Ánh mắt Mạc Tiểu Thanh chuyển động vài , nắm lấy tay Diệp Ngưng Dao, nhanh chân vài bước trốn trong rừng bên cạnh, tạm thời cắt đuôi bọn họ.
“Tên Lâm T.ử An đó quá phiền phức, về cô nên cách xa một chút, chính là một tên đào hoa.”
“Được.” Nhớ tới vận mệnh bi t.h.ả.m của Lâm T.ử An trong sách, Diệp Ngưng Dao nghĩ tới việc cùng thiết thêm, chính bản cô cũng khó bảo cho , thể cứu ai nữa chứ?
Phiến rừng bốn năm cây hoa mai lớn, thừa dịp hiện tại nơi chỉ một Mạc Tiểu Thanh, cô bộ sờ lên cánh hoa ngắm hoa, kỳ thật nhanh ch.óng thu thập linh lực đáng kể .
“ , Mạnh Nghênh Oánh mang theo nhóm trưởng Giang của chúng đến nhà của bí thư chi bộ, đoán chừng vị trí kế toán chỉ định trong nội bộ .”
Mạc Tiểu Thanh về phía Giang Hoài đang tới, tiếp: “Đây chỉ là tin tức nội bộ thôi, đa còn , khuyên cô nên bỏ những suy nghĩ lúc , nhà họ Mạnh cũng dễ chọc .”
Diệp Ngưng Dao trầm tư một cái chớp mắt gật đầu: “Ừm! sẽ suy nghĩ thật .”
Trong rừng cây thoáng chốc im ắng.
Mạc Tiểu Thanh trong lúc vô tình ở cách đó xa một bóng đang đong đưa qua , vội vỗ vỗ Diệp Ngưng Dao bên cạnh: “Này! Cô xem là cái tên du thủ du thực Phó Thập Đông trong thôn của chúng ?”
“Ở cơ?” Nghe tên của đàn ông nào đó, Diệp Ngưng Dao trong lòng hoảng hốt, phản ứng đầu tiên là kì hạn ba ngày hết? Cô nên bắt chuyện với nhỉ?”
“Ở phía kìa!”
Theo ánh mắt của cô theo qua, chỉ thấy đàn ông cao lớn mảnh khảnh trong tay đang cầm một cái ná, sắc mặt ngưng trọng mà tìm kiếm con mồi.
Diệp Ngưng Dao chủ động tiến lên chào hỏi, mà là bộ lơ đãng mà về phía .
Từng luồng hương thơm giống như thức tỉnh từ trong giấc ngủ say, tranh ùa về phía Phó Thập Đông ở bên đó.
“Cũng thấy mấy lời của chúng nữa?” Mạc Tiểu Thanh ảo não mà gãi gãi tóc, nhỏ giọng thầm: “Anh chắc hẳn là sẽ lan truyền đấy chứ?”
“Anh sẽ .” Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn , Diệp Ngưng Dao tin tưởng như , cho dù cái gì, cũng sẽ bộ như thấy.
“Ủa? Trên của cô thơm quá mất.” Mạc Tiểu Thanh ngạc nhiên mà cúi đầu ngửi thử hương thơm cô tỏa : “Tại lúc nãy ngửi thấy mùi thơm như chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-13.html.]
“Có thể là do mồ hôi đấy.” Diệp Ngưng Dao giả lả, đáy lòng chút chột .
Kỳ thật, cô cũng trắng trợn mà tỏa hương thơm như , hương hoa nó như tỏa ngẫu nhiên, hương hoa trong cơ thể giống như tự nhận chủ, chỉ cần thấy đối phương sẽ tự chủ mà phóng thích ngoài, hơn nữa càng ngày càng nồng đậm.
Mùi hương quen thuộc quanh quẩn ở ch.óp mũi, Phó Thập Đông cũng bộ như phát hiện cô nhưng , buông ná tay và đầu , ánh mắt lúc đối diện với khuôn mặt nhỏ nhắn kiều diễm ướt át .
Phó Thập Đông ở hướng ngược ánh sáng, ánh mắt lạnh lùng đen nhánh thâm thúy của đàn ông khẽ chớp một cái, ngay khi Diệp Ngưng Dao cho rằng sẽ mở miệng chuyện lúc , bỗng nhiên từ mặt đất xách lên một con con thỏ thương nhét tay cô: “Cái cho cô.”
“Tặng cho ?” Diệp Ngưng Dao đem con thỏ kéo trong lòng n.g.ự.c, tuyết trắng, lông xù xù mềm mại, thể so với những con thỏ ngọc trời, thậm chí trông nó còn đáng yêu hơn nhiều.
“Ừ.” Phó Thập Đông thấy con thỏ ở trong n.g.ự.c cô tới lui, hầu kết động, lỗ tai trong chốc lát trở nên đỏ bừng.
P
hó Thập Đông xong, nhanh ch.óng cầm lấy con mồi khác mặt đất vội vàng rời .
Mạc Tiểu Thanh: “…”
Diệp Ngưng Dao: “…”
Mạc Tiểu Thanh và Diệp Ngưng Dao đầu phía , cô vỗ vỗ n.g.ự.c : “Mỗi thấy Phó Thập Đông đều cảm thấy dọa !”
“Chỉ là như là ý gì thế?” Mạc Tiểu Thanh về phía con thỏ đang rúc trong n.g.ự.c Diệp Ngưng Dao, trêu ghẹo hỏi: “Có thích cô ? Nếu chỉ tặng cho cô tặng cho ?”
“Có khả năng lắm đấy.” Diệp Ngưng Dao nhịn nghiêm mặt gật gật đầu, kỳ thật trong lòng cô rõ ràng Phó Thập Đông đưa cô con thỏ chẳng qua là vì cảm ơn cô cứu cháu trai của mà thôi.
Lúc còn ai nợ ai mà? là cái đồ khẩu thị tâm phi……
Có điều, cô sẽ thừa nhận dụng ý của , nhất là cho thôn đều hiểu lầm là Phó Thập Đông thích cô mới !
“Vẻ mặt của cô là ? Không là cô cũng thích đó chứ?” Mạc Tiểu Thanh vốn chỉ đùa thôi, nhưng khi thấy Diệp Ngưng Dao cũng phủ nhận, cô kinh ngạc mà há to miệng, vội tiếp: “Anh nghề nghiệp đàng hoàng, còn nổi danh là tên du thủ du thực một hai ở trong thôn đó, cả gia đình nhà ai cũng đều ốm yếu bệnh tật, tương lai chúng còn trở về thành, cô ngàn vạn đừng mà chuyện ngu ngốc đấy nhé.”