Giang Hoài cùng Lâm T.ử An theo phía bọn họ, một đường vẫn duy trì cách nhất định.
“ , cùng thanh niên trí thức Diệp quen ?” Làm bạn , Lâm T.ử An tự nhận là hiểu rõ tính tình của Giang Hoài, cảm giác lúc tên tiểu t.ử Diệp Ngưng Dao chút khác thường, giống với ánh mắt của khác.
“……”
Giang Hoài thu hồi suy nghĩ về phía nơi nào đó, thề thốt phủ nhận : “Do suy nghĩ nhiều , và cô quen .”
“ suy nghĩ nhiều? Lời chút giống câu lạy ông ở bụi ?”
Có câu càng nhiều càng dễ lộ, Giang Hoài nắm c.h.ặ.t t.a.y , bên môi ho nhẹ một tiếng, “ là đối tượng , hỏi như đối với đồng chí Diệp ảnh hưởng .”
“Có đối tượng ……” Lâm T.ử An nhạo một tiếng, nể tình mà tiếp tục : “Nếu cái cô hoa khôi của thôn cố ý bẫy , sẽ cùng vị hôn thê của chia tay ? Cũng chỉ mới đem cô trở thành đối tượng, nếu thật sự cưới cái loại con gái về nhà, sướng khổ do tự chịu đấy.”
“Cô cũng đến nỗi như nghĩ .” Tuy rằng là câu phản bác, nhưng Giang Hoài rõ ràng vẫn tự tin cho lắm: “Thời gian lâu sẽ phát hiện ưu điểm của cô thôi.”
Về chuyện của Giang Hoài cùng Mạnh Nghênh Oánh, Lâm T.ử An là duy nhất rõ ràng chân tướng sự việc, thấy bạn hề truy cứu chuyện cũ, chỉ là ngoài cuộc cũng dám thêm cái gì.
Dù cũng hết những gì cần , tương lai là đều do bản Giang Hoài lựa chọn.
Diệp Ngưng Dao ở phía cũng thấy cuộc đối thoại của bọn họ, lúc cô hoa mai hai bên đường núi thu hút sự chú ý.
Những hoa mai nở sớm hơn nửa tháng so với hoa mai bình thường. Cô sự nở rộ của chúng liên quan gì đến ?
Hơn nữa hương vị ngọt ngào trong những nh** h** dễ nhận thấy, mà cô thể cảm giác linh lực yếu ớt của chúng.
Diệp Ngưng Dao áp sự kích động xuống đáy lòng, đến bụi rậm phía , trong đó một cây hoa mai cổ thụ, cô dùng ngón tay ngắt một đóa hoa mai cúi đầu xuống ngửi, thể xác định trong nh** h** thật sự linh lực tồn tại.
“Cô gì thế?” Mạc Tiểu Thanh tò mò mà tới, cũng học theo động tác của cô, : “Hoa thật là thơm!”
“ , thơm.” Diệp Ngưng Dao dùng ngón tay nhẹ nhàng phẩy cánh hoa, chỉ thấy cả cây hoa mai khẽ run lên hai cái, trong nháy mắt khôi phục sự bình tĩnh.
Linh lực cây cô thu thập trong pháp khí, tuy rằng chỉ là như muối bỏ biển, nhưng tích tiểu thành đại sẽ một ngày tích cóp đủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-12.html.]
Đáng tiếc cô hiện tại chỉ là trần mắt thịt, căn bản là biện pháp cùng chúng nó giao lưu……
Nếu thể cùng chúng nó giao lưu, lẽ việc thu thập linh lực sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều.
Có chút linh lực , Diệp Ngưng Dao rốt cuộc cũng chút cảm giác bản thuộc về thế giới hiện tại.
“Hai các cô đang gì thế? Đang ngắm hoa ? Xem hai cũng nhàn hạ thoải mái quá đấy.” Lâm T.ử An đến gần bọn họ thăm dò thì cũng ngửi thấy mùi của hoa mai tỏa .
“Tại ở cũng ? Anh tự lo việc của cứ bám theo tụi gì.” Mạc Tiểu Thanh đem Diệp Ngưng Dao bảo hộ ở phía , sợ tên thần kinh theo lẽ thường mà những hành động gì đó quá đáng.
Lâm T.ử An cong khóe mắt, cúi nghiêng sang chào hỏi với cô gái phía : “Chào thanh niên trí thức Diệp, là Lâm T.ử An.”
Anh bạn làn da thực trắng, mũi đeo một bộ kính gọng vàng, nếu mở miệng chuyện…… Cả thoạt thập phần nho nhã.
“Chào .” Diệp Ngưng Dao bên miệng cũng mỉm , đối với nhân vật bi kịch trong sách hiện lên một tia đồng tình.
Lâm T.ử An cô gái tươi cho chút rung động, vì thế gần hỏi: “Cô Diệp, Cô bạn trai ? Cô cảm thấy thế nào?”
“Anh chỉ là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga hả, mau tránh !” Mạc Tiểu Thanh tiến lên đẩy n.g.ự.c : “Lâm T.ử An, thể chú ý đến hình tượng của một chút ?!”
“Sao chỗ nào cũng đều mặt cô ?” Lâm T.ử An khách khí mà hất tay cô : “Nam nữ thụ thụ bất , cô đừng mà chạm !”
Diệp Ngưng Dao ở một bên, khóe miệng mím c.h.ặ.t nỗ lực cố gắng , để cho chính tiếng.
Người đàn ông cũng hài hước!
“Chúng nhanh .” Giang Hoài thấy cô chằm chằm Lâm T.ử An , tiến lên hai bước bộ lơ đãng, dùng nửa ngăn cách tầm mắt của hai .
Người đáng ghét đây, Diệp Ngưng Dao thu hồi ý mặt, một nữa kéo Mạc Tiểu Thanh hướng trong núi mà tiếp tục .
Bốn phía vài cây hoa mai lớn, nhưng hiện tại là thời cơ để thu thập linh lực, cô chỉ thể mắt tỏ vẻ thèm thuồng mà một cái, đợi khi tìm cơ hội một hành động.
Hai đàn ông phía cũng xa gần mà theo hai bọn cô.