THẬP NIÊN 70: BÁCH HOA TIÊN TỬ XUYÊN THÀNH ĐẦU BẢO BỐI CỦA VAI ÁC - Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:48:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ cần nhắm mắt , trong đầu đều là khuôn mặt nhỏ nhắn đang mỉm của cô gái .

 

Trong lúc tuyệt vọng, nghiêng mặt tường đất, trong lòng thầm đếm, mãi cho đến khi trời gần sáng, mới miễn cưỡng ngủ .

 

Trong giấc ngủ, Phó Thập Đông lang thang trong một biển hoa.

 

Những bông hoa nhiều màu sắc nhóm với , màu hồng và màu đỏ.

 

Anh về một phía thấy giới hạn biển hoa, ngoài kinh ngạc còn một tia đề phòng.

 

Lúc phong cảnh đột nhiên đổi, trói giữa rèm lụa đỏ thể nhúc nhích.

 

Phó Thập Đông cam lòng dùng sức tránh thoát nhưng vô ích.

 

Cùng với màn múa uyển chuyển, một phụ nữ mặc váy cổ trang màu đỏ chậm rãi về phía , mãi khi đối phương đến gần mới rõ là ai.

 

“Thanh niên trí thức Diệp, đây là nơi nào?”

 

Cô gái đáp lời của , mà nhẹ nhàng xuống bên giường, dùng ngón tay nhỏ bé nâng cằm lên.

 

Cô dùng đôi mắt sáng ngời trìu mến .

 

Hầu kết Phó Thập Đông động, thanh âm trở nên khàn khàn. “Vì thể động đậy ? Cô gì…” Anh kịp xong, đôi môi ấm áp lập tức chặn môi , ngăn cho thốt thêm lời nào.

 

Từ nhẹ nhàng biến thành mạnh mẽ, từ động biến thành chủ động, cuối cùng mất khống chế.

 

Không khí tràn ngập hương hoa, giữa rèm lụa đỏ là một căn phòng quyến rũ.

 

“Dao Dao…” tiếng gọi mật thỏ thẻ vang lên, Phó Thập Đông từ trong mơ bừng tỉnh , nơi nào đó dính nhớp buộc đối mặt với sự xa vô sỉ sâu thẳm trong trái tim .

 

Anh dùng sức xoa xoa mặt, còn buồn ngủ nữa.

 

Trong căn nhà đất nhỏ cách bức tường, Diệp Ngưng Dao cũng đang mơ những giấc mơ ngọt ngào.

 

Trong mơ, cô mặc một chiếc váy cổ trang nhảy múa giữa muôn ngàn đóa hoa, mây mù nhuộm đỏ cả một vùng trời, đến nao lòng.

 

Hoa đào bay phấp phới đầy trời như một cơn mưa, Diệp Ngưng Dao vươn những ngón tay mảnh khảnh nâng một cánh hoa đào định ngửi thử, đột nhiên cánh hoa run lên biến thành một cái banh bao thịt trắng trẻo mập mạp.

 

Không đợi cô phản ứng , mưa hoa đào khắp bầu trời biến thành những chiếc bánh bao lớn ném cô.

 

Thấy sắp bánh bao hấp đập , Diệp Ngưng Dao lập tức kinh hãi mở to mắt, đổ mồ hôi lạnh.

 

Cô vỗ vỗ lòng n.g.ự.c đang phập phồng dữ dội của , một lúc lâu Diệp Ngưng Dao mới hồn, cô mừng vì đó chỉ là một giấc mơ. Mặc dù cô thích ăn bánh bao thịt nhưng cô bánh bao nghiền c.h.ế.t !

 

Lúc trời sáng, Diệp Ngưng Dao giường một chút cũng tỉnh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-29.html.]

 

Bên ngoài yên tĩnh, lúc từ phòng bên cạnh truyền đến một trận thanh âm “Ầm ầm”, tiếng càng lớn hơn tiếng cho cô khó chịu vò đầu bứt tóc, xoay dậy.

 

“Cạch…” Diệp Ngưng Dao mở cửa gỗ khỏi phòng, xuyên qua bức tường thấp sân bên cạnh.

 

Cô thấy Phó Thập Đông mặc một chiếc áo thun trắng vài mảnh vá và ống quần xắn cao, lúc đang c.h.ặ.t củi trong sân.

 

Theo chiếc rìu nâng lên và hạ xuống, trán toát một lớp mồ hôi mỏng, bộ dáng hung ác phảng phất như khúc gỗ là kẻ thù .

 

“Sao dậy sớm ?” Diệp Ngưng Dao che miệng ngáp một cái, lười biếng như mèo con nhỏ.

 

Giọng ngọt ngào Phó Thập Đông khựng , trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh một cô gái nhỏ đang thở hổn hển , cố nén sự bồn chồn, ném rìu xuống vội vàng rời .

 

“Diệp Ngưng Dao: “…”

 

Ngày hôm qua còn đang mà, hôm nay ?

 

Không nghĩ bệnh gì, Diệp Ngưng Dao tức giận trở về phòng.

 

Thẳng đến bên vách truyền tới tiếng đóng cửa, Phó Thập Đông mới dám trở sân, chằm chằm những khúc gỗ chẻ, nhạo chính .

 

Gió xuân buổi sáng thổi đến nhánh cây “Sàn sạt” rung động.

 

Ở cửa thôn cách đó xa, Giang Hoài dùng xe đạp chở hai túi hạt giống lớn chạy thôn.

 

Lúc tới khu thanh niên trí thức, đều rời giường bận rộn việc cá nhân, thấy trở , Lâm T.ử An vội qua hỗ trợ nâng hạt giống.

 

“Sao giờ mới về? còn tưởng thành phố luôn, mãi mãi luôn cơ!”

 

Giang Hoài thấy chuyện như thì cau mày, “Giọng điệu bực dọc của , chuyện gì ?”

 

“Cô gái thích khi dễ, đương nhiên vui nổi .” Nghĩ đến ngày đó lúc Diệp Ngưng Dao ép rời ở đây, Lâm T.ử An hối hận đến xanh cả ruột.

 

Hắn tự trách vì hôm đó uống quá chén, nhưng đến lúc chuyện thì quá muộn.

 

Giang Hoài lời vô nghĩa của Lâm T.ử An cho bất ngờ, đầu , hỏi: “Cô gái mà thích là ai cơ chứ?”

 

“Diệp Ngưng Dao đó, bộ ?”

 

“Cô ?” Giang Hoài lập tức buông túi xuống, chụp lấy vai của đối phương, sốt sắng hỏi: “Ai bắt nạt cô hả?”

 

Giang Hoài bình thường là biểu lộ cảm xúc, Lâm T.ử An chằm chằm mấy giây, “Sao cảm thấy còn nhiệt tình hơn cả thế?”

 

“Cô xảy chuyện gì ?” Giang Hoài phớt lờ câu hỏi của Lâm T.ử An, chỉ quan tâm đến câu trả lời trong miệng đối phương.

 

 

Loading...