệp Ngưng Dao cong khóe môi khẽ, vì cơ hội đổi mệnh, cô quyết định sẽ tha thứ cho : “Nếu còn dám hiểu lầm , sẽ thèm chuyện với nữa.”
“…” Phó Thập Đông khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trở nên ửng hồng vì tức giận, dáng vẻ vô cùng xinh xắn hoạt bát, trái tim nhịn mà đập loạn nhịp: “Cảm ơn cô, để đưa cô về.”
“Được thôi.” Diệp Ngưng Dao gật đầu, bỏ qua cơ hội nào tiếp cận .
Trên đường về, cô với những gì thấy , cuối cùng còn quên nhắc nhở: “Anh về nhớ kiểm tra vết thương nhóc, đám thông minh, cho dù ném đá hành hung cũng ném mặt.”
Phó Thập Đông “Ừm” một tiếng, nghĩ đến nỗi oan ức mà cháu gánh chịu bấy lâu nay, khỏi tự trách .
Hai im lặng tới sân chuồng lợn, Diệp Ngưng Dao nghiêng định chào , thì đàn ông trực tiếp lướt qua cô đến bên cạnh chuồng lợn quỳ xuống, xắn tay áo bắt đầu vật lộn với mớ bùn đất.
Cánh tay cường tráng những đường gân xanh chạy dọc theo mỗi cử động, những ngón tay mảnh khảnh cũng vài vết thương nứt nẻ.
Diệp Ngưng Dao hành động của cho sửng sốt, đó mới phản ứng : “Những việc tự , cần giúp .”
Phó Thập Đông bộ như thấy, vẫn miệt mài với công việc tay.
Dưới sự giúp sức của , từng viên đá chất lên ngày càng cao và ngay ngắn theo từng đường thẳng, trong vòng nửa giờ, thành tất cả công việc mà đáng lẽ Diệp Ngưng Dao cần trong một ngày.
Cô sững sờ nuối nước bọt, cực kì khâm phục khả năng việc của , đối với những việc chân tay đòi hỏi thể lực như thì cô đúng là một kẻ ăn hại!
Cô lấy một chiếc khăn tay sạch sẽ từ trong túi đưa cho : “Cảm ơn giúp , cầm lấy lau mồ hôi .”
Nhìn chằm chằm chiếc khăn tay thêu hình hoa sen, Phó Thập Đông dùng mu bàn tay lau một tầng mồ hôi ở trán, chút do dự liền từ chối: “ vốn da dày thịt béo, cô cần lo .”
Từ xa xưa cho đến nay, khăn tay tượng trưng như là nơi gửi gắm tình cảm của tặng.
Diệp Ngưng Dao quản chuyện nhận , đôi mắt linh hoạt lưu chuyển, một tia giảo hoạt xẹt qua đáy mắt, trực tiếp đem khăn tay nhét trong tay , “Nó hiện tại thuộc về , giữ vứt , đó là do quyết định.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-10.html.]
Chiếc khăn tay đang trắng tinh một vết ố mà bùn đất dính lên, Phó Thập Đông tự chủ mà siết thật c.h.ặ.t t.a.y, thần sắc phức tạp mà ngẩng đầu: “ sẽ trả cho cô một cái mới.”
“Nếu là do tặng cho ……” Diệp Ngưng Dao mi mắt cong cong, cố ý xuyên tạc ý tứ của : “Thì thật thể cố gắng mà nhận lấy nó.”
Giọng điệu của cô kiêu ngạo như dòng suối chảy trong khe núi, thanh thúy mà êm tai. Phó Thập Đông nắm c.h.ặ.t khăn tay, lông mi run rẩy nhẹ một chút.
Thấy ở nơi đó chút , Diệp Ngưng Dao thực thích bộ dáng thẹn thùng của Phó, thật sự đáng yêu!
“Cảm ơn giúp nhiều như .”
Phó Thập Đông đem công cụ của đều thu dọn thật , lui về phía hai bước kéo gian cách giữa hai đó khôi phục dáng vẻ lạnh lùng như , dường như bộ dáng thẹn thùng của hồi nãy là : “Hiện tại ai nợ ai cả.”
Ý của chính là cô đừng suy nghĩ quá nhiều? Thật đúng là hiểu phong tình gì cả!
Trước ở Tiên giới chỉ cần cô chớp hạ mắt ngoắc ngoắc ngón tay, các nam nhân khác đều cô cho thần hồn điên đảo, tung tăng mà chạy tới thần phục chân cô, như thế nào đến lượt ở thế giới liền còn linh nghiệm nữa chứ?
“ là còn ai nợ ai nữa, thể .” Cô nhíu mày, khuôn mặt nhỏ tỏ vẻ thèm để ý đến tên đầu gỗ nữa, ít nhất hôm nay cô cũng nghĩ đến việc sẽ tiếp tục cùng chuyện nữa!
Phó Thập Đông giật giật khóe miệng, cuối cùng vẫn là nắm c.h.ặ.t chiếc khăn tay , nhưng cũng đầu mà rời .
Diệp Ngưng Dao bực mà cầm lấy công cụ hướng một đoạn đường khác ngược hướng với tên đầu đất đáng ghét đó, cũng ở trong lòng thề trong vòng 3 ngày, tuyệt cùng cái đàn ông thối tha đó chủ động một lời nào nữa, nếu vi phạm lời thề cô liền biến thành ch.ó con!
Phó Thập Đông về đến nhà, nhà do dự một cái trong chớp mắt liền đem chiếc khăn tay trong tay cất .
Phó Viện thấy trở , vội lên tò mò hỏi: “Chú, cái chị lúc nãy là ai đấy ạ?”
Cô mới hỏi qua cô, nhưng Phó Niên cho cô .
“Anh cháu ?” Phó Thập Đông trực tiếp trả lời vấn đề, hướng trong phòng quét qua một vòng, tìm bóng dáng của Phó Niên.
“Ơ? Anh lúc nãy vẫn còn ở đây cơ mà?” Phó Viện cũng theo khắp nơi xung quanh: “Anh mất nhỉ?”