THẬP NIÊN 70: BÁCH HOA TIÊN TỬ XUYÊN THÀNH ĐẦU BẢO BỐI CỦA VAI ÁC - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-03-17 04:49:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mặc cho khuyên bảo, Diệp Ngưng Dao như thấy gì cả mà lướt qua , lập tức hướng về phía núi Tiên Đào để kiếm Viên Viên.

 

Thấy cô hành động theo ý của , Phó Thập Đông bất đắc dĩ thở dài, chỉ thể theo sát phía cô để đảm bảo sự an cho cô.

 

Dưới màn đêm bao phủ, núi Tiên Đào càng thêm thần bí, bốn phía đều mùi hương của hoa tỏa nồng đậm, Diệp Ngưng Dao hít một thật sâu, pháp khí trong thần thức phiếm lục quang óng ánh như ẩn như hiện.

 

Khí tức ở đây thuần khiết, cô cũng cảm giác sự nguy hiểm, hai sóng vai song song với tìm kiếm, thẳng đến giữa sườn núi vẫn là hề thấy ai.

 

“Anh xem rốt cuộc con bé cơ chứ?” Trong thời gian ở chung , Diệp Ngưng Dao và Phó Viên cảm tình sâu đậm với Phó Viện, nếu Phó Viện thật sự xảy chuyện gì, thời gian Phó Thập Đông hắc hóa cũng còn xa.

 

“Đừng lo lắng, con bé thông minh.” Những lời là an ủi cô, cũng là an ủi chính .

 

Phó Thập Đông cầm đuốc chiếu sáng bóng đêm tối như mực , phía cách đó xa một cạm bẫy do thợ săn đào, còn đợi lên tiếng nhắc nhở, Diệp Ngưng Dao vô thức di chuyển về phía hai bước, một bất cả ngửa .

 

Anh nhanh tay lẹ mắt ôm cô, kết quả cũng rơi trong cạm bẫy .

 

Dưới tình thế cấp bách, đành vươn cánh tay dài bảo vệ trong n.g.ự.c, tranh thủ giảm bớt thương tổn đến mức nhẹ nhất.

 

Cạm bẫy là do những thợ săn đào, sâu, khi hai rơi xuống đất, Phó Thập Đông nhịn kêu lên một tiếng đau đớn.

 

Cảm nhận từ l.ồ.ng n.g.ự.c phát tiếng đau đớn, Diệp Ngưng Dao ngẩng đầu, lúc mới phát hiện gắt gao bảo vệ trong n.g.ự.c.

 

“Cô thương ?” Phó Thập Đông cúi đầu bình tĩnh cô, giữa hai hàng lông mày đều là lo lắng.

 

.” Cô pháp khí hộ thể, cho dù thương cũng sẽ nhanh ch.óng khôi phục.

 

“Còn thì ? Anh thương ?”

 

cũng .” Người đàn ông dối mà sắc mặt đổi, cánh tay đau đến thấu tim, nghi ngờ là trật khớp.

 

Thấy giống là dối, Diệp Ngưng Dao thoát từ trong n.g.ự.c , đầu tiên là nhặt đèn pin mặt đất lên, đó quan sát bốn phía.

 

Ánh đèn yếu ớt phối hợp với ánh trăng m.ô.n.g lung bên ngoài, cho cô đối với tình huống mắt sự hiểu nhất định.

 

Cái hố đào thật là sâu!

 

“Làm thế nào chúng thể ngoài đây?”

 

Phó Thập Đông nhịn đau từ mặt đất dậy, ngọn đuốc dập tắt.

 

Nhìn thấy độ cao , cánh tay của vẫn còn thương, khả năng họ leo lên gần như bằng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-hoa-tien-tu-xuyen-thanh-dau-bao-boi-cua-vai-ac/chuong-68.html.]

 

“Chỉ thể chờ ngày mai đến thì may chúng sẽ cứu.”

 

“Đêm nay chúng sẽ nhốt ở chỗ ?” Diệp Ngưng Dao khỏi kinh ngạc lên tiếng, cô thật sự là quá xui xẻo! Chẳng lẽ là cô tên vô nhục nhã thành công nên trừng phạt ư?

 

Nghĩ đến khả năng , cô loại xúc động mắng !

 

“Ừm, chỉ thể là như .” Phó Viện còn đang ở nơi nào đó sống c.h.ế.t rõ, Phó Thập Đông ngẩng đầu về phía bầu trời đỉnh đầu với vẻ mặt ngưng trọng.

 

Lý trí cho , hiện tại cái gì cũng là vô ích, điều duy nhất thể là bảo thể lực, ứng phó với tình huống bất ngờ khả năng gặp đêm nay.

 

Không thấy nhất chính là câu trả lời , Diệp Ngưng Dao kiệt sức, vô lực xuống đất: “Chẳng lẽ còn biện pháp nào khác ?”

 

“Không .”

 

Hai tiếp nhận sự thật, mỗi một bên, duy trì một cách nhất định.

 

Có thể là kí.ch thí.ch quá nhiều, trong lòng quá mệt mỏi, Diệp Ngưng Dao một chút ngủ gật.

 

Thấy cô ngủ , Phó Thập Đông cởi áo khoác thật cẩn thận khoác lên cô, đó kề sát cô nhắm mắt ngủ say.

 

Ban đêm nhiệt độ vẫn thấp, trong giấc ngủ, Diệp Ngưng Dao bất giác khép quần áo , cả cuộn cùng một chỗ.

 

lúc cô đang ngủ say, mưa to như hạt đậu rơi xuống nện lên mặt cô, khí bắt đầu lạnh hơn khiến cho cô trong nháy mắt tỉnh táo .

 

“Tại trời mưa chứ?”

 

“Có thể là mưa rào.” Phó Thập Đông đem cái áo khoác che lên đ.ỉnh đầu cô, còn thì mưa xối xuống ào ạt.

 

Mưa càng ngày càng lớn hơn, Diệp Ngưng Dao giơ cao cánh tay, kéo trú áo khoác che đỉnh đầu: “Mưa lớn như , sẽ cảm đấy.”

 

Trong gian nhỏ hẹp, hai dán đầu , mập mờ giống như dây leo chậm rãi quanh quẩn giữa bọn họ.

 

“Cái cũng thể trách .” Hơi thở ấm áp phà lên gò má mang theo một chút cảm giác lạnh lẽo, lẽ tất cả là do cô liên lụy đến chừng.

 

Giờ khắc , Diệp Ngưng Dao đầu nghi ngờ mục đích của , nếu cưới cô, đàn ông so với miêu tả trong sách khi nào còn thê t.h.ả.m hơn , nên bây giờ?

 

Ý niệm chỉ chợt lóe lên cô phủ định ngay lập tức.

 

Người định thắng thiên, cô tin sẽ chống sự đùa bỡn của ông trời.

 

 

Loading...