Mặc kệ thế nào, dùng cái cớ để chỉnh cô thì quá dễ dàng. Nếu cô cũng tống nông trường hoặc chuồng bò, nghĩ đến thôi thấy kinh khủng ...
“Quang Tông Diệu Tổ, cũng quá coi thường đấy.”
“ là loại ích kỷ thế ?”
“Từ nhỏ lập chí, đem thanh xuân tràn trề của hiến dâng cho nhân dân, hiến dâng cho Đảng.”
“ nguyện cây tùng cây bách trong bão táp, đóa hoa trong nhà kính, trung thành với nhân dân, trung thành với Đảng, cống hiến một phần sức lực vì xã hội hài hòa.”
Nếu Tô Thanh Từ đang đen mặt nghiến răng nghiến lợi hô khẩu hiệu, thì khi Tống Cảnh Chu tin lời cô thật.
Buổi chiều, Tô Thanh Từ đổi diện mạo , lượn lờ về phía núi Vân Tê.
Mái tóc đen nhánh tết hai b.í.m rủ xuống n.g.ự.c, mặc một chiếc váy kẻ caro bằng vải sợi tổng hợp (Dacron) mang phong cách cổ điển. Tóc mái thưa lòa xòa trán, phối hợp với khuôn mặt kiều mị vô tội .
Sống động như một nữ sinh ngây thơ trải sự đời, gia cảnh ưu việt, vô lo vô nghĩ.
Tô Thanh Từ thưởng thức phong cảnh mắt, cảnh giác quan sát đường qua .
Núi Vân Tê là một ngọn núi nổi tiếng lâu, đường núi cũng quá dốc. Từ chân núi leo lên đỉnh núi cũng chỉ mất hai tiếng đồng hồ.
Dọc đường cây cối xanh tươi, giữa rừng cây cổ thụ mùi gỗ thơm nồng nàn, sắc xanh của núi rừng khiến sảng khoái.
Mùa du sơn ngoạn thủy tính là quá nhiều, nhưng cũng thường xuyên bắt gặp những nhóm cùng .
Tô Thanh Từ đeo một cái bảng vẽ nhỏ, giả học sinh của trường học gần đó thực tế sưu tầm phong tục. Ánh mắt cô chủ yếu tập trung những đàn ông một , diện mạo tuấn tú.
Cả một buổi sáng thu hoạch gì, mệt đến mức cô đặt m.ô.n.g xuống đất chẳng nữa.
Buổi chiều, cô đeo bình nước tiếp tục cửa.
Trong lúc đó cũng gặp hai đàn ông lẻ. một thì quá, một thì tuổi quá nhỏ, ước chừng chỉ mới 17-18 tuổi. Ánh mắt chạm Tô Thanh Từ đỏ mặt tía tai, lắp bắp tiến lên quen nhưng đủ dũng khí.
Cái dáng vẻ ngây thơ đó, qua là chẳng liên quan gì đến tên “Trăm Người Trảm” .
Dạo đến chạng vạng tối thì trở về, ăn qua loa bữa cơm, cô ký túc xá sắp xếp, ngả lưng xuống là ngủ ngay. Ngủ một giấc dậy mới bò dậy tắm rửa.
Thật sự là quá mệt mỏi.
Ngày thứ hai, ngày thứ ba vẫn bất kỳ thu hoạch nào.
Công an huyện thậm chí còn nghi ngờ, đối phương huyện Phong mà sang huyện bên cạnh ?
Mãi cho đến chiều ngày thứ tư.
Tô Thanh Từ thấy một đàn ông lướt qua , hình cô chấn động, lỗ chân lông bắt đầu co rút .
Giác quan thứ sáu mách bảo cô, mắt bình thường.
Đối phương cao hơn 1 mét 7, nửa mặc áo sơ mi trắng, nửa mặc quần tây đen đơn giản. Đeo một cặp kính gọng vàng, cả toát khí chất thanh phong tễ nguyệt.
Vừa khiến dễ nảy sinh thiện cảm.
mang đến cho Tô Thanh Từ cảm giác giống như nhân vật Lý Phong Điền trong bộ phim Vô Chứng Chi Tội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-phu-my-xuong-nong-thon-bi-trai-que-quan-len/chuong-113-my-nhan-ke-tren-nui-van-te.html.]
Tô Thanh Từ giả vờ vô tình theo lên núi.
Trong đầu cô ngừng hồi tưởng những lời Chu Toại . Đối phương thích những cô gái hoặc thiếu phụ vẻ ngoài kiều mị, trông vẻ giàu .
Kiều mị thì cô thừa.
Giàu ...
Cô cúi đầu đôi giày xăng đan kiểu mới nhất chân, cùng với chiếc đồng hồ cổ tay, và cả chiếc váy “vải sợi tổng hợp” lóa mắt .
Giàu cũng luôn.
Tiếp theo chính là chờ đợi thời cơ để đối phương chú ý đến .
Tô Thanh Từ cũng nhận rằng, đàn ông phía cũng đang dùng khóe mắt quan sát bóng dáng cô ở phía .
Đôi mắt qua vẻ nho nhã tràn ngập sự tìm tòi nghiên cứu, khóe miệng nhếch lên một nụ nhàn nhạt.
Hai cứ thế một một chậm rãi leo lên núi. Cả hai đều cố ý khống chế tốc độ, nên luôn giữ cách từ 3 đến 5 mét.
Lên đến đỉnh núi, bên khá nhiều .
Một nhóm thanh niên gồm 2 nam 3 nữ đang đùa giỡn bên đình nghỉ mát, trong đó một con trai chính là nhóc ngây thơ mà Tô Thanh Từ gặp 2 ngày .
Còn một đôi nam nữ trông giống tình nhân đang bên lan can xuống cảnh bên .
Một nhóm khác là đôi vợ chồng trẻ dắt theo con, đang hóng mát gốc cây. Người phụ nữ đang đổ nước trong bình khăn tay để lau cổ và trán cho đứa bé mặt đỏ bừng.
Ở một đầu khác, ba thanh niên đang vây quanh thổi kèn Harmonica. Điều khiến Tô Thanh Từ giật là thổi kèn là Hoàng Nhất.
Còn hai đang xổm mặt đất xuống chân núi thưởng thức cảnh , một là Tống Cảnh Chu, một là Chu Toại.
Mã Ích Xa vẫn luôn quan sát Tô Thanh Từ, nương theo ánh mắt nghi hoặc của cô về phía ba .
“Trông thật đấy.” Tô Thanh Từ khẽ cảm thán.
Ngay đó cô lập tức che miệng , giống như sợ hãi hổ, lén lút ngó xung quanh. Thấy ai chú ý đến , lúc mới trộm thở phào nhẹ nhõm.
Người đàn ông thấy thế cũng thả lỏng cảnh giác trong lòng.
Chỉ là một cô bé ngây thơ hổ mà thôi.
Đầu óc Tô Thanh Từ đang xoay chuyển thật nhanh, thế nào mới để lộ sơ hở mà vẫn khiến đối phương chú ý đến đây.
Chu Toại đó , đối phương chút tài văn chương, yêu thích thơ từ, nhưng thích quá thông minh.
“Bố, , mau kìa.”
“Hùng vĩ quá, đồ sộ quá .”
Cậu bé tám chín tuổi ghé lan can chỉ những ngọn núi trùng điệp hét toáng lên.
Bố của bé là một đàn ông trung niên nho nhã, mỉm tới.