Tô Thanh Từ đợi một lúc, đoán chừng ở điểm thanh niên trí thức đều hết , lúc mới lề mề về phía đó.
"Ở nông thôn thế cũng kế lâu dài, xem vẫn tìm cơ hội về thành phố mới ."
Tô Thanh Từ miệng ngậm một cọng cỏ dại, suy tư.
Cũng hiện tại tình hình trong nhà thế nào, ông nội nguyên chủ dặn cô tạm thời liên lạc với bất kỳ ai trong nhà.
Vậy cô chỉ thể động chờ gia đình liên lạc .
Tuy rằng cô từng trải qua mưa gió bão bùng của thời đại .
ít nhiều cũng hiểu qua TV và sách vở.
Nếu ông nội Tô Nghị dùng mạng đổi lấy chiến công từ chiến trường, thì cái nhà e là thanh trừng từ đợt đầu tiên .
Có thể kéo dài đến hiện tại là kết quả ông nội vận dụng hết các mối quan hệ .
hai năm nay tình hình càng lúc càng căng thẳng.
Hơn nữa phận của bố và nghề nghiệp nhạy cảm của họ, nếu ông nội nhận tin tức gì đó xác thực, cũng sẽ vội vàng đ.á.n.h tan cả nhà, nhét mỗi một nơi như .
Anh trai Tô Kim Đông thì cô lo.
Bởi vì Tô Kim Đông năm ngoái tròn mười tám ông nội ném trong quân đội.
Cô lo lắng chính là bà nội nguyên chủ gần 70 tuổi, ông bố mọt sách, cùng với bà lười biếng thấu trời xanh .
Nghĩ đến đây, Tô Thanh Từ khỏi chấn động.
Ngay đó một niềm vui sướng to lớn lan tỏa trong mắt cô.
Bà ở thời đại thế mà giống Từ Vị Hoa nữ sĩ ở đời đến bảy tám phần.
Nghĩ đến tính cách tương đồng của họ...
Có khả năng nào ?
Ngay lúc Tô Thanh Từ đang thất thần, giọng oang oang của Lưu Đại Trụ từ xa truyền đến!
"Tiểu Tô thanh niên trí thức, Tiểu Tô thanh niên trí thức ~"
"Đại đội trưởng?"
Tô Thanh Từ lên tiếng đáp từ xa, chạy chậm về phía điểm thanh niên trí thức.
"Ôi chao, Tiểu Tô thanh niên trí thức, giữa trưa nắng nôi thế , cháu chạy hả?"
Lưu Đại Trụ thấy Tô Thanh Từ, trái tim đang treo lơ lửng ở cổ họng mới hạ xuống .
Ông còn tưởng lơ là một chút, con bé Tô Thanh Từ tìm c.h.ế.t .
Vừa nãy tìm thấy ở điểm thanh niên trí thức, sợ tới mức ông suýt chút nữa cho vớt xác sông.
"Cháu , trong lòng thoải mái nên dạo chút thôi ạ."
"Haizz, con nít con nôi mà lắm tâm tư thế, chuyện công việc của cháu, chú sắp xếp thỏa ."
"Sắp xếp ạ?"
Lưu Đại Trụ ậm ừ : "Có điều công điểm thấp một chút."
" cháu cũng đấy, nếu việc nhẹ mà công điểm cao thì cũng chẳng đến lượt cháu."
"Làm gì hả chú?"
"Chăn trâu!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-bach-phu-my-xuong-nong-thon-bi-trai-que-quan-len/chuong-13-cong-viec-trong-mo-chan-trau-cat-co.html.]
"Bao nhiêu công điểm ạ?"
"Bất kể mưa to gió lớn, một ngày chăn hai bận, ba công điểm."
"Hiện tại nam giới trong đại đội công điểm cao nhất một ngày là bao nhiêu ạ?"
"Mười hai công điểm."
"Phụ nữ thì ạ?"
"Chịu khó bỏ sức thì một ngày mười công điểm cũng , bình thường thì bảy tám công điểm..."
Lưu Đại Trụ cũng lừa Tô Thanh Từ, cái gì cần đều rõ cho cô .
Trong đội, một công điểm ước chừng trị giá bốn xu.
Trừ những thanh niên trai tráng đặc biệt xuất sắc, đàn ông trưởng thành chỉ cần trộm lười, thì mười công điểm.
Ngay cả già và trẻ em cũng năm sáu công điểm.
Phụ nữ trưởng thành bình thường trung bình đều bảy tám công điểm, ít thể lấy mười mấy công điểm.
Mà việc chăn trâu , là chăn một con trâu đực trưởng thành.
Tính tình nó khá nóng nảy, trẻ con quá nhỏ hoặc già quá yếu đều kìm nó.
Hơn nữa một ngày hai bận, tuy nhẹ nhàng nhưng công điểm quả thực thấp.
Chăn trâu là quanh năm nghỉ, còn xuống ruộng thì ít nhất ngày mưa cần đồng, còn thời gian nghỉ đông.
Cho nên những đứa trẻ lớn hơn một chút trong gia đình thường chê công điểm chăn trâu thấp.
Trẻ quá nhỏ thì trông nổi con trâu nóng tính , một phụ cũng xót con cho cái khổ .
Thế nên công việc vốn đắt hàng ở các đội sản xuất khác, đặt ở đại đội Cao Đường trở nên ế ẩm ai hỏi thăm.
"Chỉ là dắt nó ngoài cho ăn cỏ thôi đúng ạ? Ba điểm thì ba điểm, cháu ."
Lưu Đại Trụ thấy Tô Thanh Từ gật đầu, lập tức tiếp.
"Vậy chú mấy lời với cháu."
"Con trâu của đội sản xuất chúng sức lực lớn, cháu cần dắt cho kỹ, nhất định buộc dây thừng mũi mới cho khỏi chuồng."
"Nếu dắt chắc, nó mà chạy mất thì phiền lắm."
"Đến lúc đó chạy ruộng phá hoại hoa màu thì cũng là chạy xuống sông tắm mát."
"Con trâu mà, trời nóng lên là nó thích chạy xuống sông ngâm , một khi xuống là nửa ngày chịu lên. Nếu trong đội cần dùng đến thì còn đỡ."
"Nếu đúng lúc cần dùng trâu cày bừa thì phiền toái to."
"Đến lúc đó điều động mấy nam xã viên chuyên môn xuống sông vây bắt, nếu xỏ dây mũi thì càng thêm rắc rối."
"Còn nữa nhé, chăn trâu thì cơ bản nhất là cháu cho trâu ăn no, chứ dắt ngoài buộc cái cọc là xong chuyện ."
Lưu Đại Trụ sợ cô thanh niên trí thức thành phố cái gì cũng hiểu, lải nhải kéo Tô Thanh Từ dặn dò một tràng dài.
Những điều cần chú ý dặn dò rành mạch, cuối cùng còn buông lời đe dọa:
Nếu chăn trâu , cô vẫn xuống ruộng việc.
Tô Thanh Từ trong tiếng lải nhải của Lưu Đại Trụ, theo ông đến chuồng bò trong thôn.
Đây là một gian nhà tranh vách đất cũ nát, bên ngoài một vòng rào tre, dùng một bó củi chặn cửa.